Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Lão phu nhân từ lâu đã có thói quen, chỉ cần một ngày không dùng huyết yến, thì bất kể làm gì cũng chẳng có tinh thần.
Bà tử phụ trách lấy cơm lập tức quỳ xuống:
"Xin lão phu nhân mở lòng từ bi, thật sự không phải lão nô cố tình sơ suất, mà là... bên nhà bếp nói, huyết yến trong phủ hôm qua đã dùng hết rồi."
Tần thị không tin:
"Ngươi nói bậy! Trong phủ lúc nào thiếu mấy thứ này chứ?"
Nhưng nói đến cuối cùng, bà ta chợt nghẹn họng.
Hoàng ma ma cúi đầu không nói gì, trước kia là phu nhân quản gia, đương nhiên không thiếu thứ gì, bây giờ là lão phu nhân quản, thì có thể giống nhau được sao?
Tần thị cũng phản ứng lại, chắc chắn là cái đồ tiện nhân Tạ Trường Ninh cố ý cắt đứt huyết yến của bà ta, muốn nhân đó khống chế bà ta.
Nằm mơ!
Chỉ là chút huyết yến thôi mà, bỏ tiền ra mua là được?
Bà ta lập tức móc tiền ra, sai Hoàng ma ma đi mua.
Đương nhiên, khoản tiền này nhất định phải tính lên đầu Tạ Trường Ninh.
Trằn trọc gần một canh giờ, cuối cùng bà ta cũng được ăn huyết yến như ý muốn.
"Phì!"
Bà ta vừa ăn một miếng đã phun ra ngay, tức giận quát lên:
"Đây là thứ gì vậy? Các ngươi đang lừa gạt ta sao?"
Trong bát, huyết yến không chỉ nát vụn, mà sắc màu cũng không đúng, khẩu vị thì càng khác xa so với trước kia, kém đến mười vạn tám ngàn dặm.
"Xin lão phu nhân thứ tội, trước đây huyết yến trong phủ chúng ta đều là loại thượng hạng, có người phân phối riêng, ở bên ngoài cho dù có bạc cũng không mua được. Giờ ngoài chợ chỉ còn loại yến thế này, lão nô thật sự không còn cách nào khác." Hoàng ma ma vội vàng quỳ xuống xin tha.
Tần thị tức đến nỗi đập cả bát.
"Ta không tin! Không có Tạ Trường Ninh thì ta không ăn nổi một bát yến sao?"
Đừng tưởng chỉ có Tạ Trường Ninh mới làm được việc này. Lan Nguyệt của bà ta là đại thiếu phu nhân của Bá phủ, cũng chẳng thua kém gì Tạ Trường Ninh cả.
Không còn cách nào khác, Hoàng ma ma đành cầm bạc đến chỗ Thẩm Lan Nguyệt mà cầu xin.
Nhưng hiện thực lại tát cho Tần thị một cái thật đau.
Dù có van xin đến chỗ Thẩm Lan Nguyệt thì cũng vô dụng, Hoàng ma ma chỉ mang về được một hộp yến bình thường.
Không được ăn huyết yến mà mình thích, Tần thị giận đến mức nghẹn cả một bụng.
"Tri Tự đã nhịn đói hai bữa rồi, đồ tiện nhân Tạ Trường Ninh đang làm cái gì vậy?"
Hoàng ma ma cúi đầu, thành thật đáp:
"Sau khi dùng xong bữa sáng, phu nhân liền ở trong phòng đọc sách."
Nói xong bà lại bổ sung một câu:
"Ngay cả việc nhị thiếu gia tối qua ngủ lại ở Ám Hương Lâu, phu nhân cũng chẳng hỏi đến."
Tần thị bật cười:
"Chẳng lẽ nó thật sự định trơ mắt nhìn Tri Tự c.h.ế.t đói sao?"
Không thể nào.
Trên đời này không có người mẫu thân nào lại làm chuyện như thế.
Nhìn bát yến bình thường trên bàn, bà ta chẳng còn hứng thú gì, liền bảo người mang đến cho Thẩm Tri Nghiễn ăn.
Thẩm Tri Nghiễn cũng đã đến tuổi rồi.
