Que Thử Thai Và [...] – Chương 8

8

“Nhanh lên! Chậm chút nữa mất chỗ đẹp bây giờ!”

“Nghe nói phát một trăm tệ thật đó! Nhà họ Lâm chịu chi ghê chưa?”

“Kệ đi, có tiền không lấy là ngu! Dù sao cũng chỉ đến xem trò vui. Nghe nói cô gái kia bám được một ông hói nhà giàu, ghê thật…”

“Đã coi bài trên diễn đàn chưa? Có hình làm chứng đàng hoàng nhé! Bình thường nhìn tưởng ngoan hiền, ai ngờ lại dơ dáy thế!”

“Nghe nói thằng bạn trai cũ là Trình Vũ, vì chịu hết nổi nên mới chia tay đúng không? Tội nghiệp thật…”

“Đúng là đáng đời! Loại người này phải lôi ra xử công khai mới hả dạ!”

Những lời bàn tán hả hê, sự khinh miệt vô lối…

Tất cả gộp lại thành một luồng âm thanh hỗn loạn, hừng hực như đám đông đi xem trò hề.

Tờ 100 tệ như cây roi vô hình, quất cho họ chen nhau về cùng một hướng.

Nhìn tình hình này, ít cũng phải mấy ngàn người.

Hiệu trưởng và các thầy cô đã ngồi sẵn trên sân khấu.

Hiệu trưởng Vương tóc chải bóng lộn, mặt nghiêm như tượng.

Ông ngồi ngay ghế giữa, khuôn mặt lạnh băng.

Bên cạnh là vài lãnh đạo khác cũng mặt nặng như chì.

Còn cô giáo phụ trách thì đứng ở bên hông sân khấu, hai tay khoanh trước ngực, cằm hất cao, khoé môi nhếch lên, tràn đầy đắc ý.

Bà ta lên bục trước, nói sơ qua tình hình.

Nhưng lời nào cũng là đổ lỗi và nhục mạ tôi.

Chỉ đến cuối mới thêm một câu: “Mọi người chú ý đừng tấn công quá đáng.”

Nghe thì như can ngăn, thực chất là đổ thêm dầu vào lửa.

Dưới khán đài bắt đầu ồn ào, gọi tên tôi lên kiểm điểm.

“Đến rồi kìa!”

“Chính là cô ta! Trì Lê Lê!”

“Nhìn bề ngoài thế thôi mà tâm hồn bẩn thỉu!”

“Nhục quá!”

“Đuổi học! Cút khỏi trường!”

“Trì Lê Lê! Trì Lê Lê!”

Tôi ung dung bước lên sân khấu.

Đứng trước micro, tôi nói:

“Kiểm điểm? Giải thích rõ ràng?”

Khóe môi tôi khẽ nhếch thành một nụ cười giễu cợt.

“Chuyện của tôi, e là không đến lượt tôi phải giải thích.”

Phía dưới im phăng phắc, mọi người đều sững lại, như chưa hiểu tôi định làm gì.

Tôi bỏ qua gương mặt sầm lại của hiệu trưởng và vẻ ngỡ ngàng của cô giáo, mắt hướng thẳng về cánh cửa hội trường:

“Mọi người luôn mồm nói tôi ‘bám đại gia’, nói tôi ‘hành vi không đứng đắn’… Vậy sao không hỏi thẳng người mà các người gọi là ‘đại gia’ đi?”

Một người đàn ông hói đầu, mặc áo khoác hành chính từ hàng ghế sau bước lên.

Ông gật đầu với hiệu trưởng, rồi nói:

“Tôi luôn nghĩ, giáo dục là để nuôi dưỡng người biết phân biệt đúng sai, chứ không phải dạy ra một đám chỉ biết hùa theo vu khống…”

“Là sinh viên đại học, ít nhất phải có khả năng suy xét, đừng để bị tin đồn dắt mũi…”

Ông còn chưa nói hết câu, cô giáo đã gào lên:

“Ông là ai?! Lên đây làm gì? Bao nuôi nữ sinh mà còn dám đứng đây hả?”

Chưa kịp nói hết, hiệu trưởng phía sau đã giật mạnh tay áo bà ta.

“Sao cô không đưa ảnh này cho tôi xem trước?”

Bà ta nhỏ giọng:

“Nhà họ Lâm vừa tài trợ xây nhà, tôi điều tra kỹ rồi, Trì Lê Lê không có thế lực gì, khỏi sợ.”

Hiệu trưởng tức giận đến tái mặt.

“Tôi đã nhắc bao lần, rảnh thì xem tin tức thời sự đi! Áo hành chính, cô nhìn không ra à?”

“Phó giám đốc Sở Giáo dục mới được bổ nhiệm, còn đang nổi tiếng cứng rắn, chưa gì cô đã tự tay dâng đầu lên!”

Cô giáo há hốc mồm, không tin nổi.

Người mà họ gọi là “đại gia” thực ra chính là Phó Giám đốc Sở Giáo dục.

Ông là lãnh đạo chuyên môn, thường xuyên khảo sát tình hình học tập của sinh viên, nên nhờ tôi và nhiều sinh viên khác hỗ trợ thu thập dữ liệu.

Chỉ trách nhà họ Lâm nóng ruột, chưa kịp hiểu rõ đã vội ép tôi rời trường.

Bây giờ, với sự xuất hiện của Phó giám đốc, nhà họ Lâm dù có tiền đến đâu cũng không che được bầu trời.

Kết quả, hiệu trưởng bị cách chức, cô giáo bị đuổi việc và cấm vĩnh viễn.

Nhà họ Lâm sau đó cũng bị điều tra về kinh tế – mà sự việc lần này có lẽ chính là ngòi nổ.

Năm tôi tốt nghiệp, tôi thi đậu cao học.

Còn Trình Vũ vì nợ môn quá nhiều, đến bằng tốt nghiệp cũng không lấy nổi.

Nghe nói cậu ta quay về quê, bị mẹ đuổi đánh te tua, nói rằng làm mất hết mặt mũi.

Cuối cùng cậu ta kết hôn và làm việc tại quê nhà, vợ là con nhà khá giả.

Cậu ta thành rể ở rể, con sinh ra cũng phải theo họ bên ngoại.

Nghe hàng xóm kể, thường xuyên nghe thấy tiếng vợ cậu ta mắng chửi và đánh cậu ta.

Đúng là người nào gặp người nấy.

Còn tôi tiếp tục học lên tiến sĩ, sau đó đi làm.

Dù xuất phát điểm có chậm một chút, nhưng sự nghiệp lại phát triển khá ổn định.

Chuyện tình yêu thời đại học và những lời đồn năm đó, giờ đây đều đã chẳng còn quan trọng nữa.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...