Sau Khi Vắt Kiệt [...] – Chương 8

15

Nghe tới “xét nghiệm ADN”, Phùng Gia Lỗi bắt đầu loạn lên, lập tức đề nghị tạm hoãn buổi lễ.

Hắn kéo cả gia đình giám đốc xưởng may mặt mày đen như đáy nồi ra góc riêng.

Vừa khúm núm vừa hứa hẹn sẽ xử lý ổn thỏa chuyện này, xin cho thêm thời gian.

Tôi thấy màn kịch đã đến đoạn cao trào, cũng đến lúc mình rút lui.

“Mẹ, mẹ giữ gìn sức khỏe nhé. Con chỉ giúp được mẹ đến đây thôi.”

“Con phải đi đón Hoan Hoan rồi, con về trước.”

Mẹ chồng gật đầu, vỗ nhẹ lên tay tôi đầy cảm kích:

“Cảm ơn con, Dư Mai. Nếu không nhờ con, mẹ đâu ngờ mình đã bị chính con trai ruột vứt bỏ…”

Ánh mắt bà ta sắc như dao, găm chặt vào Phùng Gia Lỗi.

Lúc tôi chuẩn bị rời đi, vẫn nghe thấy tiếng hắn nhỏ nhẹ van nài mẹ mình đừng phá buổi đính hôn, xin bà hãy rời khỏi.

Nhưng mẹ chồng gạt tay hắn ra, hét to yêu cầu làm xét nghiệm ngay tại chỗ.

Hiện trường trở nên hỗn loạn, cô dâu tương lai òa khóc nức nở, đòi Gia Lỗi phải cho gia đình mình một lời giải thích.

Khách khứa bàn tán ầm ĩ, ai nấy đều nghi ngờ không biết Phùng Gia Lỗi có phải là kẻ lừa đảo hay không.

Tôi bước ra khỏi khách sạn, bỏ lại sau lưng tiếng xôn xao hỗn loạn.

Chưa đến hai ngày sau, câu chuyện “trai nghèo giả làm thiếu gia để lừa cưới tiểu thư nhà giàu” bị bóc trần tại lễ đính hôn đã lên trang nhất báo địa phương.

Thậm chí đài truyền hình còn đưa tin về “Vụ bố mẹ thật – giả” xảy ra tại khách sạn sang trọng.

Phùng Gia Lỗi không ngăn được mẹ mình, bị bà vạch mặt giữa đám đông không chừa chút thể diện.

Thấy tình hình không ổn, hắn mượn cớ ra cửa gọi điện thoại báo công an, rồi lén lút bỏ trốn khỏi hiện trường.

Vừa đắc tội với gia đình nhà gái, lại còn bị lên sóng truyền hình.

Có lẽ cả đời này hắn cũng không dám vác mặt quay về nữa.

Mẹ chồng vừa mới tìm lại được con trai, nào ngờ — lại để nó chạy mất lần nữa.

Lần này, cho dù mẹ chồng có tìm thế nào đi nữa, cũng không còn nghe được bất kỳ tin tức gì về Phùng Gia Lỗi.

Nhưng người sốt ruột muốn biết tung tích của hắn hơn cả bà ta — lại chính là đám chủ nợ.

Tuyệt vọng, mẹ chồng chỉ còn cách chuyển sang tìm đến con gái, lần mò theo địa chỉ mà Phùng Gia Huệ từng đưa để xin ở nhờ.

Sau khi bỏ lỡ hàng loạt công việc tốt, cuối cùng Phùng Gia Huệ cũng chỉ tìm được một chân xếp hàng trong siêu thị.

Công việc thì vất vả, lương lại thấp, nhưng với bằng cấp cấp ba và không có tay nghề gì trong tay, có việc nuôi thân đã là tốt lắm rồi.

Mẹ chồng từng nghĩ nửa đời còn lại đã có chốn yên thân, có thể sống cùng con gái.

Không ngờ chưa được bao lâu, Phùng Gia Huệ lại báo tin sét đánh:

“Anh ấy rất tốt với con, con muốn gì anh ấy cũng mua.”

“Mẹ à, con sắp lấy chồng vào Nam sống rồi, không về nữa đâu. Mẹ tự lo cho mình nha!”

Căn nhà trọ ở thành phố vốn là thuê, Phùng Gia Huệ vừa đi, không còn ai trả tiền thuê nhà.

Chẳng mấy chốc, mẹ chồng bị chủ nhà đuổi ra khỏi cửa.

Số tiền trợ cấp từng được chia cùng toàn bộ tiền tiết kiệm của hai ông bà già, đã bị Phùng Gia Lỗi lừa lấy hết đem đi “làm ăn” từ lâu.

Không tiền thuê nhà, không tiền ăn uống — mẹ chồng chỉ còn cách ngủ ở công viên, trú dưới gầm cầu, ăn rác để sống qua ngày.

16

Đêm giao thừa, tôi dẫn Hoan Hoan ra bên cầu nước chơi pháo hoa.

Vì lần này con bé đạt hạng Nhất toàn lớp, tôi đặc biệt mua hẳn một thùng pháo lớn để thưởng cho con.

Từ khi dọn lên thành phố, điều kiện sống tốt hơn hẳn.

Hoan Hoan da dẻ trắng trẻo, đầy đặn, không còn gầy trơ xương như kiếp trước.

Dinh dưỡng đủ đầy, con bé cũng không còn ốm vặt liên tục nữa, hoạt bát, nghịch ngợm y như một chú khỉ nhỏ.

Pháo hoa vừa tắt, tôi dắt con về nhà.

Lúc đó, một bà lão còng lưng, đầu tóc rối bù, bẩn thỉu bước tới hỏi tôi:

“Cái hộp này cô không lấy nữa chứ? Cho tôi nhặt mang đi nhé.”

Nhìn kỹ lại khuôn mặt nhăn nheo đó, tôi mới nhận ra — đó là mẹ chồng.

Nhưng bà ta lại không nhận ra tôi.

Bà cướp cái hộp trên tay tôi rồi tiếp tục lom khom lục bới trong đống rác bên đường.

Tôi nắm tay Hoan Hoan, thì thầm một cách thần bí:

“Con yêu, mẹ có tin vui muốn kể cho con, có muốn nghe không?”

Hoan Hoan ngẩng đầu, ánh mắt lấp lánh háo hức:

“Muốn! Muốn nghe lắm! Mẹ mau nói đi!”

Tôi ôm con vào lòng, khẽ cười:

“Năm sau, nhà mình sẽ có nhà mới rồi đó! Huyện vừa phân nhà phúc lợi cho mẹ con mình!”

Hoan Hoan mừng rỡ nhảy cẫng lên, chạy đến quầy hàng nhỏ bên đường mua thêm một hộp pháo hoa mini.

Pháo bay lên bầu trời, đoàng một tiếng vang rền, nở rộ thành những chùm hoa rực rỡ.

HẾT.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...