Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
8.
Ta không đoán được tâm tư hoàng đế, liền thuận theo mà quỳ xuống thưa: "Khởi bẩm bệ hạ, đúng như Hứa thái y nói, thần nữ từ nhỏ thân thể yếu nhược, vẫn luôn dùng nhân sâm Dưỡng Tâm hoàn. Có lẽ dược tính xung khắc, nên thủ cung sa mới phai mất."
Chưa đợi ai lên tiếng nghi ngờ, Hứa thái y đã gật đầu xác nhận: "Đúng vậy. Nhân sâm quả thật kỵ với chu sa và các vật chế từ chu sa."
Hứa thái y từng phụ trách sinh sản cho không ít phi tần của tiên đế, chẳng ai dám chất vấn y thuật của nàng.
"Đã vậy thì, e là hiểu lầm rồi."
Hoàng đế phất tay áo, nói: "Không thất tiết thì không có tội. Bình thân đi!"
Đầu gối ta còn chưa chạm đất, hắn đã cho phép đứng dậy.
Vì vậy khi gượng đứng lên, thân thể chao đảo, suýt chút nữa ngã nhào.
May nhờ có tỳ nữ Bích Ngọc đỡ lấy, đợi ta đứng vững, ngẩng đầu lên, vừa khéo bắt gặp ánh mắt Tiêu Thần đang nhanh chóng dời đi.
Thấy hoàng đế như muốn bỏ qua, Lục Tụng Ngọc lập tức la lớn: "Nàng nói dối! Thủ cung sa của nàng rõ ràng là sau khi từ chùa trở về mới đột nhiên biến mất! Dù không chứng minh được nàng thất tiết, nhưng chuyện nàng mang thai thì không thể chối cãi!"
Tiêu Thần ánh mắt đanh lại: "Ngươi nói gì?"
Lục Tụng Ngọc đinh ninh mình đã nắm được yếu điểm chí mạng của ta, lập tức cao giọng: "Hoàng thượng, tỷ tỷ thần nữ đã mang thai được hai tháng!"
"Nàng muốn mang thai nghiệt chủng của gian phu tiến vào hậu cung của bệ hạ!"
"Nàng ấy mưu đồ che mắt hoàng gia, làm ô uế huyết thống thiên tử!"
Tiêu Thần ánh mắt như lửa đốt, nhìn thẳng vào ta: "Ngươi mang thai?"
Ta bỗng nhớ tới lời dặn khi ấy của hắn trong chùa: "Trẫm đến là để an hồn cho tiên đế, hoàng hậu cùng các hoàng tử công chúa. Vậy nên chuyện giữa nàng và trẫm, nếu trẫm chưa mở miệng, ngàn vạn lần không được tiết lộ."
Nếu truyền ra rằng hoàng đế hành hoan trong lúc tế linh, ắt sẽ trở thành trò cười thiên hạ.
Lúc này, ta không thể nói đứa trẻ trong bụng là của hắn… đó là trái mệnh lệnh, không biết giữ đại cục.
Càng không thể nói là của kẻ khác… đó là xác lập tội danh tư thông, khi quân trọng tội.
Ta há miệng nhưng không thể thốt ra lời.
Bốn bề ánh mắt như lưỡi dao, soi xét, chất vấn.
Ta bị ép đến đường cùng, n.g.ự.c như bị đánh mạnh một quyền.
Ta gập người, lưng mảnh mai khom xuống, đưa tay che miệng, ho khan nôn khan dữ dội.
Hứa thái y thất kinh nói: "Đúng là triệu chứng thai nghén rồi..."
Hoàng đế đột ngột đứng phắt dậy.
Tất cả mọi người đều cho rằng… hắn sẽ hạ chỉ xử tử ta.
Chẳng ai nhận ra trong khoảnh khắc hắn thấy đôi mắt ta hoe đỏ vì nghén nặng, đã có một tia xót xa và hối hận thoáng qua trong đáy mắt.
9.
"Chư vị đều thấy rồi chứ! Chính là nàng ta đang mang thai!"
Lục Tụng Ngọc kích động hét lớn: "Tỷ tỷ, lá gan của ngươi thật lớn, lại dám mang thai nghiệt chủng rồi vào hoàng gia tuyển tú!"
"Ta không có!"
Ta nén lại cơn khó chịu trong ngực, yếu ớt phủ nhận: "Thần nữ chưa từng thất thân, càng không có nghiệt chủng! Cũng chưa từng mạo phạm đến sự tôn nghiêm của hoàng gia!"
"Còn dám chối!"
