Sau Khi Mất Trí [...] – Chương 8

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

A Tùy cùng ta uống rượu đào, uống đến say mèm. 

 

Đến khi trăng lên ngọn liễu, chúng ta mới rời lầu. 

 

Khi trở về nhà, thấy đèn đã tắt, ta mò mẫm vào trong nhà, nhẹ nhàng kéo chăn định ngủ. 

 

Lại thấy Ngao Tầm cởi trần, ngồi thẳng lưng dựa vào đầu giường, nhìn chằm chằm vào ta, không nói một lời. 

 

Ta khô cổ họng, nói năng lắp bắp: "Ngươi, ngươi sao chưa ngủ?" 

 

"Đợi nàng."

 

Ta lắp bắp: "Ồ, vậy thì ngủ thôi." 

 

"Người nàng đầy mùi rượu đào." 

 

"Ta và A Tùy uống chút rượu." 

 

Ngao Tầm lại nói: "Người nàng còn dính mùi hương của người khác." 

 

"Chắc là của A Tùy." 

 

Ta chột dạ, vừa ngồi xuống, Ngao Tầm đã đè ta xuống giường, kéo tay ta qua đầu giữ chặt, rồi bắt đầu cắn cắn.

 

"Không đúng, mùi hương này rõ ràng chỉ có ở Bách Yêu lâu." 

 

Ta không đáp lại, dùng sức đẩy chàng ấy  ra. 

 

Ngao Tầm dừng lại, im lặng một lúc, mắt đỏ lên: "Nương tử, nàng chán ghét ta rồi sao?" 

 

"Nương tử, mấy ngày nay nàng luôn tránh ta, có phải ta làm sai điều gì không?" 

 

"Nương tử, nàng không thích ta nữa sao?"

 

Ngao Tầm càng nói càng uất ức, mắt càng đỏ, giọng nói nghẹn ngào như sắp khóc. 

 

Ta dừng lại, nhìn Ngao Tầm. Chàng ấy rõ ràng là một con rồng tốt, vậy mà lại khóc như chó. 

 

Nghe chàng ấy  nói, lòng ta đau nhói, ta lao vào lòng chàng ấy , từng chút một hôn lên nước mắt, hôn lên hàng mi run rẩy của chàng ấy , nói: "Xin lỗi." 

 

Ta vùi mặt vào lòng chàng ấy , nói: "Ta không ghét ngươi."

 

"Nương tử, ta cũng thích nàng." Ngao Tầm ôm chặt lấy ta, như ôm báu vật hiếm có, nhẹ nhàng nhưng chặt chẽ, như sợ bị cướp mất.

 

16

Ta đã hiểu ra. 

 

Chúng ta đều mất trí nhớ, nhưng mười năm bên nhau là thật. 

 

Hơn nữa chúng ta còn có bảy quả trứng. 

 

Ta vòng tay qua cổ Ngao Tầm, ngẩng đầu hôn mạnh lên môi chàng ấy . 

 

Nếu chàng ấy  chưa nhớ ra, thì ta cũng không cần lo lắng. 

 

Vì vậy ta quyết định tận hưởng hiện tại.

 

Ngao Tầm nghe thấy ta nói, ta thích chàng ấy . 

 

Mắt chàng ấy  sáng lên, lập tức không khóc nữa, nhưng mắt vẫn đỏ. 

 

Anh ấy ôm chặt lấy ta. 

 

Đêm khuya, chúng ta đang rất vui vẻ. 

 

Ngao Tầm đột nhiên dừng lại, chàng ấy  hỏi ta: "Nương tử, nàng nghe thấy không?"

 

Một loạt âm thanh vang lên: “Rắc, cạch, lách cách, bụp——” 

 

Chúng ta cùng quay đầu nhìn. 

 

Chỉ thấy một quả trứng rồng tròn trịa từ bàn cạnh giường rơi xuống, vỡ tan tành. 

 

Từ vỏ trứng chui ra một con rồng nhỏ, thân đen, râu trắng, một sự kết hợp đen trắng. 

 

Nó ợ một cái, tò mò nhìn chúng ta.

 

Là Long Đại. 

 

Nó nở rồi! 

 

Ta và Ngao Tầm sững sờ, cùng ngồi bật dậy. 

