Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Nhiếp Khải dừng lại vài giây : "Chuyện này anh sẽ đi điều tra rõ ràng. Em yên tâm đi, anh sẽ không bốc đồng làm chuyện gì dại dột đâu. Anh chỉ cho kẻ ác phải nhận sự trừng phạt thích đáng thôi."
Nói xong, anh hôn nhẹ lên trán tôi:
"Vậy thì đêm nay, chúng ta phải có giấc mơ đẹp, nhé?"
___________________
7.
Kể từ hôm đó, tôi tạm thời gác lại chuyện bị chụp ảnh kh.ỏa th.ân sang một bên.
Thông thường, bất kỳ khi nào có thời gian rảnh, tôi đều sẽ đi dạo trước trung tâm thương mại nơi Chu Anh Anh làm việc.
Nhiếp Khải đã nói với tôi rằng anh ấy đã điều tra được Chu Anh Anh có một người cha nghiện cờ bạc, cuộc sống khó khăn nên sau khi sinh con, cô ấy chỉ có thể dựa vào số đồng lương ít ỏi của mình và khoản phụ cấp của Dương Gia Đào để trang trải cuộc sống.
Hôm nay, khi đang đứng trước cửa của trung tâm thương mại, tôi đã thấy bố cô ấy đến tìm cô ấy.
"Anh Anh, tiền lương tháng này con được phát chưa ?"
"Có phát hay chưa thì liên quan gì đến ba? Con đã nói với ba là đừng đến tìm con trong giờ làm việc mà. Nếu sếp phát hiện thì con sẽ bị trừ lương."
"Anh Anh, ba đã nợ tiền người ta rất lâu rồi. Nếu lần này mà không trả, ba sẽ bị người ta đánh gãy chân mất. Con thương ba, giúp ba lần cuối cùng được không?
Ông ta vừa khóc vừa la hét nên đã thu hút được nhiều sự chú ý của những người xung quanh.
Chu Anh Anh rõ ràng không muốn dây dưa với ông ta nữa, cô mệt mỏi: "Ba nợ bao nhiêu tiền?"
Ông ta nghe vậy liền không la hét nữa: "Không nhiều lắm, chỉ hai ngàn thôi."
Hai ngàn tệ không phải là số tiền nhỏ mà ông ta nói xong cũng im lặng. Điều này chứng tỏ là bình thường ông ta còn nợ nhiều hơn số tiền kia.
"Hiện giờ con chưa có lương. Đợi đến cuối tháng rồi có gì con đưa cho ba."
"Vậy con có thể cho ba một chút…"
"Một xu cũng không có."
Sau khi giải quyết xong chuyện này, Chu Anh Anh quay lại làm việc với vẻ mặt mệt mỏi, trong khi ba cô ấy rời đi còn vui vẻ ngân nga hát.
Tôi chợt nảy ra một ý.
Tôi lập tức lấy điện thoại gọi cho Nhiếp Khải :
"Lúc trước, anh có nói là ba Chu Anh Anh nghiện cờ b.ạ.c đúng không?"
"Ừ, có chuyện gì sao?"
"Vậy anh có thể tìm người chơi ông ta một vố không? Ý em là…" Nói đến đây, tôi dừng lại, hạ giọng : "Chơi lớn một chút càng tốt."
Nhiếp Khải hiển nhiên hiểu ý tôi, cười nhẹ nói : " Cô gái nhỏ này có không ít thủ đoạn nha, nhưng mà,..."
"Anh thích."
Hai má tôi ửng hồng lên.
Dáng vẻ ngốc nghếch này của anh vẫn không thay đổi tí nào. Vẫn không quên chọc ghẹo tôi mỗi khi nói chuyện điện thoại.
Cúp điện thoại, tôi quay về lớp học như thường lệ.
Tôi hiểu rằng, đối với loại chuyện này chỉ có chờ đợi mới thu được kết quả.
Nó giống việc bạn thổi quả bong bóng rồi từ từ đợi nó lớn lên và đến khi sức chịu đựng của nó đến cực hạn...
Bùm, nó sẽ nổ hoàn toàn.
Trước đó, ai cũng nghĩ rằng họ sẽ có một cuộc sống bình yên, kể cả Dương Gia Đào.
Chuyện lá đơn tố cáo cũng đã qua khá lâu, anh ta có vẻ muốn thấy dáng vẻ chật vật, xấu hổ của tôi nên đã cố ý đứng chặn tôi ở cửa khu dạy học.
"Chuyện đã đến mức này rồi, sao cô còn không mau nghỉ học? Cô không biết các bạn học của cô lén lút nói sau lưng cô như thế nào sao? Hay là cô sợ hãi nên không dám nghe, giả vờ như bản thân không để ý?"
Tôi lặng lẽ nhìn anh ta : "Có chuyện gì?"
