Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trong lòng ông ta tất nhiên là buồn bã không chịu nổi.
Từ đó, cha ta và Long vương Đông Hải trở thành kẻ thù.
Vì vậy, vừa gặp nhau là đánh, không ai chịu nhường ai.
Thấy cha ta sắp bị thuộc hạ của Long vương Đông Hải bao vây.
Ta lo lắng, quyết định bắt con của rồng để đe doạ rồng.
Ta bắt lấy Ngao Tầm nhỏ đang đứng cạnh xem kịch, đánh hắn ta mấy cái.
Chúng ta đánh nhau, ta bẻ sừng rồng mới mọc của hắn ta, hắn ta kéo hai miếng thịt trên mặt ta.
Ngao Tầm nhỏ bị ta đánh, khóc gọi mẹ, tiếng khóc vang vọng trời cao.
Kết quả là, Long vương Đông Hải không dừng tay, mà Nam Hoa Đế Quân lại bị tiếng khóc làm cho xuất hiện.
Nam Hoa Đế Quân đuổi cha ta và Long vương Đông Hải ra khỏi Côn Luân Tự, và ra lệnh không được đánh nhau, nếu không sẽ không nhận ta và Ngao Tầm vào học.
Sự việc mới kết thúc.
10
Chỉ trong buổi lễ bái sư, vụ ồn ào đó đã khiến ta và Ngao Tầm sinh ra mối thù hận.
Cuộc đối đầu giữa ta và Ngao Tầm kéo dài suốt trăm năm.
Ở Côn Luân Tự, ta chăm chỉ tu luyện không ngừng nghỉ, ngày đêm mong một ngày có thể hóa giao thành rồng, bay lượn trên chín tầng trời.
Còn Ngao Tầm, nhờ thân rồng trời sinh, thiên phú tuyệt vời, dễ dàng vượt qua mọi người.
Ta trải qua muôn vàn khó khăn mới đạt được tu vi hôm nay, còn hắn ta, sinh ra đã đứng ở độ cao mà ta không thể với ta, cũng không cần trải qua nghìn vạn khó khăn như ta.
Những gì ta khổ công tìm kiếm suốt ngàn năm, phải chịu đựng khổ luyện, chịu đựng thiên lôi kiếp, đau đớn lột xác, mới đổi lấy được, Ngao Tầm từ khi sinh ra đã có sẵn.
Ta từng hỏi sư phụ, tại sao vạn vật trên đời, phải phân ra ba sáu chín hạng cao thấp.
Sư phụ đứng trên đỉnh Côn Luân, nhìn xuống vạn vật, nhẹ nhàng vuốt đầu ta:
“Du Du, vạn vật trên đời, mỗi thứ đều có số mệnh, mỗi thứ đều có vận mệnh của nó. Không có dục vọng thì không có mong cầu, hóa rồng tuy có thể bay lượn trên trời, không bị trần thế ràng buộc, nhưng không hóa rồng cũng có niềm vui của nó.
Hóa rồng chưa chắc đã là việc tốt, không hóa rồng cũng chưa chắc đã là việc xấu.”
Sư phụ nói vòng vo, ta nghe mà như lạc vào sương mù, không hiểu được ý sâu xa.
“Sư phụ, con không hiểu. Hóa rồng rồi, có thể bay lượn trên trời, không bị người đời coi thường, điều đó có gì không tốt đâu?”
Sư phụ thở dài: “Tương lai con sẽ hiểu.”
Ta trong lòng không cam tâm.
Lại chạy đi đánh cho Ngao Tầm, khi đó còn là tiểu long, một trận, rồi mới tức ta đi ngủ.
Suốt hơn sáu trăm năm sau đó, ta và Ngao Tầm luôn không hòa hợp.
Ngao Tầm trưởng thành rất nhanh, chỉ trăm năm, từ tiểu long trở thành đại long, trở thành tiểu thái tử phong lưu tuấn tú của Đông Hải mà các nữ tiên và yêu nữ ai cũng muốn gả.
Hắn ta cao lớn hơn nhiều.
Ta không thể đánh hắn ta nữa, ngược lại còn bị hắn ta đè bẹp.
Từ đó, bất kể việc gì, hắn ta luôn vượt qua ta một bậc.
Trong cuộc thi săn b.ắ.n của môn phái, ta săn được mười con linh thú nhỏ, hắn ta săn được hai mươi con linh thú khổng lồ.
Lúc giúp dân thường khi có lũ lụt, sư phụ lệnh cho đệ tử trong môn phái cứu người.
Ta lặn dưới nước vớt được mười mấy người, hắn ta bay qua trước mặt ta, mang theo trăm người dân.
Mỗi lần ta trải qua thiên lôi kiếp, bị sét đánh đen thui, hắn ta lại chạy đến bên giường ta ăn thịt nướng, vừa ăn vừa nhồm nhoàm, còn hỏi ta có muốn ăn một xiên không.
Ta nằm trên giường, hận đến nghiến răng ken két.
11
Hóa rồng từ giao phải trải qua ba lần thiên lôi kiếp nghiêm ngặt nhất.
Hai lần thiên kiếp đầu, uy lực của sấm sét như cơn thịnh nộ của trời xanh, lửa diệt thế, dữ dội vô cùng, như muốn xé toạc ta thành từng mảnh.
Ta bị đánh đến gần như hồn phách tan biến, suýt nữa trở về hư vô.
Sư phụ phải dùng mấy cây linh thảo ngàn năm mới kéo ta trở về từ cửa tử, ta mới sống sót.
Lần thiên kiếp thứ ba, đến theo lời triệu gọi của thiên đạo.
Lúc đó, ta đang ở trong núi Vạn Thọ, tìm kiếm cỏ cây kỳ lạ có thể chữa lành vết thương do thiên lôi gây ra, chuẩn bị cho thiên kiếp sắp ta.
Tuy nhiên, thiên kiếp đột ngột đến sớm hơn, ta không kịp trở tay.
Trên bầu trời, những đám mây trắng ngày càng tụ lại dày đặc, cuối cùng biến thành mây đen cuộn trào, bao phủ cả đỉnh núi.
Tia sét tím thỉnh thoảng lóe lên trong mây, mỗi lần lóe lên đều kèm theo tiếng sấm đinh tai nhức óc.
Ta ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một tia sét như rồng khổng lồ từ chân trời lao xuống, nhắm thẳng vào ta.
Ta dốc hết sức tránh né, nhưng uy lực của tia sét quá mạnh, dù ta cố gắng hết sức, cũng chỉ đủ tránh được mũi nhọn.
Bên cạnh ta, mấy cây đại thụ to bằng thùng nước bị tia sét đánh tan tành, mảnh gỗ bay tứ tung, gốc cây đen kịt đứng trơ trọi trong khói dày đặc.
Đó là thiên kiếp hóa rồng của ta.
Ta biết con đường hóa rồng vốn là nghịch thiên mà đi.
Ngàn năm trước, khi ta còn là một tiểu thủy hổ, đã từng chứng kiến đồng tộc bị hóa thành tro bụi dưới tia sét, Chết không toàn thây.
Nhưng giờ đây, từng tia sét tím giáng xuống, ta không tránh kịp, chỉ có thể cứng rắn chịu đựng.
Mỗi lần sét đánh đều khiến ta đau đến tột cùng, như muốn xé toạc cả cơ thể.
Thiên kiếp kéo dài ba ngày mới dừng.
Bình luận