Sống Lại Vào Ngày [...] – Chương 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một giáo viên nam ngồi bên cạnh không chịu yên được : "Em là con gái sao lại không biết xấu hổ như vậy, còn muốn để người khác nói ra sao ?! Chẳng phải em dây dưa với người khác, cho nên trong hôn lễ bỏ đã chạy theo người khác à? Thành phố của chúng ta lớn như vậy, sự việc đã truyền đi khắp nơi rồi, không cần đơn tố cáo chúng ta cũng biết."

   

    "Đơn tố cáo đâu ạ?"

 

    "Em định làm gì?"

 

    "Báo cảnh sát."

 

___________________

 

   Vị giáo viên đó nghe được càng vô cùng tức giận : “Em không biết tự kiểm điểm lại bản thân à, người khác nói ra sự thật mà em còn muốn báo cảnh sát sao?”

 

    “Người khác? Thầy có biết đó là ai không? Đó là chồng sắp cưới ban đầu của em! Thầy nghĩ xem việc này có hợp lý không?”

 

    Nam giáo viên đó khinh thường nói : “ Giám đốc Dương đã không truy cứu việc em bôi nhọ anh ấy trong hôn lễ của mình vậy mà giờ em lại muốn tố cáo lại anh ấy à."

 

   Giám đốc Dương?

 

   Lửa giận trong lòng tôi dần dịu lại.

 

   Làm sao tôi có thể quên rằng Dương Gia Đào là Giám đốc của Sở Giáo Dục chứ và tất nhiên, những người làm việc trong hệ thống giáo dục ít nhiều gì cũng quen nhau.

 

   Người cố vấn cố gắng an ủi tôi : "Thư Nguyệt, mọi chuyện đã qua rồi, đơn tố cáo đó phía nhà trường đã xử lý rồi, em đừng lo nữa…"

 

   Tất cả bọn họ đều đang cố gắng bảo vệ danh dự của nhà trường và Dương Gia Đào.

 

   Tôi nắm chặt những bức ảnh kh.ỏa th.ân trong tay.

 

   Đây là bằng chứng cuối cùng của tôi.

 

   "Em hiểu rồi."

 

   Tôi bình tĩnh rời khỏi văn phòng như thể nãy giờ không có cuộc tranh chấp nào xảy ra.

 

   Lẽ ra tôi phải nghĩ đến việc Dương Gia Đào sẽ không bỏ qua cho tôi sau khi tôi bỏ chạy khỏi hôn lễ và còn bóc trần việc giả dối của anh ta.

 

   Tôi kết thúc buổi học hôm nay dưới sự bàn tán và chỉ trỏ của các bạn cùng lớp.

 

   Khi kết thúc tiết học cuối cùng, tôi cảm giác như bản thân đã kiệt sức về mặt thể chất lẫn tinh thần.

 

   Trời mùa thu xanh thăm thẳm, gió chiều thổi nhè nhẹ. Con đường dài tăm tối phía trước được soi rọi bởi ánh đèn đường mờ mờ ảo ảo.

   

   Bước ra cổng trường, tôi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc đứng xa xa.

  

   Nhiếp Khải mặc một chiếc áo khoác dài màu đen, đứng trước một chiếc mô tô và hơi hếch cằm lên khi nhìn thấy tôi.

 

   Tôi từ từ tiến lại và anh nhận ra tôi có điều bất thường :

 

    "Sao mặt em buồn thế?"

 

   Tôi lắc đầu : "Không có chuyện gì đâu."

 

   Anh nhìn tôi chằm chằm một lúc, không hỏi câu nào nữa mà quay người leo lên xe mô tô, vỗ vỗ vào phía sau nói:

 

   "Leo lên, anh trai đưa em đi hóng gió."

 

   Tôi đội mũ bảo hiểm anh đưa rồi trèo lên yên sau nhưng lại không biết nên để tay ở đâu.

 

   Anh bất ngờ kéo tay tôi để lên eo mình, giọng nói ngân nga của anh truyền từ mũ bảo hiểm : 

 

    "Ôm chặt."

 

   Tim tôi đập nhanh, hai má nóng bừng.

