Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
17
A Vấn kể cho chúng tôi nghe một câu chuyện kéo dài cả ngàn năm.
Ngàn năm trước, cô chỉ là một họa bì sư mới vào nghề, cô lén lút vẽ lại dung mạo mỹ nhân, nhưng chưa từng hại ai.
Nhưng thế đạo vốn vậy, cô chính là tà môn ngoại đạo.
Một đám thầy phong thủy bắt cô lại, chuẩn bị gi3t chết, Mông Điềm xuất hiện vào lúc đó, khi ấy cô cũng chỉ là một cô bé.
Cô chăm chú nhìn A Vấn, hồi lâu mới lên tiếng:
“Trên người cô ấy không có sát khí, chưa từng hại người,chúng ta không thể gi3t cô ấy.”
Một đám người lớn khuyên nhủ:
“Cô ta là họa bì sư, bây giờ chưa gi3t người, không có nghĩa là sau này cũng sẽ không hại người.”
Mông Điềm không hề d.a.o động:
“Không cho gi3t là không cho gi3t. Gi3t người vì hành vi có thể xảy ra trong tương lai, thì khác gì tà môn ngoại đạo?”
Mông Điềm lúc đó là thủ tịch đại đệ tử của một môn phái lớn, thiên phú dị bẩm, được chưởng môn coi trọng.
Người khác cũng không tiện đắc tội cô quá mức, chỉ đành lầm bầm chửi rủa rồi thả A Vấn đi.
A Vấn được buông ra, vẫn sợ hãi không dám đi, Mông Điềm chắn trước mặt cô, ôn nhu cười nói:
“Đừng sợ, cứ đi đường của cô, có ta bảo vệ cô.”
Chỉ một câu nói này, tâm niệm đã động, vạn kiếp bất phục, từ đó về sau, hai người thường xuyên gặp mặt, không bàn chuyện giang hồ đại nghĩa, cũng không bàn chuyện thị phi đen trắng, chỉ là muốn gặp mặt, thì gặp.
Đáng tiếc thầy phong thủy không phải là bất tử, hai người cuối cùng vẫn âm dương cách biệt.
A Vấn không cam tâm, cô sống cả ngàn năm, chỉ vì tìm được Mông Điềm ở mỗi một kiếp chuyển sinh.
Tìm được cô, bảo vệ cô.
Dù cho đối phương không nhớ gì cả, thì cũng không sao.
Đến kiếp này, Mông Điềm bị Vương Dĩ Dân biến thành con rối sống.
A Vấn phát điên rồi, thà chết, cũng phải báo thù.
18
A Vấn kể xong, nhìn chằm chằm Vương Dĩ Dân, nhưng lời lại nói với Tần Hướng Uyên:
“Tôi biết các anh muốn bắt hắn quy án, nhưng tôi sắp c.h.ế.t rồi, tôi không nhìn thấy kết cục của hắn nữa, có thể không, để tôi động thủ.”
Tôi vô thức nhìn Tần Hướng Uyên, đối phương im lặng không nói.
Vương Dĩ Dân cười ha ha:
“Cảnh sát nhân dân, bảo vệ chính là nhân dân, một họa bì sư như cô, còn muốn mặc cả… a!”
Thấy hắn còn chưa dứt lời, Tần Hướng Uyên đột nhiên đẩy hắn về phía A Vấn, sau đó áp giải bác sĩ Trương, quay người rời đi, vừa đi vừa lẩm bẩm:
“Cảnh sát nhân dân bảo vệ là nhân dân, không phải cặn bã.”
Nói xong, chạm phải ánh mắt phức tạp của tôi, anh nhướng mày:
“Sao? Muốn tố cáo sư phụ? Cũng phải, cÔ khóc lóc đòi duy trì chính nghĩa mà.”
Trong lúc nói chuyện, Vương Dĩ Dân đã bị vô số da người và con rối nhấn chìm, Mỗi một cái đều hận không thể ăn thịt lột da hắn.