Lục Tụng Ngọc ép người từng bước: "Vừa nãy ta ngồi cạnh tỷ, rõ ràng thấy tỷ ăn rất nhiều ô mai trên bàn! Thích ăn chua lại còn nôn nghén, ngay cả Hứa thái y cũng đã nói rồi, tỷ còn dám phủ nhận sao?!"
"Phải đó!"
Tiểu thư nhà họ Lý tiếp lời: "Trong hai tháng gần đây, quả thực hiếm thấy muội muội Tụng Nguyệt ra ngoài. Trước kia ở trường mã cầu nàng là người dũng mãnh nhất, nay lại ru rú trong phòng khuê các, chẳng lẽ là đang dưỡng thai?"
Tiểu thư nhà họ Lâm cũng góp lời: "Hôm nay tuy chưa chính thức tuyển tú, nhưng cũng là yến tiệc trong cung, muội muội Lục gia lại chẳng tô điểm nhan sắc, y phục thì mặc áo gấm rộng thùng thình, đúng là có vài phần dáng vẻ của người mang thai."
Tiểu thư họ Hạ cũng hùa theo: "Chưa nói đến áo rộng, chỉ nhìn vòng eo của Tụng Nguyệt muội muội hôm nay cũng đã thấy đầy đặn hơn trước rất nhiều."
Chúng nhân thấy gió xoay chiều, đoán chắc Lục Tụng Ngọc được sủng vì có công cứu giá, lại tưởng đứa con trong bụng ta là con hoang do tư thông, lập tức đồng loạt đổ tội về phía ta.
Vừa có thể đả kích đối thủ trong tuyển tú, lại có thể nịnh bợ Lục Tụng Ngọc sắp được phong phi.
Ta còn chưa kịp phản bác, thì tỳ nữ bên cạnh ta - Bích Ngọc đã quỳ xuống trước mặt hoàng đế, cất lời: "Hoàng thượng thứ tội! Tiểu thư nhà nô tỳ thực sự đã mang thai, nô tỳ là người hầu cận bên người, có thể làm chứng!"
"Tiểu thư đã hai tháng không đến kỳ! Hôm nay trước khi vào cung, còn đặc biệt dùng vải tơ sống quấn bụng để che đi bụng đã nhô lên! Hoàng thượng là minh quân, nô tỳ không đành lòng nhìn tiểu thư lừa dối bệ hạ!"
Ta kinh hãi thất sắc: "Bích Ngọc, ngươi..."
Bích Ngọc cướp lời: "Tiểu thư đừng trách nô tỳ, người đã làm chuyện xấu hổ như vậy, nô tỳ cũng chỉ là không muốn bị liên lụy mà chu di cửu tộc, nên mới đứng ra tố cáo, cầu xin được lập công chuộc tội!"
Chuộc tội hay thật.
Bích Ngọc là đứa ta nhặt về từ đầu phố, nuôi bên mình suốt bảy năm, thế mà lại dưỡng ra được thứ phản chủ như vậy.
Lục Tụng Ngọc đắc ý nhìn ta… hiển nhiên, nàng ta đã trở thành chủ nhân mới của Bích Ngọc.
Tường đổ mọi người đẩy.
Ngay cả thái giám vừa hầu ta trong yến tiệc cũng đứng ra nói: "Khởi bẩm hoàng thượng, vừa đầu tiệc, đại tiểu thư nhà họ Lục đặc biệt dặn nô tài thay rượu trong bình của nàng bằng nước trắng. Nô tài lúc đó còn lấy làm lạ, sao hôm nay là cung yến mà chỉ có vị này không uống rượu."
Lục Tụng Ngọc cười khẩy lạnh lùng: "Nàng ta chỉ uống nước trắng, đương nhiên là vì đang mang thai không thể uống rượu! Hoàng thượng nhìn xem, tỷ tỷ thật biết quý trọng đứa con hoang trong bụng đấy!"
Lúc nàng ta nói câu này, đầy vẻ kiêu ngạo vì được sủng ái, ngẩng đầu cười nhạt nhìn ta, hoàn toàn không phát hiện… khi nàng ta nói ra hai chữ “con hoang”, trong mắt vị quân vương nọ thoáng hiện một tia sát khí bén nhọn như lưỡi dao.
10.
Bị ép đến đường cùng, cổ họng ta co rút từng đợt, lại không nhịn được cúi người nôn khan.
Ta không thể thốt nên lời, mọi lời đã bị người khác nói hết.
Thái hoàng thái hậu lần chuỗi tràng hạt, chậm rãi nói: "Có mang thai hay không, để Hứa thái y xem một cái là rõ, cần gì phải lắm lời. Nếu quả thực có, thì lôi ra ngoài đánh c h ế t là được."