 

   Khoảnh khắc chiếc xe lao đi với vận tốc đáng kinh ngạc, tôi vô thức ôm anh chặt hơn.

 

   Siết chặt vòng eo eo hẹp dưới cánh tay, tôi mơ hồ cảm nhận được cảm giác ấm nóng như có lửa đốt.

 

   Anh chạy một vòng dọc theo rìa của thành phố và cuối cùng dựng lại trước một cây cầu.

 

    Đây là cây cầu nổi tiếng trong thành phố được viết trong truyện cổ tích và đây là nơi mà nhiều cặp đôi chọn làm địa điểm hẹn hò.

 

   Tôi đã nghĩ Nhiếp Khải đang cố tỏ ra lãng mạn thế nhưng đi cạnh nhau một lúc lâu, anh vẫn im lặng không nói tiếng nào.

 

   Tôi quay đầu lại định gọi anh thì thấy anh đang nhìn tôi với vẻ mặt ngập ngừng.

 

    "Kiều Thư Nguyệt."

 

   Tôi sửng sốt một lúc vì anh rất hiếm khi gọi cả họ tên tôi.

 

   Chẳng lẽ Dương Gia Đào đã nói chuyện đó với anh?

 

    " Có chuyện gì sao?"

 

   Anh l.i.ế.m môi và lấy thứ gì đó từ trong túi.

 

   Đột nhiên, anh quỳ một chân xuống trước mặt tôi, chậm rãi mở chiếc hộp trong tay.

 

   Đó là một chiếc nhẫn kim cương.

 

    "Kiều Thư Nguyệt." Anh lại gọi tên tôi với giọng điệu chậm rãi, nghiêm túc. "Gả cho anh được không?"

 

   Thấy tôi đứng im không phản ứng một lúc lâu, cho rằng tôi bị dọa sợ nên anh tiếp tục nói : "Nếu như em đã nguyện ý rời khỏi hôn lễ của mình đi theo anh, anh nhất định sẽ không khiến em thất vọng. Có lẽ bây giờ anh chưa thể cho em một cuộc sống tốt nhưng anh hứa, trong tương lai, những gì người khác có, em cũng có, những gì họ có, em sẽ có…"

 

   Người đàn ông trước mặt vẫn giữ nguyên tư thế quỳ xuống đó, càng nói càng hăng như thể không biết mệt.

 

   Sẽ là nói dối nếu tôi nói bản thân mình không cảm động nhưng lúc này, trong tâm trí tôi lại hiện lên những hình ảnh của tôi mà Dương Gia Đào đã dán lên, kể cả những bức ảnh kh.ỏa th.ân đó.

 

   Tôi không biết những bức ảnh đó bị chụp lúc nào và trong tay anh ta còn giữ những thứ nào khác không.

 

   Đây là một quả b.o.m hẹn giờ với tôi nên lúc này, tôi không thể đưa ra bất cứ hứa hẹn gì với anh ấy cả.

 

    "Nhiếp Khải." Tôi khẽ gọi anh.

 

   Anh ngẩng đầu lên. Một người trước giờ chưa từng biết sợ hãi nhưng giờ phút này, trong mắt anh đều lộ đầy vẻ căng thẳng.

 

    "Em hiện tại…" Tôi hít hơi thật sâu "Không thể gả cho anh được."

 

   Cơn gió đêm thổi từ hồ tới mang theo hơi lạnh thấu xương.

 

   Ánh sáng trong mắt anh dường như bị dập tắt ngay lập tức.

 

   Rất lâu sau, anh mới hỏi : "Tại sao?"

 

   Đây đều là ân oán giữa tôi và Dương Gia Đào và tôi không muốn anh bị liên lụy tới chuyện này nên không trả lời thẳng :

 

    "Anh cho em một chút thời gian, được không?"

 

   Anh nhìn tôi chằm chằm một lúc lâu : "Được rồi."

 

5.

   Có thể vì chuyện tôi đào hôn khiến bọn họ bị xấu hổ nên từ lâu, ba mẹ đã không liên lạc với tôi.

