Sau Khi Kết Hôn [...] – Chương 11

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhưng tôi cảm thấy trong lòng tôi như trái cây chín rục, đang chảy ra chất lỏng đặc sệt.

 

Yêu thầm tôi?

 

Từ khi học cấp ba?

 

Bắt đầu từ khi anh chuyển tới.

 

Vì thế.

 

Khi tôi theo đuổi Hạ Ngư Chu.

 

Anh vẫn luôn nhìn thấy?

 

Vậy…

 

Trái tim anh hẳn phải đau đớn biết bao.

 

16

 

Tôi chạy vội về nhà, đợi Ôn Thời Tứ về rồi ôm anh thật chặt.

 

"Có chuyện gì vậy?"

 

Tôi không nói gì.

 

Chỉ ôm anh.

 

Một lúc lâu sau tôi mới nói: "Thật xin lỗi, trước đây em bỏ chạy, khiến anh phải tìm anh lâu như vậy.”

 

Ôn Thời Tứ cười sờ đầu ta: "Anh không trách em."

 

"Còn nữa, thật xin lỗi, em cho rằng năm đó người cứu em là Hạ Ngư Chu, sau đó..."

 

"Đừng nói nữa, Khương Khương."

 

Ôn Thời Tứ cúi đầu hôn tôi, "Em xem, bây giờ chúng ta ở bên nhau là tốt rồi, về những năm tháng đó và những hiểu lầm đó, anh nghĩ không có gì cả, không sao, em chỉ cần biết rằng anh yêu em là tốt rồi."

 

17

 

Hạ Ngư Chu theo tới dưới lầu bệnh viện để xin lỗi, cầu xin tôi tha thứ.

 

"Xin lỗi, tôi vẫn luôn hiểu lầm cậu, chúng ta vẫn có thể là bạn bè nữa không?"

 

Hạ Ngư Chu đứng trước mặt tôi, tay cầm một bó hoa, vẫn ăn mặc như trước, áo sơ mi trắng đơn giản, nụ cười vẫn rạng rỡ như trước.

 

Bây giờ tôi chỉ cảm thấy ghê tởm.

 

Đã quá muộn rồi.

 

Hạ Ngư Chu.

 

Tôi đã kết hôn rồi.

 

Vì thế.

 

"Không thể nào."

 

Vì lúc đó anh ấy đã chọn bịt tai không nghe lời giải thích, bây giờ sự thật đã bại lộ, anh ấy lại bỏ tay xuống để làm gì?

 

"Khương Khương!"

 

Hạ Ngư Chu kích động đến muốn tiến tới ôm tôi: "Thực xin lỗi.”

 

Tôi tránh đi.

 

Lại cảm thấy hoảng hốt.

 

Câu "Thực xin lỗi" đó.

 

Rõ ràng là tôi không bao giờ cần phải nói, nhưng tôi đã nói nhiều năm như vậy.

 

Hiểu lầm thì hiểu lầm đi.

 

Tôi không quan tâm nữa.

 

"Tôi đã kết hôn với Ôn Thời Tứ rồi, cậu đừng tìm tôi nữa.”

 

"Không, Khương Khương, các người chỉ là liên hôn mà thôi, cậu không thể thích cậu ta, chẳng phải trước kia cậu đã thích tôi nhiều năm như vậy sao? Hiện tại tôi đã thay đổi, chỉ cần cậu đồng ý, tôi lập tức làm cho cậu ly hôn với Ôn Thời Tứ, tôi sẽ lập tức cưới cậu!"

 

"Ai nói tôi không thích Ôn Thời Tứ? Anh ấy có nhiều tiền, người tốt việc tốt! Xin lỗi, cậu đi đi."

 

Vừa quay người lại.

 

Tôi nhìn thấy Ôn Thời Tứ đang dựa vào cửa xe ở một bên.

 

Tôi không biết anh đã nghe bao lâu.

 

Ánh mắt vừa chạm nhau.

 

Tôi dời đi ngay lập tức.

 

"Em vừa nói gì thế? Nhiều tiền, người tốt... Cái gì cũng tốt?"

 

Mặt tôi lập tức đỏ bừng, cứng họng: "Không có, anh nghe lầm rồi.”