Một chàng trai đang ở độ tuổi huyết khí phương cương, chuyện qua đêm ở kỹ viện cũng là điều quá đỗi bình thường.
Thẩm Tri Nghiễn vẫn đang ngồi trong thư phòng giả vờ đọc sách.
Đã qua một canh giờ, vậy mà hắn chưa lật lấy một trang, đủ thấy hắn chẳng đọc nổi chữ nào.
Lúc này, Hoàng ma ma đến đưa yến.
Hắn đột ngột ngẩng đầu, nhìn rõ người đến là Hoàng ma ma thì trong lòng lại thoáng qua một tia hụt hẫng.
Ngay cả hắn cũng không rõ mình đang hụt hẫng vì điều gì.
Mẫu thân không trách phạt hắn, chẳng phải như vậy là tốt sao?
Hoàng ma ma đặt bát yến xuống, nhưng không hiểu vì sao, hắn lại chẳng thấy thèm ăn chút nào.
"Tổ mẫu đối với cháu là tốt nhất. Làm phiền ma ma thay cháu cảm tạ tổ mẫu."
---
Mãi đến gần trưa, Tô Thanh Uyển mới quay về.
Dù đã dùng lớp trang điểm để che đi, Tạ Trường Ninh vẫn nhận ra dấu vết nàng vừa khóc.
Nàng không hỏi gì cả, chỉ bảo Du ma ma mang cho Tô Thanh Uyển một bát huyết yến.
Tô Thanh Uyển cũng không vội mở miệng.
Đợi đến khi đặt bát xuống, nàng mới chậm rãi nói:
"Con đã quyết định rồi, sẽ hòa ly với Thẩm Tri Tự."
Phụ mẫu Tô gia cũng đồng ý như vậy.
Nàng còn trẻ, chỉ là gửi gắm sai người, hoàn toàn có thể bắt đầu lại từ đầu.
Dù đã từng thành thân thì đã sao?
Người thật sự yêu thương nàng, chẳng những không chê bai quá khứ, ngược lại còn càng thêm thương xót nàng.
Mẫu thân còn nói, kiếp trước nàng chắc chắn đã làm nhiều việc tốt, nên kiếp này mới gặp được người mẹ chồng như thế.
Tạ Trường Ninh vô cùng vui mừng, nhẹ giọng dặn:
"Thanh Uyển, con phải nhớ, hòa ly không phải lỗi của con. Người sai là Thẩm Tri Tự, là hắn có lỗi với con. Ta hy vọng con từ nay sống thẳng lưng ngẩng đầu, không cần phải sợ bất kỳ lời đàm tiếu nào."
"Vâng, con sẽ nghe lời mẫu thân."
Tô Thanh Uyển mắt đỏ hoe, nhào vào lòng nàng, đúng như mẫu thân nói, kiếp trước nàng chắc chắn đã tích đức, kiếp này mới gặp được người mẹ chồng như vậy.
Tạ Trường Ninh sắp xếp cho Tô Thanh Uyển ở lại Tê Hà viện.
Nàng nhẹ nhàng vuốt mái tóc dài mềm mại của cô con dâu này:
"Từ nay con chính là nhi nữ của ta."
Chỉ một ánh mắt, Du ma ma đã hiểu phải làm gì.
Thực ra từ hôm qua, phu nhân đã sớm thu xếp ổn thỏa, chỉ đợi thiếu phu nhân gật đầu.
Buổi trưa, cuối cùng Thẩm Tri Nghiễn cũng không nhịn được nữa, hắn giận dữ xông thẳng đến trước mặt Tạ Trường Ninh.
Ngay cả hắn cũng chẳng rõ vì sao lại tức giận đến vậy, chỉ biết trong lòng khó chịu vô cùng.
Tạ Trường Ninh hờ hững ngẩng mắt lên:
"Ngươi có chuyện gì?"
Sắc mặt Thẩm Tri Nghiễn sầm sì, ánh mắt đầy tức tối nhìn nàng:
"Hôm qua mẫu thân dựa vào đâu mà đánh ta?"
Tạ Trường Ninh mặt không biểu cảm:
"Dựa vào việc ngươi đã vô lễ với ta, mẫu thân của ngươi."