 

   Nhiếp Khải dường như không để tâm tới việc tôi vừa mới từ chối lời cầu hôn của anh nên khi tôi vừa định quay về trường tìm chỗ ở, anh đã ngăn tôi lại và hỏi : "Cái gì, định chạy hả?"

 

    "Không có. Em chỉ thấy sẽ thuận lợi hơn nếu ở trong trường."

 

   Anh cúi người ép tôi vào góc tường : "Kiều Thư Nguyệt."

 

    "Hả?" Mặt tôi nóng bừng.

 

    "Chúng ta đã ôm hôn rồi ngủ chung với nhau trên một chiếc giường, vậy em nói xem, mối quan hệ của chúng ta hiện giờ là gì?"

 

   Mặt tôi càng lúc càng nóng, tôi lắc đầu không nói.

 

   Anh tức giận nhếch khóe miệng : "Là hôn phu."

 

    "Em là vị hôn thê của anh. Hiểu chưa?"

 

    Cuối cùng, dưới sự kiên quyết của anh, tôi đành thỏa hiệp là tôi sẽ ở lại trường vào các ngày trong tuần và sẽ về ở nhà anh ấy vào cuối tuần.

 

   Trong trường, những tin đồn về tôi cũng dần lắng xuống. Ngoại trừ thỉnh thoảng có vài người chỉ trỏ khi thấy tôi thì hầu hết không có gì ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi.

 

   Đã trải qua tất cả thăng trầm ở kiếp trước nên những việc này đối với tôi không là gì cả.

 

   Tôi chỉ cần chăm chỉ học hành, thuận lợi lấy bằng tốt nghiệp rồi bắt đầu dấn thân vào con đường giảng dạy mà bản thân yêu thích. Kiếp này, tôi nhất định sẽ không lập lại sai lầm cũ để rồi trở thành một người phụ nữ ở nhà nội trợ và ăn bám người khác. Đồng thời, tôi cũng cố gắng nhớ lại các sự kiện trả qua ở kiếp trước.

 

   Ở kiếp trước, dưới sự giúp đỡ của gia đình mà Dương Gia Đào đã trở thành giám đốc Sở Giáo Dục khi còn trẻ.

 

   Trong mắt mọi người, anh ta là người có địa vị cao, hiền lành, là một người chồng tốt, một người đàn ông đáng tin cậy.

 

   Mãi đến sau này, Chu Anh Anh, cô gái mặc váy trắng tới dự hôn lễ khi đó ôm một đứa bé đến nhà tôi thì mọi người mới nhìn rõ bộ mặt thật của anh ta.

 

   Có một đứa con ngoài giá thú trước khi kết hôn và sau khi kết hôn lại vẫn tiếp tục ngoại tình.

 

   Tôi nhắm mắt lại và cố gắng nhớ lại cảnh tượng Chu Anh Anh đến nhà tôi làm ầm lên.

 

   Lúc đó, tôi vừa sốc, vừa xấu hổ thậm chí còn rất tức giận và nghĩ rằng cô ấy đến đây để đòi một danh phận nhưng tôi không rõ cô ấy đến đây gây sự vì lý do gì.

 

   Tôi mơ hồ nhớ rằng hình như cô ấy có đề cập đến vấn đề tiền bạc và những người phụ nữ khác.

 

   Nói cách khác, lúc đó Dương Gia Đào đã chán cô ấy và đang qua lại với Tiểu Tứ và Tiểu Ngũ nào đó nên đã cắt phí sinh hoạt của cô ấy và con trai.

 

   Cô ấy l.à.m t.ì.n.h nhân nhiều năm như vậy, nếu không thực sự tuyệt vọng thì đã không chia tay Dương Gia Đào.

 

   Cho nên ở hiện tại, chỉ có Chu Anh Anh mới có thể vạch trần bộ mặt giả tạo của Dương Gia Đào cho mọi người cùng biết.

 

   Thế nhưng, đối với người phụ nữ vì tình yêu mà có thể chấp nhận l.à.m t.ì.n.h nhân nhiều năm như vậy, cô ấy có thể dễ dàng vạch trần Dương Gia Đào sao?