 

Ngao Tầm là người đầu tiên tỉnh lại, chàng ấy  chỉnh lại quần áo, rồi nhặt con rồng nhỏ lên, đưa đến trước mặt ta. 

 

Ta đưa tay chạm vào đầu nó, rồng nhỏ tò mò đưa móng vuốt nhỏ ra, nhẹ nhàng móc vào ngón tay ta, như biết ta là mẹ nó. 

 

Ngao Tầm cũng đến gần, nhẹ nhàng chạm vào thân rồng nhỏ, mắt đầy vẻ dịu dàng.

 

Long Đại là rồng đực. 

 

Vì vậy Ngao Tầm đặt tên cho nó là A Giáp. 

 

A Giáp còn nhỏ, vẫn là rồng nguyên thủy. Ba ngày sẽ biết bay, bảy ngày sẽ biết nói. Chưa đầy nửa tháng, nó đã bay quanh ta và Ngao Tầm, vừa bay vừa gọi mẹ và cha. 

 

Trong nhà đột nhiên có thêm một người lắm lời.

 

Ta từ đó sống trong cảnh chồng con đầy nhà. 

 

Ta và Ngao Tầm, lại trở về với những ngày ân ái. 

 

Trong nhà có thêm một con rồng nhỏ, ngoài việc ồn ào hơn, cũng không khác gì trước đây. 

 

Để có thể kéo dài những ngày này thêm chút nữa, ta lén trở về dòng nước, lấy vài bình thuốc từ cha, trộn vào thức ăn của Ngao Tầm, mong chàng ấy  mãi giữ tình trạng mất trí nhớ.

 

Không biết có phải do thuốc hay không, mà Ngao Tầm ngày càng dính lấy ta. 

 

Đôi khi, A Giáp bám lấy ta nửa ngày, Ngao Tầm lại bám ta cả ngày, đi đâu cũng mang theo một lớn một nhỏ hai con rồng. 

 

Đôi khi, Ngao Tầm thấy A Giáp phiền, thường lén ta nửa đêm đem con bỏ vào đạo quán. 

 

Ngày hôm sau, A Tùy và Hồ ly tiên mắt đen sì chạy đến phàn nàn với ta, con rồng nhỏ nằm ngủ trên đầu Hồ ly tiên. 

 

Hồ ly tiên tức giận mắng Ngao Tầm không có tình nghĩa!

 

Rồng nhỏ dần lớn thành rồng lớn, một sân không chứa nổi. 

 

Ta và Ngao Tầm thường nửa đêm đem rồng nhỏ ra ao, sông hoặc hồ để chơi một lúc. 

 

Cuộc sống cứ thế trôi qua hơn một năm nữa.

 

17

A Giáp đang trong giai đoạn lớn, ăn rất nhiều, một bữa có thể ăn hết vài con cá lớn, một ngày phải ít nhất một sọt cá mới đủ. 

 

Cá ở chợ hầu như bị nhà chúng ta mua hết. 

 

Mùa hè còn đỡ, tạm đủ cho ba chúng ta ăn. 

 

Nhưng đến mùa đông, ngư dân quanh đây ít khi bắt được cá, mà toàn là cá nhỏ, dù chúng ta mua hết cũng không đủ cho một gia đình rồng ăn no.

 

Hồ cá trong nhà cũng dần trống rỗng. 

 

Không còn cách nào khác, chúng ta đành tự lực cánh sinh, đôi khi ta vào rừng bắt vài con thú nhỏ, đôi khi theo Ngao Tầm ra ngoài câu cá. 

 

Ban đầu, Ngao Tầm một ngày giỏi lắm cũng chỉ câu được bảy, tám con. 

 

Nhưng không biết từ lúc nào, mỗi lần chàng ấy  ra ngoài đều câu được một sọt cá đầy.

 

Hôm đó, trời lạnh như cắt, ta cùng Ngao Tầm mang theo rồng con ra biển câu cá. 

 

Tuyết rơi ba ngày, sương mù dày đặc. 

 

Trời, mây, núi, nước, trên dưới đều một màu trắng. 

 

Trong tuyết, Ngao Tầm cầm cần câu ngồi ở mũi thuyền, vừa thả mồi xuống nước, cần câu lập tức bị kéo mạnh, cá nhanh chóng bị lôi lên mặt nước.

 

Một con cá lớn. 

 

 

 

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...