Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đây chính là cuộc đời mà mẫu thân đã sắp đặt sẵn cho hắn.
Từng bước đi, đều đã được lên kế hoạch sẵn từ trước.
Hắn chỉ cần đi theo từng bước, ngoan ngoãn nghe lời mẫu thân là được.
Còn suy nghĩ của hắn thì sao?
Căn bản là không quan trọng.
Chỉ cần hắn tỏ ra có chút không bằng lòng, mẫu thân sẽ nói: "mọi thứ bà làm, đều là vì muốn tốt cho hắn".
Thật sự là vì tốt cho hắn sao?
Hay chỉ là vì cái ham muốn kiểm soát đáng sợ của bà?
Du ma ma gần như không thể nghe nổi nữa, những lời ngu xuẩn như vậy mà Nhị thiếu gia cũng nói ra được sao?
Trong đầu Nhị thiếu gia, chẳng lẽ chỉ toàn là phân lợn?
Phu nhân đã phải chọn lựa kỹ càng, mới định ra hôn ước với đích nữ Tiêu gia. Bà cũng từng gặp tiểu thư Ánh Tuyết, không chỉ dung mạo như hoa như ngọc, mà còn hiểu lễ nghĩa, lại tinh thông chữ nghĩa, là một cô nương vô cùng tốt.
Vậy mà Nhị thiếu gia lại bỏ qua tiểu thư Ánh Tuyết, lại muốn cưới một nữ tử thanh lâu? Nếu chuyện này mà truyền ra ngoài, e rằng thiên hạ sẽ cười rụng răng mất thôi.
Nếu phụ thân hắn ở dưới suốt vàng mà biết chuyện, cho dù xương cốt đã hóa thành tro, chắc cũng phải bật nắp quan tài sống lại.
Hắn muốn làm phu nhân tức c.h.ế.t hay sao?
Du ma ma vội vàng rót một chén trà đưa cho Tạ Trường Ninh.
Điều khiến người ta bất ngờ là, phu nhân lại không hề nổi giận. Bà còn tưởng mình nhìn nhầm, liền chăm chú nhìn lại.
Chỉ thấy phu nhân sắc mặt bình tĩnh nhìn Nhị thiếu gia, giọng nói cũng chẳng hề d.a.o động:
"Ngươi chắc chắn chứ? Đã suy nghĩ kỹ chưa?"
Điều này hoàn toàn trái với những gì Thẩm Tri Nghiễn tưởng tượng. Không phải là mẫu thân nên nổi giận lôi đình sao?
Tại sao lại bình thản như vậy?
Hay là, mẫu thân chỉ đang gắng gượng đè nén cơn giận trong lòng?
Thẩm Tri Nghiễn âm thầm cảm thấy đắc ý, giọng nói cũng trở nên lạnh lùng:
"Chắc chắn."
Du ma ma không nhịn được trừng mắt nhìn hắn một cái, loại ngốc nghếch đến mức này mà lại là hài tử do phu nhân sinh ra sao? Bà thật sự cảm thấy không đáng thay phu nhân.
"Vậy tức là ngươi muốn từ hôn với Tiêu gia?"
Vốn dĩ Tạ Trường Ninh còn đang nghĩ, đợi sau khi Thanh Uyển và Thẩm Tri Tự hòa ly, bà sẽ tìm cách khiến Ánh Tuyết từ hôn với Thẩm Tri Nghiễn.
Không ngờ hắn lại tự mình mở miệng trước.
Kiếp trước, sau khi Ánh Tuyết gả cho hắn, hắn đã dùng đủ mọi thủ đoạn để hành hạ nàng trên giường, khiến nàng chẳng thể mở lời với ai.
Hắn đêm nào cũng ngủ tại phòng của Ánh Tuyết, bên gối không có một thị thiếp nào, người đời nhìn vào đều khen hắn si tình.
Nhưng Ánh Tuyết lại liên tiếp sảy thai đến ba lần, lần nào cũng vào tháng thứ sáu, thứ bảy. Đến khi phát hiện ra, thân thể nàng đã hoàn toàn bị hủy hoại, bệnh đã đến giai đoạn không thể cứu chữa.
Điều đáng hận nhất là gì?
Sau khi Ánh Tuyết chết, hắn còn bày ra bộ dáng bi thương tuyệt vọng, nhờ thế mà lại có tiếng là nam tử si tình, lại được ca ngợi một phen.
Hắn đúng là còn cầm thú hơn cả Thẩm Tri Tự.
"Vâng, ta muốn từ hôn với Tiêu Ánh Tuyết." Thẩm Tri Nghiễn nói một cách chắc nịch, dứt khoát.
Hắn vẫn đang chờ đợi Tạ Trường Ninh nổi giận, nhưng không ngờ lại nhận được sự đồng ý ngay lập tức:
"Được, ta sẽ bàn chuyện từ hôn với nhà họ Tiêu. Còn về việc ngươi muốn cưới cô nương kia, ta cũng đồng ý. Nhưng hiện tại trong phủ là tổ mẫu ngươi làm chủ, chuyện cưới hỏi đều do bà ấy sắp xếp. Cụ thể thế nào thì ngươi tự đi thương lượng với bà."
Lời nàng nói ra, dứt khoát đến bất ngờ.