 

   Không sao, tất cả mọi thứ đều chờ thời gian.

 

   Tôi hỏi thăm cửa hàng quần áo mà Chu Anh Anh đang làm việc rồi chọn một buổi chiều thứ Sáu đến gặp cô ấy.

 

   Nhìn thấy tôi, cô ấy rõ rằng rất sửng sốt nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.

 

   Trong bức ảnh "gia đình ba người" mà cô ấy bí mật gửi cho tôi, mặt cô ấy đã bị che khuất nên vì vậy, cô ấy có lẽ nghĩ rằng tôi không biết cô ấy là ai.

 

    "Cô là Kiều Thư Nguyệt? Cô đến để mua quần áo sao?"

 

   Cô nói với nụ cười nở trên môi, tác phong rất giống với đang tiếp khách hàng.

 

   Tôi nhìn chằm chằm vào cô ấy cho đến khi nụ cười dần biến mất trên mặt cô ấy.

 

    "Cô sao vậy?" Giọng điệu của cô ấy dần mất đi sự kiên nhẫn.

 

Nguyệt

    Tôi cười : "Tôi nhớ hình như cô có đến dự đám cưới của tôi."

 

    "Ừm…có chuyện gì sao?"

 

    "Vậy thì cô chắc đã xem bức ảnh mà tôi đã đưa cho mọi người cùng coi rồi đúng không?"

 

   Cô ấy mím môi : "Ừ."

 

    "Tôi không biết vì sao mà thai phụ chỉ lộ nửa khuôn mặt thế nhưng, tôi lại cảm giác người đó có chút giống cô."

 

   Phản ứng của cô ấy giống như một con mèo bị giẫm đuôi : "Cô ăn nói bậy bạ gì vậy!?"

 

   Có thể nhận ra rằng giọng nói của bản thân khá lớn, cô ấy vội nhìn xung quanh rồi hạ giọng : "Xin lỗi, tôi không biết cô đang nói gì. Tôi còn đang đi làm, nếu cô không có việc gì nữa thì mong cô thứ lỗi cho tôi."

 

   Nói xong, cô ấy xoay người rời đi để đón tiếp những khách hàng khác.

 

   Có vẻ như khá khó để có đột phá trực tiếp từ cô ấy.

 

   Bước ra khỏi trung tâm thương mại, tôi bắt xe buýt quay về nhà Nhiếp Khải như đã hứa.

 

   Trên đường đi, tôi đã nghĩ mọi biện pháp để đối phó với Dương Gia Đào.

 

   Khi tôi về đến cửa hàng của Nhiếp Khải, tôi thấy anh đang đứng trước cửa, đối mặt với một nhóm người.

 

   Kẻ cầm đầu bên kia không ai khác là em trai tôi, Kiều Thừa Hoa.

 

   Lúc này, nó đang gào ầm lên : "Nhiếp Khải, mày đúng là phế vật, dụ dỗ phụ nữ xuất thân từ gia đình có giáo dục để người ta đào hôn theo mày bỏ trốn, thanh danh của chị tao bị mày hủy hoại rồi."

 

   Thật kỳ lạ và buồn cười khi Kiều Thừa Hoa nói ra những lời có vẻ như đang quan tâm đến tôi vậy.

 

   Tôi bước lên phía trước : "Là chị tự nguyện rời đi, không liên quan gì đến anh ấy cả."

 

   Nhìn thấy tôi, Kiều Thừa Hoa vội vàng đi lên nắm tay tôi nhưng tôi đã tránh sang một bên.

 

   Nó hơi xấu hổ nên dừng lại một chút, sau đó nói : "Chị, sau khi chị rời đi thì ba mẹ đã ốm đi rất nhiều, sắc mặt cũng không tốt. Chị không biết chuyện nên em đến đây tìm chị. Chị về nhà với em rồi mau xin lỗi hai người họ…"

 

   Khi tôi đang thắc mắc là từ khi nào mà nó biết quan tâm tới gia đình thì lại nghe nó nói tiếp : "Xin lỗi anh Gia Đào thì tốt hơn…"

 

   Ồ, thì ra nó đợi tôi ở đây vì việc này.