Tiêu Thần đưa mắt nhìn Thái hoàng thái hậu: "Hoàng tổ mẫu tu hành Phật pháp, quả thật tu ra một tấm lòng từ bi."
Thái hoàng thái hậu nhắm mắt lại: "Ai gia làm vậy là vì muốn bảo vệ huyết mạch thuần khiết của hoàng gia. Người không trinh khiết, sao có thể bước vào vương tộc?"
"Bảo Hứa thái y, tới bắt mạch."
Hứa thái y nhận mệnh, tiến tới nói: "Lục cô nương, xin đưa tay để vi thần bắt mạch."
Ta ôm chặt lấy cánh tay mình, mắt hoe đỏ, yếu ớt nhưng kiên định đáp: "Trước khi chứng thực ta có thai hay không, chẳng phải nên bảo Lục Tụng Ngọc đưa ra bằng chứng chứng minh ta thật sự có gian phu sao?"
Lục Tụng Ngọc liền nói: "Ngươi đừng giãy dụa nữa! Chỉ cần xác thực ngươi có thai, thì gian phu là ai, hoàng thượng tự nhiên sẽ phái người điều tra!"
"Không có gian phu, thì lấy đâu ra thất thân?"
"Không có gian phu, thì sao lại có con hoang?!"
"Các ngươi vu cáo ta có thai, cũng chỉ là lời nói suông, không chút chứng cớ."
"Ta mấy ngày nay không rời khỏi nhà, là vì ở trong phủ tu thân dưỡng tính."
"Ta hôm nay không tô son điểm phấn, chẳng qua là không muốn dùng vẻ ngoài giả tạo để diện kiến quân vương."
"Còn nha hoàn bên cạnh ta… chỉ là thứ phản chủ, các ngươi tin lời một con nô tỳ phản bội, không thấy nực cười hay sao?"
Ta lý lẽ rõ ràng, vẫn giữ chặt cánh tay không chịu buông.
Hứa thái y dù đã nhận lệnh của Thái hoàng thái hậu, nhưng cũng không tiến lên ép ta.
Lục Tụng Ngọc biết rõ trong bụng ta có hài tử, lòng tràn đầy đắc ý, đối mặt với sự phản bác của ta, chỉ thấy buồn cười: "Tỷ tỷ à, ngươi còn ngụy biện gì nữa? Chẳng lẽ muốn bệ hạ truyền cả phụ mẫu chúng ta vào cung thì ngươi mới chịu nhận?"
Ta cũng cười nhạt: "Nói đến ngụy biện, ta lại thấy chuyện muội vừa rồi nói mình mất trí, quên mất việc cứu giá mới là ngụy biện đấy."
"Mấy ngày nay ta đều ở trong phủ, sao chẳng nghe nói muội bị ngã rồi đập đầu cơ chứ?"
Một câu chất vấn, sắc mặt đang hồng hào của Lục Tụng Ngọc lập tức trắng bệch.
Ta mỉm cười, lời mang hàm ý sâu xa: "Rốt cuộc là muội quên mình từng cứu giá, hay là người thật sự cứu giá vốn không phải muội?"
11.
Lục Tụng Ngọc rõ ràng lộ vẻ hoảng loạn, trong lòng chột dạ, vội vàng đánh trống lảng: "Hoàng thượng, nếu tỷ tỷ đã cố chấp không chịu thừa nhận, vậy hôm nay, thần nữ chỉ đành không màng danh tiết, tố cáo gian phu đã cùng nàng ta tư thông!"
Rốt cuộc cũng tạm thời tránh khỏi chuyện chẩn mạch.
Dương Tiểu An- 小安 (Dương Yến)
Vui lòng không reup dưới mọi hình thức!
Lúc này ta vẫn chưa đoán được lòng dạ hoàng đế, nếu thật sự để Hứa thái y bắt mạch mà xác định ta có thai… thì ta và hài tử trong bụng chỉ sợ vạn kiếp bất phục.
Cơ hội sống sót duy nhất, vẫn phải đánh cược vào việc Tiêu Thần - tên cẩu hoàng đế này có nhớ ra ta mới là người cứu mạng hắn ngày hôm đó hay không.
Tạm thời thoát khỏi nguy hiểm, ta khẽ thở phào một hơi, nhưng bụng lại đau thắt từng cơn, ta gắng sức chịu đựng.
Một cơn gió lướt qua, vạt áo ngoài bị thổi tung lên.
Chiếc bụng hơi nhô ra lập tức lộ rõ trong mắt quân vương.
"Người đâu, ban ghế!"
Tiêu Thần bất ngờ hạ lệnh.
