Sau Khi Mất Trí [...] – Chương 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

A Giáp phấn khích hét lên: "Cha thật giỏi! Nhanh như vậy đã câu được cá rồi!" 

 

Ngao Tầm đặt con cá lớn vào sọt trong khoang thuyền: "Đương nhiên rồi." 

 

Mỗi lần Ngao Tầm thả mồi xuống, ngay lập tức có cá lớn cắn câu, liên tiếp bảy, tám con, những con cá như bị trúng bùa mê, không ngừng cắn mồi. 

 

Chưa đầy nửa canh giờ, sọt cá trong khoang thuyền đã gần đầy.

 

Ta cảm thấy có điều gì đó không ổn. 

 

Nhìn quanh, ta phát hiện xa xa trên mặt biển dường như có gì đó khác thường, một mảng đen. 

 

Ta vào trong khoang thuyền, rồi lén lút lặn xuống biển, tiếp cận vùng nước đen ấy. 

 

Khi lặn xuống, ta không thể tin vào mắt mình. 

 

Là một nhóm tôm binh cua tướng. 

 

Vài con cua tướng đang bắt cá, vài con tôm binh đang lén lút móc cá vào mồi câu của Ngao Tầm. 

 

Động tác thuần thục, nhanh nhẹn, phối hợp nhịp nhàng.

 

Một con tôm bị đá một phát: "Ngươi mù à! Móc vào tay ta rồi!" 

 

Một con cá chép đỏ khóc thút thít: "Tam điện hạ quá đáng lắm! Mùa đông mà, mỗi ngày phải mang cá đến cho ngài ấy đã đành, giờ còn bắt chúng ta móc cá vào mồi câu nữa!" 

 

"Sao ngài ấy không bảo ta mang luôn ông chú thứ hai của ta nộp vào bụng ngài ấy?" 

 

Bên cạnh, một người đàn ông mặc áo đen gõ vào đầu con cá chép đỏ: "Suỵt! Ngươi không muốn sống nữa à? Cẩn thận điện hạ nghe thấy rồi câu ngươi lên ăn đấy!"

 

Ta nhận ra người đàn ông mặc áo đen, đó là Nhiễm Vân, thuộc hạ của Ngao Tầm khi ở Côn Luân Tự.

 

18

 

Chẳng lẽ, Ngao Tầm đã khôi phục trí nhớ?! 

 

Ta lén lút quay lại thuyền, từ khoang thuyền ra ngoài, dùng giọng của Nhiễm Vân cố ý gọi Ngao Tầm đang câu cá: "Tam điện hạ!" 

 

Ngao Tầm vô thức đáp lời: "Có chuyện gì?" 

 

Ta đổi lại giọng của mình gọi chàng ấy : "Tam điện hạ?" Ngao Tầm dường như nhận ra điều gì đó không đúng, quay đầu lại nhìn ta đầy nghi ngờ, tay cầm cần câu càng siết chặt, khớp xương trắng bệch.

 

"Nương tử, nàng nói gì vậy?" 

 

"Còn giả vờ?" 

 

Ta dứt khoát tạo ra một đợt sóng lớn, hất nhóm tôm binh cua tướng dưới nước lên thuyền. 

 

Tôm binh cua tướng rơi xuống thuyền, vội vàng quỳ trước mặt Ngao Tầm: "Tam điện hạ." 

 

Trong cơn sóng lớn, Ngao Tầm đứng yên tại chỗ, môi mím chặt không nói gì, nhìn ta rồi nhíu mày suy nghĩ, một lúc lâu mới hỏi: "Nàng khôi phục từ khi nào?"

 

"Một năm trước." 

 

Ta hỏi lại: "Còn ngươi?" 

 

"Ngày thứ hai sau khi chúng ta thành hôn. Vì quá vui, khi dậy không cẩn thận ngã đập đầu, rồi nhớ lại." 

 

"..." 

 

Chúng ta đối diện suy nghĩ một lúc lâu. 

 

Cả hai đã nhớ lại từ lâu, nhưng không ai nói ra. 

 

Những suy nghĩ nhỏ nhặt trong lòng, không cần nói cũng hiểu.

 

Ta trách ngược lại: "Ngươi nhớ lại từ sớm như vậy? Sao không nói? Ngươi đùa giỡn ta à?" 

 

Ngao Tầm: "Ngươi cũng không nói mà?" 

 

Ta: "..." Ngao Tầm môi mấp máy vài lần, cuối cùng mới nói ra một câu: 

 

"Hôm đó, rõ ràng là nàng hôn ta trước." 