 

   Tôi phì cười : "Xin lỗi?"

 

    "Phải rồi. Tôi nên quỳ xuống dập đầu xin lỗi họ, nói rằng tôi không biết điều. Không chịu trèo cành cao, không cho họ có người con rể quý phái, sang trọng và còn để cho con trai họ bị mất việc?"

 

   Trong nháy mắt, sắc mặt Kiều Thừa Hoa tối sầm lại.

 

   Thế nhưng nó vẫn cố chấp khuyên tôi: "Chị, chúng ta là chị em ruột. Chị cứ làm mọi chuyện ầm ĩ lên khiến nhà mình rối tung hết cả."

 

    "Rối tung? Cái khác thì tôi không biết nhưng nếu không có việc gì có lẽ cậu cũng rất ghét tôi đúng không? Xin lỗi, nhưng tôi không muốn có quan hệ chị em với cậu."

 

   Nó không nhịn được nữa bèn nghiến răng tát tôi : "Con khốn khiếp."

 

   Tôi vô thức nhắm mắt lại thế nhưng tôi lại nghe một tiếng hét đau đớn trước mặt.

 

   Kiều Thừa Hoa bị Nhiếp Khải một cước đá ngã lăn quay trên mặt đất.

 

    "Gian phu dâm phụ." Nó chỉ vào đám đàn em phía sau : "Lên đánh họ."

 

   Nhiếp Khải trầm sắc mặt xuống khiến đám người phía sau không dám động đậy.

 

    "Lên đi." Kiều Thừa Hoa lại rống to.

 

   Lúc này, có kẻ cầm gậy gỗ ngập ngừng tiến lên.

 

   Kết quả là, gậy còn chưa kịp vung đã bị Nhiếp Khải nắm cổ tay, đá một cái vào bụng, ngã xuống đất kêu gào còn cây gậy văng ra xa.

 

   Nhìn cảnh tượng đó, những người khác càng không dám đi lên.

 

   Kiều Thừa Hoa lại hét ầm lên thế nhưng vẫn không một ai dám di chuyển.

 

   Thấy tình hình này, nó không quan tâm đến việc ra lệnh cho người khác mà nhặt lấy một chiếc xô đựng gì đó tạt về phía chúng tôi.

 

   Nhiếp Khải nhanh tay lẹ mắt kéo tôi tránh đi.

 

   Thế nhưng vẫn chậm nửa nhịp, nửa người đã bị dính sơn.

 

   Màu sơn đỏ tươi chói như máu, nhỏ từng giọt xuống từ góc áo anh.

 

   Còn tôi thì bình an vô sự đằng sau lưng anh.

 

   Chỉ trúng một giọt ở trên trán.

 

   Nhiếp Khải quay lại và thấy vệt sơn đó trên trán tôi.

 

   Bầu không khí đang náo nhiệt bỗng trở nên yên tĩnh và tôi có thể cảm nhận được mọi thứ dường như đang mất kiểm soát.

 

   Anh từ từ bước tới, nhặt lấy cây gậy của kẻ vừa rồi, từng bước tiến về phía họ.

 

   Chiếc áo khoác đầy vết sơn đỏ khiến anh trông như một ác ma.

 

   Không phải là tôi chưa từng thấy anh phát điên.

 

   Trực giác bảo tôi rằng có điều gì sắp không ổn.

 

   Tôi vội vàng kéo tay anh : "Nhiếp Khải…"

 

   Anh dường như đã bình tĩnh lại, cúi xuống nhìn tôi. Khuôn mặt u ám của anh đã dịu xuống nhiều lần : 

 

    "Không sao, đừng sợ."

 

   Kiều Thừa Hoa vẫn chưa biết mình vừa mới thoát chết, tiếp tục gào ầm lên: "Thằng khốn, mày không thể cướp vợ của người khác."

 

   Nhiếp Khải liền quay sang nhìn nó. Trong mắt hiện đầy vẻ sát khí.

 

   Kiều Thừa vội vàng ngậm miệng, không tiếp tục gào lên nữa. Nó liền gọi mấy thằng đàn em lại, chửi vài câu xong rồi bỏ đi.