Thẩm Tri Nghiễn sững người tại chỗ.
Hắn đã tưởng tượng vô vàn tình huống. Mẫu thân sẽ mắng hắn, đánh hắn, hoặc thậm chí lấy gia pháp ra, nhốt hắn vào từ đường bắt kiểm điểm.
Chỉ không ngờ, bà lại đồng ý.
Phải biết rằng, người hắn muốn cưới là một nữ tử thanh lâu.
Đột nhiên hắn nghĩ đến một khả năng:
"Mẫu thân, có phải người chỉ nói lời giận dỗi? Có phải là người chỉ nói vậy trước mạt hắn, sau lưng lại cho người xử lý nữ tử kia?"
Tạ Trường Ninh liếc hắn một cái, thản nhiên đáp:
"Ngươi nghĩ nhiều rồi. Nếu ngươi không yên tâm, hôm nay có thể lập tức đón cô nương đó vào phủ."
Một người đã từng c.h.ế.t qua một lần như nàng, thì còn sợ cái gì gọi là mất mặt nữa?
Danh dự của nàng, đã mất sạch từ kiếp trước rồi.
Chỉ cần họ không sợ mất mặt là được.
Huống hồ, nếu chuyện này diễn ra, nàng cùng lắm chỉ bị muối mặt đôi chút, nhưng kẻ sẽ mất cả tương lai là Thẩm Tri Nghiễn.
Ánh mắt Thẩm Tri Nghiễn trở nên phức tạp khi nhìn nàng, rõ ràng mẫu thân đã đồng ý, vì sao hắn lại chẳng thấy vui chút nào?
Vì sao... lòng lại trống rỗng?
Trước đây hắn mơ ước được tự quyết định chuyện đời mình. Nhưng khi giấc mơ thành sự thật, lại sinh ra một nỗi mất mát chẳng thể gọi thành tên.
"Cảm tạ mẫu thân đã tác thành. Ta sẽ đi bàn với tổ mẫu ngay."
Khi đến, hắn mang đầy khí thế, khi đi, trong lòng lại càng thêm nặng nề, bực bội.
Hắn cũng chẳng rõ mình đang bực cái gì.
Tổ mẫu thương hắn như vậy, chắc chắn sẽ đồng ý.
Chỉ là... mẫu thân... mẫu thân không những không nổi giận, mà còn đồng ý một cách dứt khoát như vậy, khiến hắn cứ cảm thấy... có gì đó không ổn.
Vì điều này không giống chút nào với tính cách thường ngày của mẫu thân.
"Phu nhân, người thực sự không ngăn Nhị thiếu gia sao?"
Chờ Thẩm Tri Nghiễn đi khỏi, Du ma ma cuối cùng cũng không nhịn được, mở miệng hỏi.
Chuyện này ảnh hưởng đến cả thanh danh của phủ Hầu, không phải chuyện đùa, Tam thiếu gia và Tứ tiểu thư còn đang bàn việc hôn sự. Lúc này nếu lan truyền ra ngoài rằng, Nhị thiếu gia vì một kỹ nữ mà muốn từ hôn với đích nữ Tiêu gia.
Sau này còn ai dám kết thân với phủ Hầu nữa?
Du ma ma chỉ cảm thấy như trời sắp sập xuống.
Tạ Trường Ninh chỉ "ừm" một tiếng, nhàn nhạt đáp:
"Cứ để mặc bọn chúng. Ta càng quản, bọn chúng càng hận người mẫu thân này. Hà tất phải khổ sở như vậy? Chẳng bằng cứ để mặc bọn chúng, ta cũng có thể sống thêm mấy ngày yên ổn. Như vậy chẳng phải tốt hơn sao?"
Kiếp trước ba đứa nhi tử, đứa nào mà không địa vị cao sang?
Hai đứa nữ nhi, đứa nào chẳng gả vào hào môn?
Bà thật muốn xem, kiếp này không còn bà quản thúc, từng đứa một, liệu còn có thể sống tốt thế nào?
Từ Tê Hà viện bước ra, Thẩm Tri Nghiễn lập tức đi đến Tùng Bạch viện .
Chưa đầy một tuần trà, Tần thị đã sai người đến mời Tạ Trường Ninh.
Không cần đoán cũng biết là vì chuyện gì. Dù sao bà ta cũng là trưởng bối, Tạ Trường Ninh không thể không đi.
Khi Tạ Trường Ninh bước vào, bầu không khí trong phòng vô cùng ngột ngạt.
Tần thị mặt mày âm trầm.
Thẩm Tri Nghiễn ngồi lặng thinh bên cạnh, hai người đã không còn chút dáng vẻ hòa thuận, thân thiết như thuở trước nữa.
Trong đáy mắt Tạ Trường Ninh thoáng hiện một tia giễu cợt, không cần nghĩ cũng biết, Tần thị chắc chắn sẽ không đồng ý để hắn cưới một kỹ nữ.
Nàng vừa mới ngồi xuống, Tần thị liền lạnh giọng mở miệng:
"Chỉ cần mẫu thân ngươi ở ngay trước mặt ta, tự miệng nói đồng ý cho ngươi từ hôn với Tiêu gia, rồi cưới cô gái thanh lâu kia, tổ mẫu sẽ chấp thuận cho ngươi."
Bình luận