"Tôi chỉ đến gặp vợ cũ của mình… À không, là vị hôn thê cũ. Nhân tiện, tôi đến đây để báo với cô rằng, tôi sắp sửa kết hôn và cô dâu chính là con gái của một giám đốc. Cô ấy tốt hơn cô, từ gia thế lẫn ngoại hình."
Giọng điệu của anh ta mang theo sự nhục mạ, ánh mắt chứa đầy vẻ khinh thường : "Còn nữa, Kiều Thư Nguyệt, cô thật sự cho rằng, rời khỏi tôi, Dương Gia Đào, thì cô vẫn có giá sao? Để tôi nói cho cô biết, mọi thứ còn sớm, hiện tại chỉ mới bắt đầu thôi. Tôi sẽ hủy hoại thanh danh cô để cô không thể quay đầu."
"Vậy à?" Tôi không hề biểu hiện sự hoảng hốt. "Anh cho rằng tôi sẽ sợ sao? Dương Gia Đào, mọi chuyện mà anh làm, trời đều thấy. Anh thật sự nghĩ việc mình đang làm sẽ không bị nhận quả báo, đúng không?"
Tôi chậm rãi bước tới, vỗ vai anh ta : "Anh sắp kết hôn rồi, những chuyện cần giấu thì nên giấu đi. Kẻo lại bị người khác phát hiện. Lỡ như hôm đó, hôn lễ lại xảy ra chuyện gì thì người bị hủy hoại thanh danh, có thể là anh đó."
Anh ta hất tay tôi : "Đừng đụng vào tôi."
Tôi lau từng ngón tay trước mặt anh ta và chế nhạo :
"Thật là bẩn."
Khuôn mặt anh ta tái hẳn đi, đôi môi run rẩy.
Vào giờ phút này, phía trước là tòa nhà dạy học đông đúc người qua lại. Nơi ban đầu anh ta dùng để làm nhục tôi đã trở thành vật cản lớn nhất để anh ta phát hỏa.
Tôi mỉm cười một lần nữa rồi quay người rời đi.
Đúng như anh ta nói.
Mọi thứ chỉ mới bắt đầu.
8.
Khoảng hai tuần sau, tôi lại tới chỗ Chu Anh Anh làm việc.
Nhìn từ xa, cô ấy đã ốm đi rất nhiều, da mặt vàng sạm còn mắt thì thâm quầng.
Có vẻ trong thời gian này, ba của cô ấy thường xuyên đến đòi tiền.
Có lẽ là do lần trước bị tôi đe dọa nên có thể thấy, Dương Gia Đào đã hạn chế tiếp xúc với cô ấy.
Tôi không biết liệu phí sinh hoạt của cô ấy có được gửi đến đúng ngày không?
Tôi bước tới với nụ cười trên môi.
Thấy tôi, sắc mặt cô ấy thay đổi rất nhanh : "Cô lại có chuyện gì?"
Tôi đi thẳng vào vấn đề : "Tôi biết, bây giờ cô rất thiếu tiền."
Cô ấy khựng lại.
"Ba cô là một kẻ hút máu, ông ta liên tục tới đây xin tiền cô nhưng cô không thể mặc kệ. Hơn nữa, trong nhà cô còn có một đứa con trai cần nuôi nấng và được mẹ chăm sóc. Ngoài ra, gần đây còn xảy ra một chuyện. Tên đàn ông vô trách nhiệm kia đã ngừng chu cấp tiền sinh hoạt…"
Toàn thân cô ấy run rẩy : "Cô muốn nói gì?"
Tôi tiến lên hai bước, nhìn thẳng vào mắt cô ấy : "Chu Anh Anh, cô có hiểu không? Tất cả những bất hạnh này của cô là do người đàn ông đó gây ra. Cô có biết vì sao anh ta không liên lạc với cô nữa không? Vì tuần sau anh ta sẽ kết hôn với con gái của một giám đốc nào đó. Cô còn nghĩ anh ta sẽ nhớ đến cô, nhớ đến con trai cô à?"
Cô ấy ngã quỵ xuống đất, ôm chặt ngực, không ngừng lắc đầu, lẩm bẩm nói : "Không thể nào."
Tôi ngồi xuống nắm c.h.ặ.t t.a.y cô ấy.
"Thật ra, tôi rời khỏi cuộc hôn nhân với Dương Gia Đào hoàn toàn không vì những bằng chứng mà cô đưa cho tôi."
Cô ấy nhìn tôi, hơi sững sờ.
"Là bởi vì tôi biết, những năm tháng này, ngoại trừ cô ra, anh ta còn có rất nhiều phụ nữ khác ở bên ngoài."
Câu nói này giống như một nhát d.a.o chí mạng với cô ấy.
Chu Anh Anh hoàn toàn suy sụp.
Tôi nghĩ có lẽ cô ấy đã nhìn thấu bản chất thật của Dương Gia Đào từ lâu nhưng cô ấy đã vì tình yêu và con trai mình mà luôn lừa dối bản thân.