 

   Sau khi họ rời đi, tôi nhận ra rằng lòng bàn tay Nhiếp Khải đổ đầy mồ hôi.

 

   Thiếu chút nữa thôi, anh đã lao lên rồi.

 

   Tôi từ từ buông tay ra, trên đầu bỗng truyền tới giọng nói : "Anh xin lỗi."

 

    Tôi ngơ ngác nhìn anh : "Sao anh lại xin lỗi?

 

   Ngược lại, người nên xin lỗi phải là tôi mới đúng.

 

   Việc cố gắng đi ngược lại quỹ đạo của cuộc đời mà tôi đã mang đến cho anh ấy rất nhiều rắc rối.

 

    "Bởi vì…" Anh nhẹ nhàng lau đi vết sơn trên trán tôi " Anh không bảo vệ tốt cho em, thật xin lỗi."

 

   Tôi chợt sững người.

 

   Rõ ràng là anh ấy cả người dính đầy sơn, còn tôi, ngoại trừ một chút sơn trên trán thì còn lại đều sạch sẽ.

 

   Tôi chưa bao giờ được quan tâm như thế này.

 

   Khi tôi còn nhỏ, ba mẹ luôn yêu thương Kiều Thừa Hoa mà bỏ mặc tôi, bản thân lớn lên thì không hiểu chuyện nên cưới nhầm một người chồng cặn bã, cả đời lãng phí trong một gia đình gia trưởng. Mãi đến khi tôi hấp hối, có một người nào đó nắm chặt lấy tay tôi và nói với tôi rằng tôi quan trọng với anh ấy biết nhường nào.

 

   Giờ đây, anh ấy đang đứng trước mặt tôi.

 

   Tôi chớp mắt, mũi hơi đau.

 

   Tôi chậm rãi đưa tay ôm lấy anh ấy, xung quanh ngập tràn mùi hương quen thuộc khiến tôi an tâm.

 

   Tôi nhắm mắt lại : "Em xin lỗi."

 

   Xin lỗi vì em không bao giờ nhận thấy tình yêu anh dành cho em ở kiếp trước.

 

   Em xin lỗi, đến tận bây giờ em mới nhận ra, tình cảm em dành cho anh không phải là sự biết ơn hay báo đáp mà là :

 

    "Em yêu anh."

 

   Nhiếp Khải sững người một lúc rồi ôm lại tôi :

 

    "Anh cũng yêu em."

 

6.

   Sau khi vào nhà, Nhiếp Khải đi thay đồ tắm rửa, sau đó dẫn tôi đi ăn.

 

   Trước khi đi ngủ vào buổi tối, tôi chợt cảm thấy hơi lo lắng…

 

   Không biết lần này có xảy ra chuyện gì không…

 

   Tuy nhiên, khi tôi đẩy cửa bước vào phòng ngủ, tôi nhận ra rằng trong phòng lúc trước chỉ có một chiếc giường đơn nhưng từ khi nào lại có thêm một cái, trông giống phòng tiêu chuẩn ở khách sạn.

 

   Chỉ là hai chiếc giường này, một cái thì ở bức tường phía Đông, một cái thì ở bức tường phía ở Tây, cách xa nhau.

 

   Thấy tôi ngẩng người, Nhiếp Khải liền quay về dáng vẻ vô liêm sỉ :

 

    "Sao nào, em còn muốn ngủ chung giường với anh trai à?"

 

   Hai má tôi ửng hồng.

 

   Một bàn tay to lớn xoa xoa đầu tôi:

 

    "Yên tâm nào, sớm muộn gì anh trai cũng sẽ thành người của em."

 

   Tôi đỏ mặt đẩy tay anh ra và leo lên giường ngủ một mình.

 

   Có lẽ vì quá mệt mỏi nên không lâu sau, tôi chìm vào giấc ngủ.

 

   Trong lúc đang mơ màng, tôi nghe thấy tiếng động dưới lầu bèn giật mình tỉnh giấc.

 

   Tôi nhỏ giọng gọi : "Nhiếp Khải."