Thẩm Tri Nghiễn trầm mặc không nói gì.
Tạ Trường Ninh lộ vẻ mất kiên nhẫn:
"Không có chuyện gì thì cút đi, đừng có đứng đây chướng mắt ta."
Lải nhải dây dưa, chỉ khiến trong người bực bội thêm.
Ngọn lửa trong lòng Thẩm Tri Nghiễn bùng lên dữ dội hơn.
Trán hắn nổi gân xanh, hai mắt đỏ ngầu, lồng n.g.ự.c phập phồng kịch liệt.
Hắn rốt cuộc cũng hỏi ra câu hỏi chất chứa trong lòng:
"Mẫu thân có biết đêm qua ta ở đâu không?"
Du ma ma bên cạnh khó hiểu liếc hắn một cái.
Phu nhân sớm đã biết rồi.
Nhị thiếu gia giở trò gì đây?
Tự mình chạy đến trước mặt phu nhân, muốn xin phạt à?
Hắn đúng là có bệnh.
Phu nhân không trừng phạt hắn chẳng phải tốt sao?
Tạ Trường Ninh khẽ gật đầu.
Sắc mặt Thẩm Tri Nghiễn lập tức thay đổi:
"Tại sao?"
Tạ Trường Ninh khẽ động ngón tay, giọng càng thêm lạnh nhạt:
"Tại sao cái gì?"
Thẩm Tri Nghiễn muốn hỏi:
Đã biết hắn ở Ám Hương Lâu, vì sao lại không đi tìm hắn?
Dù chỉ sai một người đến tìm cũng được mà.
Nhưng niềm kiêu hãnh và lòng tự trọng của hắn khiến hắn không mở miệng nổi.
Bỗng dưng, hắn đổi giọng, cố tình đắc ý nói:
"Mẫu thân chắc không biết, đêm qua ta vui vẻ tự tại đến mức nào đâu.
Mỹ nhân ở Ám Hương Lâu vừa dịu dàng lại nồng nhiệt, thật sự khiến người ta lưu luyến không muốn về.
Hôm nay ta còn muốn đến nữa."
Du ma ma trợn tròn mắt, nhị thiếu gia này là muốn tìm c.h.ế.t à?
Hơn nữa, dù sao cũng là con cháu nhà hầu tước, không thấy bẩn sao?
Thiếu gia là muốn chọc phu nhân tức c.h.ế.t sao?
Bà len lén nhìn sang Tạ Trường Ninh, trong lòng không khỏi toát mồ hôi thay nàng.
Nào ngờ, Tạ Trường Ninh mặt không cảm xúc:
"Nói xong rồi? Nói xong thì cút cho ta."
Chuyện đó liên quan gì đến nàng?
Hắn muốn đi đâu thì cứ đi, chỉ cần hắn có bạc, có muốn ở luôn trong Ám Hương Lâu nàng cũng chẳng ngăn.
Nàng vẫn chưa quên. Kiếp trước, bức thư đoạn tuyệt quan hệ kia là do tên nghịch tử này viết ra.
Thẩm Tri Nghiễn bỗng sững người, hắn nhìn Tạ Trường Ninh với ánh mắt không thể tin nổi.
Mẫu thân? Vừa rồi người nói gì?
Sao bà có thể đối xử với hắn như thế?
Tim hắn co thắt liên hồi, một cơn đau khó hiểu lan khắp lồng ngực.
Im lặng một lúc, hắn buột miệng nói:
"Con đã hứa với cô nương tối qua, sẽ cưới nàng làm thê. Xin mẫu thân thành toàn."
Hắn chăm chú nhìn chằm chằm vào Tạ Trường Ninh. Lần này, chắc hẳn mẫu thân tức đến c.h.ế.t rồi nhỉ?
Năm ngoái, chính mẫu thân đã chọn lựa kỹ lưỡng, cuối cùng mang sính lễ cầu thân, để hắn cùng nhị tiểu thư Tiêu Ánh Tuyết của nhà Thượng thư Tiêu gia đính hôn.
Chỉ đợi đến kỳ thi mùa xuân sang năm, sau khi hắn đỗ đạt, sẽ làm lễ thành hôn.
Bình luận