Sống Lại , Tôi [...] – Chương 8

Chỉ là trong lòng tôi vẫn tràn đầy nghi ngờ về người đàn ông tên “ăn xin” này.

Tại sao ông nội tôi lại đột nhiên thay đổi thái độ nhanh đến vậy?

Cho đến khi nhìn thấy cái tên trên giấy đăng ký kết hôn, tôi sững người.

Từ Vực Minh – đại nhân vật ai trong giới Bắc Kinh mà chẳng biết, sao lại có thể thành ra kẻ ăn xin bên đường?

Tôi không nhịn được, hỏi thẳng.

“Anh làm sao lại phải ra đường giả ăn xin? Tôi chưa từng nghe nhà họ Từ gặp biến cố gì cả.”

Vừa dứt lời, tôi liền nhận lại ánh mắt đầy khó chịu từ anh ta.

“Cũng không đến nỗi sa cơ, chỉ là bị tiểu nhân ám hại, phải tạm thời tránh đầu sóng ngọn gió. Ai ngờ đâu, lại nhặt được một cô vợ.”

Tối đó trở về nhà, mẹ tôi đã sớm đi ngủ.

Tôi cũng định để bà ta ngủ thêm một đêm yên lành cuối cùng.

Nhưng chưa kịp ra tay, tin tức về việc Tô Trạch Thần gặp tai nạn xe nghiêm trọng đã truyền đến tai tôi.

Tôi theo phản xạ quay đầu nhìn về người đàn ông đang ngồi bên giường, còn chưa kịp hỏi, anh ta đã thản nhiên thừa nhận.

Anh cúi người ôm lấy tôi, thì thầm bên tai.

“Là anh làm. Ban đầu chỉ định dạy hắn một bài học, ai ngờ lại yếu đến thế, không chịu nổi mà chết luôn.”

“Nhưng cũng đáng đời thôi, ai bảo hắn dám uy hiếp em? Ở bên cạnh anh, ít nhất sự an toàn cơ bản, anh sẽ cho em.”

Nghe xong những lời đó, mũi tôi bỗng cay xè.

Mẹ ruột của tôi lúc nào cũng nghĩ cách giết tôi, còn người đàn ông chỉ mới gặp một ngày lại thản nhiên nói sẽ bảo vệ tôi.

Chưa kịp xúc động thêm, Từ Vực Minh đã ôm tôi ngã xuống giường.

Một đêm trôi qua trong mê ly…

Sáng hôm sau, tôi nhận được tin nhắn từ mẹ – chỉ là một định vị kèm lời nhắn: “Tới đây tìm mẹ.”

Tôi báo lại với Từ Vực Minh rồi lập tức đến khách sạn theo địa chỉ.

Vừa đến nơi, mẹ tôi lại nhắn tiếp: “Lên sân thượng.”

Tôi lập tức hiểu rõ mưu tính của bà ta.

Cũng tốt, đỡ phải vòng vo.

Dứt khoát một lần, kết thúc toàn bộ những thứ dơ bẩn này.

Gió trên sân thượng thổi vù vù.

Mẹ tôi đứng đó như đã đợi từ lâu. Thấy tôi đẩy cửa bước vào, bà ta liền cằn nhằn.

“Sao giờ mới đến? Mẹ gửi tin từ ba tiếng trước rồi còn gì!”

Một cơn gió thổi qua khiến bà ta khẽ rùng mình vì lạnh.

“Lại đây, mẹ có chuyện muốn nói.”

Không cho tôi từ chối, bà ta giật mạnh tay kéo tôi lại gần.

“Lề mề!”

Tôi vùng vẫy vài lần không ra, đủ để thấy bà ta thật sự đã quyết tâm xử lý tôi.

Tôi làm bộ vùng vẫy thêm lần nữa, bà ta càng siết chặt tay tôi.

“Có chuyện gì mẹ không thể nói dưới nhà sao? Phải lên tận sân thượng này à?”

Nghe vậy, bà ta cười lạnh, chẳng thèm giấu giếm nữa, trực tiếp để lộ mục đích thật sự.

“Muốn giết con thì dĩ nhiên phải nói ở sân thượng rồi. Ngoan ngoãn một chút đi, mẹ đẩy con xuống là xong, sẽ không đau đâu.”

Vẻ mặt điên cuồng của bà ta như đang dỗ một đứa trẻ nhỏ.

Tôi giấu đi cảm xúc trong mắt, châm chọc hỏi lại:

“Thật sự không đau sao?”

Bà ta gật đầu, mạnh tay đẩy tôi lùi về phía mép sân thượng, lực bàn tay gần như siết chặt lấy eo tôi.

“Tiểu Hoài, xuống dưới đi. Mẹ sẽ đốt cho con thật nhiều tiền vàng.”

Vừa dứt lời, bà ta đột ngột đẩy mạnh tôi.

Tôi nhanh chóng né người, khéo léo lách khỏi hướng lực của bà ta.

Phía trước không còn điểm tựa, bà ta mất đà, cả người ngã nhào về phía trước.

Lan can sân thượng rất thấp, chưa đầy một giây, bà ta đã bị hất qua rìa.

Tôi bước tới nhìn xuống, chỉ thấy mây trắng mịt mờ, không còn bóng dáng bà ta đâu nữa.

Trái tim tôi, vào khoảnh khắc đó, cũng hoàn toàn buông lỏng.

Tôi lập tức nhắn tin cho Từ Vực Minh – chuyện còn lại giao cho anh ta xử lý.

Anh ta giải quyết gọn gàng – giống hệt như cách mẹ tôi đã làm ở kiếp trước.

Cũng là dùng lý do “uống say ngã lầu”, cũng là mua chuộc pháp y để sửa kết luận tử vong.

Nhưng rốt cuộc, không thể nói là tôi giết người.

Bà ta chỉ là tự làm tự chịu, gieo gió gặt bão mà thôi.

Thế mới nói…

Hại người, cuối cùng cũng chỉ hại chính mình.
Tự trói mình bằng tơ nhện, đến lúc không gỡ nổi thì… chỉ còn đường diệt vong.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...