 

   Không có ai trả lời.

 

   Mượn ánh sáng từ ánh trăng, tôi nhận ra giường anh trống không.

 

   Có lẽ anh đã đi vệ sinh?

 

   Tôi không biết đèn hành lang được bật ở đâu nên tôi mò mẫm xuống tầng đi tới nơi phát ra âm thanh.

 

   Dưới lầu cũng tối đen như mực, chỉ có ở trên sô pha có một chấm đỏ nhỏ đang nhấp nháy rồi vụt tắt.

 

   Tôi thở phào nhẹ nhõm.

 

    "Nhiếp Khải."

 

   Nghe tiếng tôi, anh vội dập tắt điếu thuốc và bật một cái đèn nhỏ bên cạnh.

 

   Trong ánh sáng lờ mờ, tôi nhìn thấy những vệt m.á.u khô trên khóe miệng anh.

 

   Cho rằng mình bị lóa mắt, tôi tiến lên hai bước thì phát hiện ra không chỉ khóe miệng mà ở trên chân mày và hai bên tai anh cũng có vết máu.

 

   "Anh mới đi đánh nhau?"

 

   Anh cúi đầu vân vê điếu thuốc im lặng không nói.

 

   "Anh đánh Kiều Thừa Hoa?"

 

   Anh hít sâu một hơi, ngã xuống sô pha, ngẩng đầu nhìn tôi : "Ừm."

 

   Tôi hơi tức giận nhưng vẫn cố kiềm chế : "Sao anh không nói với em?"

 

   Anh ấy không trả lời.

 

    "Kiều Thừa Hoa cả ngày đều lêu lỏng với đám học sinh không ra gì. Tụi nhỏ không biết đánh nhau, lỡ làm anh bị thương thì sao? Cứ cho là một mình anh đánh giỏi đi nhưng dù có đánh hay đến cỡ nào thì họ cũng sẽ kéo đến mười hay hai mươi người rồi làm sao anh thoát được đây?"

 

   Nhiếp Khải lại ngậm điếu thuốc trong miệng, tay cầm bật lửa, dừng một chút rồi bỏ xuống, nói : "Thực xin lỗi."

 

    "Em xin lỗi, tại em quá xúc động. Em chỉ hy vọng anh không có gì giấu em. Nếu có việc gì thì chúng ta cùng bàn bạc."

 

   Bầu không khí yên lặng trong vài giây.

 

   Nhiếp Khải đồng ý. Sau đó anh ấy nói: "Anh cũng có ý kiến giống vậy."

 

   Tôi sửng sốt trong giây lát.

 

   Anh chậm rãi ngẩng đầu lên, dưới ánh sáng ấm áp từ chiếc đèn bàn, con ngươi đen láy của anh càng có vẻ sâu hơn: "Vậy ở trường em đã xảy ra chuyện gì, có thể nói anh nghe được không?"

 

   Vì lý do nào đó mà vào lúc này, tâm hồn như cánh bèo đang trôi dạt của tôi dường như đã tìm thấy chỗ dựa. Một cảm giác ấm áp thân thuộc khiến người ta an tâm đang vây xung quanh tôi.

 

   Mũi tôi nghẹn lại và tôi cúi đầu xuống.

 

   Nước mắt tôi hoàn toàn mất kiểm soát.

 

   Sau khi sống lại, tôi đã không khóc khi bị chính ba mẹ mình đẩy tôi xuống hố sau của vực thẳm, khi Dương Gia Đào đăng những tấm ảnh đó lên, tôi cũng không rơi một giọt nước mắt nào và ngay cả khi bị giáo viên trường mắng, tôi lại càng không để một giọt nước mắt nào rơi xuống.

 

   Nhưng lúc này, tôi đã khóc.

 

   Nhiếp Khải như một đứa trẻ đã làm sai việc gì. Anh vội vàng đứng dậy, điếu thuốc ngậm trong miệng không biết rơi từ bao giờ.

 

   "Anh sai rồi. Là lỗi của anh, em đừng khóc nữa, được không? Điều gì đã làm cho vợ anh khóc thế, em có thể nói với anh …"

 

   Lần đầu tiên nghe thấy từ "vợ" này, tôi quên cả nước mắt, ngượng ngùng đẩy anh ra : "Ai là vợ anh?"