Da thịt trên người Vương Dĩ Dân, bị từng mảng từng mảng cắn xé, hắn phát ra tiếng kêu thảm thiết không giống người.
Tôi nhìn hắn một hồi, cũng quay người bước ra ngoài:
“Chính nghĩa là của nhân gian, ác quỷ không xứng.”
Trong biển lửa, A Vấn và Vương Dĩ Dân đồng quy vu tận.
Ngay trước khoảnh khắc A Vấn biến mất, giọng hát uyển chuyển du dương của cô vọng lại:
“Sinh tử hà sở cụ, duy phạ tương tư cầu bất đắc…”
Tình cảm chưa từng tỏ bày, người nên nghe, cuối cùng vẫn không nghe thấy.
19
Vì tính chất đặc biệt của vụ án, việc kết thúc điều tra khá phức tạp.
Nhân chứng sống duy nhất – bác sĩ Trương, sau khi chứng kiến cảnh tượng thảm khốc của Vương Dĩ Dân, đã hoảng sợ đến mức thần kinh suy sụp, trở thành một kẻ điên.
Vì vậy, Tần Hướng Uyên mỗi ngày bị các bộ phận khác nhau kéo đi, kể đi kể lại quá trình vụ án, đánh giá tính xác thực.
Còn tôi, sau vài ngày bị điều tra, buộc phải cho nghỉ phép hưởng lương.
Đợi đến khi tôi quay lại làm việc, văn phòng của Tần Hướng Uyên đã trống không.
Tôi bất chấp tất cả, chạy xộc vào văn phòng cục trưởng.
“Cục trưởng! Tần Hướng Uyên đâu?”
“Đi rồi, cậu ta không nói với cô sao?”
“Không… không có…”
Trong lòng dâng lên một nỗi nghẹn khuất khó tả.
Đúng lúc tôi quay đầu chuẩn bị đi ra ngoài, cục trưởng đột nhiên lên tiếng:
Truyện do Mễ Mễ-Nhân Sinh Trong Một Kiếp Người edit, chỉ đăng tại Fb và MonkeyD.
“Có biết vì sao cậu ta lại trở nên cà lơ phất phơ như vậy không?”
Tôi hoàn hồn, thật thà lắc đầu.
Cục trưởng cười như không cười, đánh giá tôi:
“Năm đó có một vụ án, là do lão Tần và cộng sự của cậu ta điều tra, vì một vài lý do, cấp trên không cho điều tra nữa.”
“Lão Tần năm đó cũng giống hệt như cô, mở miệng ra là bảo vệ chính nghĩa, cậu ta và cộng sự lén lút điều tra, cuối cùng cộng sự của cậu ta bị gi3t hại. Bao nhiêu năm nay, lão Tần luôn cảm thấy là do mình hại c.h.ế.t cộng sự.”
Tôi ngẩn người: Thảo nào khi điều tra vụ án, anh ấy không muốn dẫn tôi theo…
Đang thất thần, cục trưởng chậm rãi nói:
“Tôi nói với cô những điều này là để sau này khi cùng cậu ta phá án, liệu chừng mà giữ lấy cái mạng nhỏ của mình.”
“Lão Tần khó khăn lắm mới chữa lành được vết thương tâm lý, cô đừng có mà kích thích cậu ta nữa.”
Tôi vô thức gật đầu, rồi đột nhiên phản ứng lại:
“Cái gì?”
“Anh ấy không phải đi rồi sao?”
Cục trưởng cười cười:
“Thì đi rồi, cậu ta được điều lên sở cảnh sát thành phố để dẫn đội, yêu cầu duy nhất của cậu ta, là mang cô theo cùng, lúc này chắc cậu ta đã làm xong thủ tục cho cô rồi.”
Tôi như người trên mây chạy ra khỏi cổng cục cảnh sát, nhìn thấy Tần Hướng Uyên đứng bên cạnh xe, nhướng mày nhìn tôi:
“Bảo vệ chính nghĩa nhân gian, đi không?”
“Đi!”
Có lẽ chính nghĩa, chưa bao giờ rời khỏi nhân gian.
Bình luận