Sau Khi Trọng Sinh [...] – Chương 7

“Chị à, xin lỗi. Hiện giờ em đang điều trị tâm lý và cuối cùng cũng nhận ra bản thân mình khủng khiếp đến mức nào…”

Trong thư, cô ta kể về những cơn ác mộng, những hối hận và mong muốn được tha thứ.

Tôi đọc xong mà lòng không gợn sóng, chỉ nhẹ nhàng gấp lại, đặt vào ngăn sâu nhất của ngăn kéo.

Ngày khởi hành, mẹ chuẩn bị cả đống đồ ăn vặt và vật dụng sinh hoạt:
“Có thiếu gì trong ký túc xá thì nhớ nói với bố mẹ.”

Bố giúp tôi mang hành lý, muốn nói gì đó nhưng lại thôi:
“Con đi một mình ở bên ngoài…”

“Con sẽ tự lo được.” – Tôi cắt ngang.

Tạm biệt ở nhà ga, mẹ mắt đỏ hoe, dúi vào tay tôi một thẻ ngân hàng.

“Không cần đâu, con đã xin được học bổng rồi.” – Tôi cố gắng từ chối.

Bố nắm lấy tay tôi:
“Coi như là bố mẹ bù đắp cho con, hãy nhận lấy.”

Ánh mắt đầy hối lỗi của ông khiến tôi không nói nên lời, cuối cùng chỉ lặng lẽ gật đầu.

Tàu bắt đầu lăn bánh, bóng dáng bố mẹ ngoài cửa sổ dần thu nhỏ lại.

Tựa vào lưng ghế, tâm trí tôi trôi về đêm trọng sinh hôm đó.

Từng nghĩ cuộc đời mình chỉ còn lại thù hận, nhưng khi hận thù đã rửa sạch, tôi mới nhận ra cuộc sống còn nhiều hơn thế.

Tàu xuyên qua hầm tối, phía bên kia là ánh mặt trời chói chang.

Tôi bật cười — cũng như con tàu này, đang lao về phía tương lai tuy mù mờ nhưng tràn đầy hy vọng.

Ngày đến trường, trời lất phất mưa. Các tân sinh viên che ô đi tìm ký túc xá.

“Hei! Cậu là Cố Vãn phải không? Tớ là bạn cùng phòng – Triệu Vũ Hinh đây!”
Một cô gái buộc tóc đuôi ngựa vẫy tay gọi tôi.

Trong phòng đã có hai người đang sắp xếp giường chiếu, thấy tôi bước vào liền vui vẻ chào hỏi.

“Một môi trường mới, bạn bè mới – tất cả đều là một khởi đầu mới.”
Tôi thầm nghĩ, và buông bỏ lớp phòng bị cuối cùng trong lòng.

Tối hôm đó, bốn đứa chúng tôi ngồi quây quần tâm sự, chia sẻ những câu chuyện và ước mơ của mình.

Tôi không nhắc gì đến quá khứ đầy bóng tối, chỉ nói về những hy vọng cho tương lai.

Trước khi ngủ, tôi nhận được tin nhắn từ bố mẹ:
【Con đến nơi chưa? Mọi thứ ổn không?】

Tôi trả lời:
【Mọi thứ đều ổn, con rất thích nơi này.】

Học kỳ đầu đại học như một giấc mơ tuyệt đẹp.

Tôi và các bạn cùng phòng nhanh chóng trở nên thân thiết, họ không phán xét, chỉ nhìn thấy con người thật của tôi.

Trong lớp học, tôi chăm chú lắng nghe, các thầy cô thường khen ngợi những lập luận sắc bén của tôi.

Thư viện trở thành ngôi nhà thứ hai của tôi – nơi tĩnh lặng ấy cùng biển tri thức khiến tôi thấy bình yên chưa từng có.

Tôi tham gia đội tranh biện, cảm giác dùng lời nói để bảo vệ lẽ phải giúp tôi tìm lại sự tự tin.

Thoát khỏi bóng tối quá khứ, tôi cuối cùng cũng có thể sống là chính mình.

Ngắm bầu trời sao ngoài cửa sổ, tôi thường nghĩ về đêm trọng sinh ấy.

Từng tin rằng mình sống chỉ để báo thù, nhưng giờ tôi đã hiểu — cuộc sống còn vô hạn khả năng.

Tương lai giống như một quyển sách trắng, từng trang đều đang đợi tôi viết nên câu chuyện của chính mình.

Lần này, tôi muốn sống thật rực rỡ, sống không hối tiếc — sống vì chính tôi.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...