 

   Không ngờ, anh đột ngột kéo tôi lại ôm vào lòng, nhếch miệng cười : "Ngại gì chứ, sớm muộn gì thì cũng phải gọi thôi."

 

   Tôi cuộn người vào vòng tay ấm áp của anh ấy, tôi cảm thấy trái tim mình đang dần được sưởi ấm.

 

   Tôi rất muốn nói với anh sự thật, nhưng tôi nghĩ, nếu tôi cho anh xem những bức ảnh kh.ỏa th.ân mà tôi thậm chí không biết nó chụp vào thời điểm nào, liệu anh có phật lòng không? Có nghĩ tôi là người phụ nữ vô kỷ luật không?

 

   Nhưng đến hiện tại, tôi chỉ có thể tiến về phía trước.

 

   Tôi đưa Nhiếp Khải trở lại phòng ngủ, lấy những bức ảnh kh.ỏa th.ân đã bị nhàu nát ra, kể cho anh nghe toàn bộ câu chuyện.

 

   Trong suốt quá trình, anh nghiến chặt răng, hai mắt đỏ ngầu.

 

   Tôi sợ rằng trong lúc nóng nảy, anh sẽ làm chuyện gì đó dại dột bèn cần tay anh nói : "Em nhất định sẽ trả thù Dương Văn Đào nhưng sẽ không trả thù bằng nắm đấm. Em có cách riêng của mình, anh phải tin em. Hơn nữa…"

 

   Tôi dừng lại một chút : "Nếu anh thấy không thoải mái, có thể nói cho em biết, em không phải loại người thích đeo bám người khác."

 

   Nhiếp Khải cả kinh : "Ý của em là?"

 

   Tôi sững sờ trước giọng điệu nghiêm khắc của anh : "Thì là…"

 

    "Kiều Thư Nguyệt" Anh gọi tên tôi từng chữ một. "Sự xuất hiện của những bức ảnh này không nói lên được điều gì khác ngoại trừ việc em là nạn nhân. Những suy nghĩ này của anh đến c.h.ế.t cũng sẽ không thay đổi."

 

   Trái tim tôi được sưởi ấm ngay lập tức.

 

   Tôi muốn nói lên điều gì đó. Nhưng giờ phút này, tôi lại nghẹn ngào đến mức không thể nói được lời nào.

 

   Nhiếp Khải ngồi ở đầu giường, nhẹ nhàng vỗ lưng tôi giúp tôi xoa dịu cảm xúc.

 

    "Em có bất kỳ suy đoán nào về bức ảnh này không?"

 

   Thứ nhất, có thể loại trừ được việc tấm ảnh này được chụp vào lúc tôi còn thức. Thứ hai, nền ảnh là mấy tấm ga trải giường màu xanh.

 

   Tôi không thể nhìn rõ màu sắc của tấm ga dưới ánh đèn, nó mờ nhạt, có lẽ là màu xanh nhạt.

 

   Trong lòng tôi có một dự đoán.

 

    "Hẳn là Kiều Thừa Hoa."

 

   Nhiếp Khải nhìn tôi.

 

    "Em đã không sống ở bất cứ nơi khác trong thời gian này. Tình cờ là em cũng có một tấm ga trải giường cùng màu xanh nhạt với nền này. Bức ảnh có thể bị chụp trong lúc em đang ngủ trong phòng mình. Ngoại trừ Kiều Thừa Hoa, không ai có thể làm được chuyện này."

 

   Nhiếp Khải dừng lại vài giây : "Chuyện này anh sẽ đi điều tra rõ ràng. Em yên tâm đi, anh sẽ không bốc đồng làm chuyện gì dại dột đâu. Anh chỉ cho kẻ ác phải nhận sự trừng phạt thích đáng thôi."

 

   Nói xong, anh hôn nhẹ lên trán tôi:

 

    "Vậy thì đêm nay, chúng ta phải có một giấc mơ đẹp, nhé?"

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...