 

"Ta? Hôn ngươi? Khi nào?" 

 

Thấy ta không nhớ ra, Ngao Tầm không nhịn được nhắc: "Ngày thiên kiếp! Đó là nụ hôn đầu của ta, nàng không thích ta sao lại hôn ta?"

 

"À?" Ta ngây người, dường như quả thật có chuyện như vậy. 

 

Chúng ta lại rơi vào im lặng. 

 

Lâu sau, cả hai gần như đồng thanh nói: "Vậy chúng ta..." 

 

Ta: "Về nhà thôi, còn làm gì nữa? Ngươi muốn ly hôn à?" 

 

"Không ly! Ta không ly!" Ngao Tầm lập tức sốt ruột, vội ôm chặt ta. 

 

Có lẽ, tiếp tục sai lầm chính là điều đúng đắn nhất chúng ta đã làm.

 

19

 

Chúng ta ba người mang theo đám tôm binh cua tướng và số cá được dâng về nhà. 

 

Vừa đến cổng, đã thấy cảnh tượng trong nhà đảo lộn. 

 

Cha ta và Long vương Đông Hải dẫn theo hai đám người đánh nhau, không ai chịu nhường ai. 

 

Cha ta giận dữ: "Lão già! Ngươi đến đây làm gì?" 

 

Long vương Đông Hải râu ria bay phấp phới: "Thằng nhóc! Vô lễ! Ta đương nhiên đến đón con trai ta là Ngao Tầm và bảy đứa cháu rồng về Đông Hải!"

 

Cha ta mở chế độ tấn công: "Cái gì mà cháu ngươi? Rõ ràng là con gái ta sinh ra! Phải về Thủy Tức với ta!" 

 

Cảnh này thật quen thuộc? Ta đột nhiên nhớ lại, sáu trăm năm trước, lần đầu chúng ta gặp nhau. 

 

Khi đó, ai ngờ được rằng sau này chúng ta lại có kết quả như vậy.

 

Thấy hai ông rồng càng đánh càng hăng, ta và Ngao Tầm quyết định nhanh chóng, nhân lúc họ không để ý, lén mang sáu quả trứng còn lại đi. 

 

Bay trên mây, chúng ta chạy trốn. 

 

A Giáp nằm bò trên lưng cha nó: "Cha mẹ, chúng ta đi đâu?" 

 

Ta và Ngao Tầm nhìn nhau cười. Trời cao biển rộng, nơi nào mà chẳng đi được.

 

 — Hết —

 

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Nữ Sinh Học Bá Và Năng Lực Siêu Nhiên

Ngày trước kỳ thi đại học, cháu gái nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói lại thôi, và tôi nhìn thấy một dòng bình luận lướt qua: [Tội nghiệp bảo bối nhỏ, thèm ăn sầu riêng cũng không dám nói với ba mẹ, rõ ràng dì đủ khả năng mua cho, nhưng lại xót […]
5.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Thiên Kim Lộ Diện – Cái Giá Của Tham Lam

Hách Thanh Diễn rất thích thử thách tôi, anh ta yêu cầu tôi – người vừa tốt nghiệp đại học – đứng tên gánh khoản vay mua nhà 5 triệu tệ cho anh ta. Tôi từ chối. Thế mà ngay sau đó, anh ta lại bỏ ra 8 triệu tệ thanh toán toàn bộ để […]
0.0 8 Chương
Hiện đại · Trending right now

Lời Tỏ Tình Dưới Mưa

Buổi họp lớp, bạn gái cũ của Lục Tĩnh Châu làm bẩn chiếc váy mới của tôi. Cô ta hoảng hốt xin lỗi: “Xin lỗi, tôi sẽ đền bù.” Lục Tĩnh Châu nhàn nhạt mỉm cười, giọng điệu nhẹ tênh: “Chiếc váy này của vợ tôi là hàng đấu giá năm ngoái, giá giao dịch […]
0.0 12 Chương
Hiện đại · Trending right now

Lần Chia Tay Thứ 100

Khi Trần An Chi hỏi tôi có thể trả lại cái áo thun đen cho anh không, tôi lại một lần nữa nói lời chia tay. “Chỉ vì anh đưa áo cho một sinh viên nghèo mà không phải em à?” “Ừ.” Anh cười, có chút bất cần: “Được thôi, đồ nhỏ nhen.” “Nhưng đừng […]
0.0 10 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...