Một chiếc ghế dựa lót lông hồ trắng được thị vệ nội đình khiêng tới.
"Thần nữ tạ ơn hoàng thượng ban chỗ ngồi!"
Lục Tụng Ngọc mừng rỡ, tưởng rằng là ban cho nàng, đang định ngồi xuống thì bị thị vệ kéo đứng dậy.
"Này ngươi làm gì vậy!"
Thị vệ nghiêm giọng: "Hoàng thượng là ban cho Lục Tụng Nguyệt cô nương."
12.
Lục Tụng Ngọc không thể tin nổi, trợn mắt há miệng: "Hoàng thượng?!"
Tiêu Thần liếc nhìn ta, hai cung nữ bên cạnh ngự giá lập tức hiểu ý, tiến lên đỡ ta: "Thỉnh cô nương an tọa."
"Hoàng thượng, vì sao người lại ban chỗ ngồi cho nàng?"
Tiêu Thần thản nhiên đáp: "Trẫm thấy Lục cô nương thân thể suy nhược, ban cho nàng ngồi, có gì không được?"
Lục Tụng Ngọc không phục: "Hoàng thượng! Nhưng nàng đã phạm tội khi quân!"
Tiêu Thần thay ta phản bác: "Khi quân gì chứ? Nàng ấy chưa thất tiết, cũng chưa bị xác thực mang thai, lấy gì luận tội?"
Lục Tụng Ngọc nghẹn họng, không thể đáp lời.
Thái hoàng thái hậu lên tiếng: "Hoàng đế, chuyện này không hợp quy tắc."
Tiêu Thần nói: "Hoàng tổ mẫu, người tu hành Phật pháp, lẽ nào lại khắt khe như vậy?"
Thái hoàng thái hậu mở mắt, rồi lại nhắm lại, lần tràng hạt lẩm bẩm tụng kinh, không ai biết bà đang tụng điều chi.
"Đa... tạ hoàng thượng."
Ta có phần kinh ngạc, nhưng thắt lưng bụng đau nhức, cũng chẳng nghĩ nhiều, chỉ khẽ cúi người hành lễ cảm tạ.
Chưa kịp cúi thấp, Tiêu Thần đã giơ tay ra hiệu miễn lễ.
Ta hơi ngẩn người, liền được hai cung nữ đỡ lên ngồi vào ghế dựa mà hoàng thượng ban.
Lúc này tiết trời sang thu, ghế dựa phủ lông hồ trắng mềm mại ấm áp.
Vừa ngồi xuống, bụng đau liền dịu đi đôi phần.
Trên ghế còn treo một túi hương, hương dược thoang thoảng tràn ra, không hiểu vì sao lại làm dịu đi cơn buồn nôn trong bụng.
Lục Tụng Ngọc thấy hoàng đế có chút thương xót ta, liền nóng lòng muốn định tội, lập tức lớn tiếng: "Hoàng thượng, hôm đó tỷ tỷ tại Tử Ninh Tự tư thông với nam nhân, còn mang thai, chuyện này có người làm chứng, ta…!"
Lời chưa kịp dứt, Tiêu Thần đã lạnh giọng cắt ngang: "Ngươi, quỳ xuống mà tâu!"
Lục Tụng Ngọc sững người: "Hoàng thượng... người bắt ta quỳ?"
"Thế nào, không quỳ nổi sao?"
"Thần nữ không có ý đó... nhưng hoàng thượng, ta…!"
"Đã muốn vạch tội người khác, thì trước mặt trẫm phải lấy lễ khuyên can, không quỳ, là trái lễ pháp."
Lục Tụng Ngọc vốn nghĩ mình đang được sủng, không cam lòng, chỉ tay vào ta: "Dựa vào đâu nàng ta được ngồi, còn ta phải quỳ?"
"Trẫm nói ngươi… quỳ!"
Một tiếng quát vang vọng như sấm, khiến mọi người trong điện nín thở.
Mọi người lúc này mới nhớ ra, vị quân vương thoạt nhìn hòa nhã này, dưới tay đã đẫm m á u vô số người.
Còn nhớ năm xưa chính Tiêu Thần c h é m đầu tên phản nghịch Hiền Vương, treo lơ lửng ở cổng cung suốt bảy ngày đêm để cảnh cáo thiên hạ.
Có kẻ khen Tiêu Thần là minh quân cứu thế, cũng có người nói hắn cực đoan lạnh lẽo, lòng dạ tàn độc.
Lục Tụng Ngọc nhớ lại bộ mặt lạnh lùng m.á.u lạnh của vị đế vương này, đôi chân mềm nhũn, liền "phịch" một tiếng quỳ sụp xuống đất.
Bình luận