Sống Lại Năm 1975, [...] – Chương 20

Anh gầy đi, da sạm đi, nét mặt cứng cáp, sâu sắc hơn xưa,
Ánh mắt trầm lắng, sắc sảo như một mặt hồ sâu lạnh được gió mùa thu quét qua.

Là Thẩm Nghiễn Chu!
Anh đã trở về!

Tờ đơn hàng trong tay tôi rơi xuống đất — “bốp” một tiếng.

Thời gian như ngừng lại trong khoảnh khắc ấy.
Cả cửa hàng — khách đang lựa đồ, nhân viên đang bận rộn — tất cả đều nhìn về phía người đàn ông phong độ lẫm liệt vừa xuất hiện.

Ánh mắt Thẩm Nghiễn Chu vượt qua đám người, rơi thẳng vào mặt tôi.

Khóe môi anh khẽ cong lên, nở nụ cười quen thuộc — một chút ngang tàng, nhưng vô cùng dịu dàng.

Anh sải bước đi tới, từng bước từng bước, tiến gần lại.
Giày da gõ trên nền gạch sạch bóng phát ra tiếng “cộp cộp” rõ ràng.

Mỗi bước, như đạp thẳng lên nhịp tim tôi.

Anh dừng lại trước mặt tôi.
Đôi mắt sâu thẳm nhìn tôi chăm chú, như muốn chắc chắn người trước mắt thật sự là tôi.

Rồi anh cất tiếng, giọng khàn khàn vì đường xa gió bụi, nhưng chứa đựng sự dịu dàng không thể diễn tả:

“Cô chủ Tô, buôn bán phát đạt quá ha.”

Mắt tôi, không hề báo trước, đỏ hoe.
Biết bao lời muốn nói nghẹn lại trong cổ họng, cuối cùng chỉ còn đọng lại nơi khóe môi một nụ cười lấp lánh nước mắt:

“Nhờ phúc của anh, cũng tạm ổn.”

Anh bật cười trầm thấp, nụ cười sảng khoái, vui vẻ.

Anh giơ tay lên, không phải để bắt tay, mà là rất tự nhiên dùng ngón cái đã chai nhẹ nhàng lau đi giọt nước nơi khóe mắt tôi.

Động tác ấy… vừa thân thuộc, vừa dịu dàng khôn xiết.

“Khóc gì chứ?” Giọng anh rất khẽ, chỉ đủ để hai chúng tôi nghe thấy.
“Anh chẳng phải… đã trở về để cưới em sao?”

Mặt tôi “bừng” đỏ lên trong nháy mắt.

Trong tiệm, những tiếng xuýt xoa, cười khẽ đầy thiện ý của mấy cô nhân viên vang lên.

Tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn chui xuống đất trốn, nhưng vẫn không nhịn được ngẩng đầu trừng mắt lườm anh.
Cái con người này! Sao vẫn vô lại thế chứ!

Nhưng Thẩm Nghiễn Chu lại cười càng rạng rỡ, ánh mắt sáng đến lóa.

Anh đảo mắt nhìn quanh cửa tiệm sáng sủa, hiện đại, tràn đầy sức sống, cuối cùng dừng lại nơi tấm bảng hiệu —
“Tô chu phục sức.”

Anh vươn tay, nắm chặt lấy tay tôi.

Ấm áp.
Mạnh mẽ.
Mang theo sự kiên định không cho phép chối từ.

“Vạn Tình.”
Anh gọi tên tôi, giọng rõ ràng, trịnh trọng.

“Chúng ta cưới nhau đi.”

Ánh mặt trời xuyên qua ô cửa kính sáng loáng, rải khắp tiệm,
Cũng rải lên đôi tay đang siết chặt của chúng tôi.

Ngoài cửa, là mùa thu năm 1983 — phố xá nhộn nhịp, xe cộ như nước, tràn đầy hy vọng.
Trong tiệm, là sự nghiệp tôi tự tay gây dựng,

Và là người đàn ông mà tôi đã chờ đợi —
Người sẽ cùng tôi sánh bước đến tương lai.

Sống lại một đời.
Tôi đã xé tan quá khứ mục ruỗng, giành lại tiền đồ rực rỡ,

Và cuối cùng —
Đợi được vị “phú thương số một” thuộc về mình, cùng nhau viết nên một đoạn đời không phụ thanh xuân.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Hiện đại · Trending right now

Váy Cũ, Tình Mới

Vào đúng ngày trở về trường cũ dự lễ kỷ niệm 100 năm thành lập, tôi nhận được một ảnh chụp màn hình do trợ lý gửi đến: 【Hy vọng cô gái của anh, lần đầu tiên biểu diễn trên sân khấu ở tuổi mười tám sẽ thuận lợi.】 Trong ảnh, một cô gái xa […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương
Hiện đại · Trending right now

Công Bằng Mà Em Tự Giành Lấy

Lần thứ ba nhận được đoạn clip thân mật cô gái kia gửi đến, tôi đã ngồi ngay tại bàn ăn để nói thẳng với Lương Dịch Sâm. Video phát lên, tiếng thở dốc đầy ám muội vang vọng. Anh ta cau mày, lập tức ném vỡ điện thoại rồi hỏi tôi: “Em muốn thế […]
0.0 9 Chương
Ngược · Trending right now

Chủ Nhiệm Là Mẹ Chồng Tương Lai Của Tôi

Nghe nói tôi còn độc thân, cô giáo nhất quyết muốn giới thiệu đối tượng cho tôi. Cô nhắn tin hỏi tôi: “Em muốn tìm người như thế nào?” Tôi đáp: “Trai đẹp.” “Chỉ có mỗi yêu cầu đó à? Dễ mà.” Tôi đùa lại: “Cô ơi, đó là ba yêu cầu đấy.” Cô không […]
0.0 8 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...