Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
9
Thấy sắp đến giờ cơm, bệnh viện lại không xa nhà tôi, tôi đề nghị về nhà tôi nấu mì ăn, Tần Hướng Uyên lơ đãng đồng ý, ngồi ở ghế phụ không biết đang nghĩ gì.
Một lúc sau đột nhiên mở miệng:
"Cô nói xem... con rối được làm bằng gì nhỉ?"
Tôi vừa đỗ xe, vừa trả lời:
"Bằng gỗ chứ còn bằng gì nữa."
Tần Hướng Uyên "ừ" một tiếng, vừa xuống xe vừa không một dấu hiệu báo trước mà mở miệng:
"Cô còn nhớ Vương Dĩ Dân cho chúng ta hai vé xem kịch không?"
"Hôm đó diễn vở rối, tên là 'Thầy thuốc không tự chữa bệnh'. Hơn nữa lúc nãy tôi nhìn thấy ảnh của bác sĩ Trương trên bảng thông báo của bệnh viện, anh ta và con rối mà Vương Dĩ Dân dùng để diễn hôm đó, có vài phần tương tự."
Thời tiết nóng bức, tôi đột nhiên toát mồ hôi lạnh:
"Ý anh là..."
Tôi còn chưa nói hết câu, một giọng nói the thé đột nhiên vang lên:
"Chính là cô ta! Con nhỏ đó!"
"Cô ta là chủ nhà 601!"
601? Chẳng phải nhà tôi sao?
Tôi còn chưa kịp nói gì, có người vội vàng ấn tôi lên nắp capo xe:
"Cảnh sát đây! Không được động đậy!"
Tôi: ???
Đây là tình huống gì? Đội chuyên án bên cạnh diễn trò chạy thành tích à?
10
Khi Tần Hướng Uyên cuối cùng cũng xem đủ trò hay, lộ thân phận giải cứu tôi ra, chúng tôi mới hiểu chuyện gì đã xảy ra.
Hóa ra, khi Vương đại gia, hàng xóm đối diện nhà tôi, ra khỏi nhà, đã phát hiện trên cửa chống trộm nhà tôi dán một tấm da người còn đang rỉ máu, ông lão sợ đến mức suýt chút nữa thì lên cơn đau tim, lập tức báo cảnh sát.
Thêm vào đó, ông ta còn thêm mắm dặm muối, nói tôi ngày nào cũng đi sớm về khuya, chắc chắn không phải là “người đứng đắn” gì, có khi lại là loại sát thủ biến thái lột da người nào đó.
Cảnh sát nhận được tin báo không dám chậm trễ, đang định tìm tôi thì tôi lại “tự đưa mình đến tận cửa”.
Đối phương ngượng ngùng nói:
“Xin lỗi nha, không biết là người trong nghề!”
“Ngộ thương ngộ thương…”
“Nhưng mà tấm da người này…”
Tôi nheo mắt nhìn tấm da người đã được gỡ xuống, hít một hơi lạnh, liếc mắt ra hiệu cho Tần Hướng Uyên, đối phương hiểu ý, lấy lý do “vật chứng”, đuổi mấy người đi.
Sau đó, tôi hắng giọng:
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.
“Vậy thì, đến lúc thể hiện kỹ thuật thật sự rồi, nói trước, có chuyện gì xảy ra anh cũng đừng hoảng.”
Tần Hướng Uyên khịt mũi:
“Tôi hoảng cái rắm, cô còn làm cho cái thứ này sống lại được chắc?”
Lời còn chưa dứt, ngón tay tôi múa may, hai tay kết ấn, giây tiếp theo, tấm da người còn đang rỉ m.á.u kia, đột nhiên động đậy.
Tần Hướng Uyên: “…”
Mắt thấy da người “phất phơ phất phơ” bay lên không trung, tôi vội vàng hỏi:
“Ngươi vì sao mà đến?”
Da người dùng ngón tay làm bút, dùng m.á.u làm mực, giữa không trung xuất hiện tám chữ lớn:
“Khắc cốt vi ngẫu nhiên, gặp dịp thì chơi.”
Viết xong mấy chữ này, da người tựa hồ mất đi chỗ dựa, rơi xuống đất, trong một mảnh im lặng, điện thoại của Tần Hướng Uyên vang lên.
Anh ấy bắt máy, đối phương không biết nói gì, sắc mặt anh ấy đột nhiên biến đổi:
“A Vấn mất tích rồi?!”
11
Tần Hướng Uyên nhíu mày:
“Không được, vẫn phải bắt đầu từ Vương Dĩ Dân, đi, đến dò xét thái độ của hắn.”
Tôi đưa tay ngăn anh ấy lại:
“Đợi đã, chia làm hai đường hành động đi.”
“Tấm da người này, tôi có một suy đoán, cần phải chứng thực một chút, hơn nữa Vương Dĩ Dân nếu có vấn đề, cũng sẽ không dễ dàng bị anh thăm dò ra đâu, anh sáng tôi tối đồng thời hành động, sẽ an toàn hơn.”
Tần Hướng Uyên có vẻ do dự, một lúc sau mới nói:
“Đừng lỗ mãng, an toàn là trên hết.”
Tôi gật đầu đáp ứng.
Anh ấy lại nhìn tôi thật sâu một cái, lúc này mới vội vàng rời đi.
Tôi đeo găng tay vào, nhặt tấm da người dưới đất lên, nhịn ghê tởm ghé lại ngửi thử, ngẩn người.
Trên da người này, có một mùi thơm thoang thoảng, hình như còn có chút quen thuộc.
Tôi ngưng thần hồi lâu, đột nhiên giật mình:
“Đây là mùi hương trên người A Vấn! A Vấn là một họa bì sư!
Bình luận