Nhưng bây giờ, ai đó đã phát hiện được tất cả sự ghê tởm này và bày ra trước mặt cô ấy.
Cô ấy không thể tự dối lòng nữa.
Bước ra khỏi trung tâm thương mại, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Theo kịch bản ở kiếp trước, Chu Anh Anh sẽ ôm đứa con trai tới náo loạn ầm ĩ trước mặt mọi người. Thế nên, xác suất cao là cô ấy sẽ chọn ngày cưới để nói mọi chuyện.
Chỉ là điều này không được chắc chắn lắm.
Nhưng không sao, tôi sẽ nghĩ tới cách khác cho đến khi nào tên cặn bã đó thân bại danh liệt.
9.
Đám cưới của Dương Gia Đào sắp diễn ra.
Vào hôm đó, tôi đã xin nghỉ phép để tham dự.
Cách đây không lâu, tôi vừa thoát khỏi hố lửa này và giờ đây, mọi thứ lại diễn ra lần nữa chỉ có điều, người nhảy vào đó không phải tôi.
Mọi người đều đến tham dự đám cưới. Có nhiều người trong số đó là những gương mặt cũ từ đợt trước.
Tôi ngồi dưới sân khấu, đội mũ và đeo khẩu trang nên không ai nhận ra tôi.
Hôn lễ bắt đầu, tôi nhìn cô dâu chú rể tay trong tay tiến vào lễ đường, thực hiện các nghi lễ, hôn nhau, trao nhẫn cưới,...
Dương Gia Đào vẫn mang dáng vẻ giả tạo đáng ghét đó.
Đến tận khi hai người họ đi xuống chúc rượu mừng, Chu Anh Anh vẫn không xuất hiện.
Có lẽ đến cuối cùng, người phụ nữ đó vẫn bị tình yêu trói buộc.
Ngay khi tôi vừa đứng dậy chuẩn bị rời đi và bắt đầu lên kế hoạch tiếp theo thì cánh cửa ở đại sảnh đột ngột bị mở ra.
Âm thanh cực lớn thu hút toàn bộ sự chú ý của khách mời.
Đứng trước cửa là Chu Anh Anh.
Trong tay cô ấy đang ôm một đứa trẻ khóc lớn.
Sắc mặt của Dương Gia Đào lập tức biến đổi, anh ta không quan tâm đến ly rượu đang cầm trên tay, vội vàng đi vè phía Chu Anh Anh
Khi anh ta đi ngang chỗ tôi, tôi giơ chân ra.
Anh ta không chú ý và ngã đúng tiêu chuẩn của tư thế vồ ếch.
"Dương Gia Đào, đồ vô lương tâm, tên khốn nạn. Sao anh có thể bỏ mặc tôi và con mình mà đi kết hôn với người khác, anh không có lương tâm sao? Anh không sợ bản thân nhận báo ứng à?"
Giọng của Chu Anh Anh rất lớn nên mọi người đều nghe rõ những gì cô ấy nói.
Ở kiếp trước, cô ấy cũng xuất hiện trước mặt tôi với dáng vẻ này.
Hội trường yên tĩnh trong vài giây rồi lập tức nổ tung.
Mọi người xông lên phía trước ăn dưa. Chẳng mấy chốc đều bu quanh Chu Anh Anh và Dương Gia Đào.
"Cô là ai? Tôi căn bản là không quen cô?"
Dương Gia Đào xấu hổ lồm cồm đứng dậy, anh ta bất chấp lao lên phía trước để kéo Chu Anh Anh ra dù đều bị ngáng đường.
Nguyệt
Khi anh ta kéo cô ấy, đứa trẻ càng khóc to hơn.
Có người làm việc tốt đứng ở giữa khuyên can : "Có chuyện gì thì từ từ nói, đừng động tay động chân kẻo ảnh hưởng đến đứa nhỏ."
Mặt anh ta lúc này đã xanh mét.
Cô dâu đứng phía sau đã không chịu nổi sự nhục nhã này bèn xoay người rời đi. Dương Gia Đào vội vàng chạy tới kéo cô gái đó lại : "Tiểu Tình, em đừng nghe mụ đàn bà điên đó nói nhảm. Anh thật sự không biết cô ta, cô ta chỉ là đang muốn phá hỏng thanh danh của anh thôi."
Không ngờ, Chu Anh Anh cười lạnh một tiếng, cao giọng nói : "Dương Gia Đào, anh không nghĩ rằng chúng ta ở bên nhau lâu như vậy, tôi cũng không lưu lại chứng cứ nào sao? Để tôi nói cho anh biết, camera anh mua cho tôi đều được tôi sử dụng. Tôi đều chụp cảnh giường chiếu của anh để phòng trường hợp có ngày anh không thừa nhận mà bảo tôi là người đàn bà điên."
Bình luận