 

"Ồ." Ôn Thời Tứ nhướng mày, "Hay là chúng ta về nhà nói chuyện đi.”

 

18

 

Tình trạng của ba tôi đã ổn định.

 

Tháng thứ hai.

 

Tôi mang cho ông ấy một tờ báo cáo.

 

Đây là lần đầu tiên tôi thấy một người đàn ông ở tuổi sáu mươi rơi nước mắt.

 

Khi biết mình mắc bệnh ung thư cũng không khóc.

 

Hoá trị cũng không khóc.

 

Nhưng khi nhìn thấy tôi mang thai.

 

Ông ấy đã bật khóc.

 

"Ba muốn đặt tên cho đứa bé!

 

"Cứ gọi là Ôn Ôn đi!"

 

Tôi nhớ tên Khương Khương cũng là do ông ấy đặt.

 

Được rồi.

 

Ôn Ôn thì Ôn Ôn.

 

Nghe có vẻ như một cái tên không cần phải sợ mùa đông.

 

Ôn Thời Tứ ôm ta: "Khương Khương ơi."

 

"Gọi là vợ."

 

"Vợ ơi."

 

19

 

Cấp ba.

 

Ôn Thời Tứ vừa mới chơi bóng rổ xong, liền vén quần áo lau mồ hôi.

 

Đột nhiên anh nhìn thấy Khương Khương mỉm cười đưa cho Hạ Ngư Chu một chai nước.

 

Ôn Thời Tứ đột nhiên cảm thấy khát nước.

 

Nhưng anh lại từ chối tất cả nước được đưa cho anh. 

 

Anh chỉ muốn một người.

 

Nếu không đưa cho anh thì cũng không sao.

 

"Bạn học, cố lên!"

 

Trước khi chạy một nghìn mét tại đại hội thể thao, Khương Khương đã ghim biển số cho anh, vẫy tay ra hiệu cổ vũ: "Cứ cố gắng lên! Mệt quá thì đừng chạy, nghỉ ngơi một chút."

 

Ôn Thời Tứ mỉm cười.

 

Mọi người đều nói với anh phải tranh giải nhất, phải mang danh dự về cho lớp.

 

Không ngờ.

 

Cũng có người suy nghĩ cho anh.

 

"Được."

 

Ôn Thời Tứ đứng trên đường băng.

 

Anh liếc nhìn về phía xa, thấy mặt trời vừa thích hợp.

 

Hết.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Nữ Sinh Học Bá Và Năng Lực Siêu Nhiên

Ngày trước kỳ thi đại học, cháu gái nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói lại thôi, và tôi nhìn thấy một dòng bình luận lướt qua: [Tội nghiệp bảo bối nhỏ, thèm ăn sầu riêng cũng không dám nói với ba mẹ, rõ ràng dì đủ khả năng mua cho, nhưng lại xót […]
5.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Thiên Kim Lộ Diện – Cái Giá Của Tham Lam

Hách Thanh Diễn rất thích thử thách tôi, anh ta yêu cầu tôi – người vừa tốt nghiệp đại học – đứng tên gánh khoản vay mua nhà 5 triệu tệ cho anh ta. Tôi từ chối. Thế mà ngay sau đó, anh ta lại bỏ ra 8 triệu tệ thanh toán toàn bộ để […]
0.0 8 Chương
Hiện đại · Trending right now

Lần Chia Tay Thứ 100

Khi Trần An Chi hỏi tôi có thể trả lại cái áo thun đen cho anh không, tôi lại một lần nữa nói lời chia tay. “Chỉ vì anh đưa áo cho một sinh viên nghèo mà không phải em à?” “Ừ.” Anh cười, có chút bất cần: “Được thôi, đồ nhỏ nhen.” “Nhưng đừng […]
0.0 10 Chương
Hiện đại · Trending right now

Danh Nghĩa Vợ Chồng Full

Ngày tôi đăng ký kết hôn với Cố Cẩn Xuyên, anh ấy nói với tôi: “Giữa chúng ta chỉ có danh nghĩa vợ chồng, chứ không có tình cảm vợ chồng. Chỉ cần em ngoan ngoãn làm tròn vai Cố phu nhân, ngoài anh ra, em muốn gì anh cũng có thể cho.” Tôi rất […]
5.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...