Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Năm đó, nàng vừa tròn bốn mươi tuổi.
“Tri Tự bị bắt đi rồi, Tạ thị ngươi còn đứng đó làm gì? Còn không mau đi cứu Tri Tự ra, nếu tối nay ta không thấy được nó, thì đừng trách ta không khách khí, dùng gia pháp trị tội ngươi!” Có lẽ vì nghe tin nàng đã tỉnh lại, mẹ chồng - Tần thị - hối hả chạy tới, mở miệng liền là một trận mắng như sấm.
Tạ Trường Ninh bỗng dưng bật cười.
Được trọng sinh, thật tốt biết bao!
Kiếp này, nàng sẽ quét sạch đám sói mắt trắng đó ra khỏi nhà.
“Tốt lành không nói, ngươi gào cái gì? Thật là xúi quẩy!” Tần thị trừng mắt như muốn nứt ra.
Đột nhiên, Tạ Trường Ninh nhớ ra một chuyện, trong lòng hoảng hốt, chân trần chạy vội ra ngoài.
Kiếp trước, toàn bộ trái tim nàng đều đặt lên mấy đứa con, thành ra bỏ quên người thân ruột thịt.
Nàng cẩn thận nhớ lại chuyện kiếp trước.
Tri Tự vì sao lại phi ngựa giữa phố?
Hắn vừa đỗ Tam giáp, đang lúc đắc ý nhất.
Vì tiền đồ của hắn, hai mẹ con từng tranh cãi một trận. Nàng muốn hắn vào Hàn Lâm viện, đi con đường văn thần thanh quý, sau này dễ tiến vào Nội các, còn hắn thì nhất quyết muốn vào Hộ bộ.
Hắn trong lòng bực bội, không cẩn thận uống quá chén, mới gây ra chuyện lớn như vậy.
Để cứu hắn ra ngoài, lại bảo toàn danh tiếng cho hắn, nàng đã dùng đến quan hệ bên ngoại, cầu xin đến tận chỗ Thượng thư Hình bộ – Phó Chỉ.
Người mà nàng áy náy nhất trong đời, ngoài người thân, chính là hắn.
Hắn cả đời thanh liêm chính trực, không vợ không con, không dính bụi trần. Lần duy nhất phá lệ thiên vị, chính là vì nàng.
Không lâu sau, hắn bị kẻ thù chính trị hãm hại, tự vẫn trong ngục, c.h.ế.t mang theo tiếng xấu ngập trời.
Hắn cả đời vì nước vì dân, vốn nên được vạn người kính ngưỡng, thật sự không đáng có kết cục bi thảm như vậy.
Tất cả đều do nàng mà ra.
“Đi Hình bộ!” Nàng vung tay, tự tát mình một cái thật mạnh.
Dọa cả ma ma bên cạnh.
“Thế tử gây họa lớn như vậy, liên quan gì đến phu nhân? Nô tỳ thấy phu nhân không cần tự trách, những năm qua người dốc hết tâm huyết dạy dỗ mấy đứa trẻ, tóc bạc đầy đầu, đã làm đủ nhiều rồi.”
“Ngươi nói đúng, sai là ở nó, không phải ta.” Nàng tự hỏi lòng, đối với con cái chưa từng bạc đãi nửa phần, những việc nên làm, có thể làm, nàng đều đã làm cả.
Khi bọn chúng đi chệch đường, nàng đã hết lần này đến lần khác kéo chúng về, nâng đỡ chúng thành người.
Nhưng bọn chúng đã đối xử với nàng thế nào?
Cổng Hình bộ.
Phó Chỉ mặc triều phục màu đỏ tía, đang xử lý công văn. Nghe tin Tạ Trường Ninh đến, hắn hơi nheo mắt, lướt qua một tia tự giễu.
Tuy đã hơn bốn mươi, nhưng gương mặt góc cạnh của hắn vẫn tuấn tú phi phàm. Trải qua tháng năm mài giũa, khí chất cao quý không hề giảm, cả người trầm tĩnh nội liễm, như một thanh kiếm giấu kỹ lưỡi sắc.
Hắn ngừng một chút, giơ tay bảo người đưa Tạ Trường Ninh vào.
Tạ Trường Ninh mặc một bộ váy áo đơn sắc, cả người lộ vẻ tiều tụy không sao nói được thành lời.
“Không biết phu nhân tìm bổn quan có chuyện gì?” Phó Chỉ liếc mắt, giọng lạnh nhạt, rõ ràng đã biết nhưng vẫn cố tình hỏi.
Ma ma đứng đợi bên ngoài.
Trong phòng chỉ còn hai người họ.
Không đợi nàng mở miệng, Phó Chỉ ngẩng đầu: “Phu nhân là vì thế tử mà đến?”
Kiếp trước, hắn cũng hỏi như vậy.
“Phu nhân hãy quay về đi, đừng tự rước lấy nhục.” Hắn như thể xa cách ngàn dặm, câu nói cũng giống y hệt kiếp trước.
Nhưng hắn đã làm gì?
“Đại nhân hiểu lầm rồi.” Tạ Trường Ninh ngẩng đôi mắt trong sáng, hướng về Phó Chỉ khẽ cúi người: “Là do ta dạy con không nghiêm, làm phiền đến đại nhân, xin đại nhân nhất định phải xử lý công bằng, trả lại công đạo cho người bị hại.”
Phó Chỉ: “…”
Hắn nghe nhầm sao?
Hắn thờ ơ xoay cây bút trong tay, mắt không rời khỏi nàng, như muốn nhìn thấu con người nàng.
Đây… vẫn là nàng sao?
“Đại nhân, cáo từ.” Tạ Trường Ninh lại thi lễ, xoay người rời đi, vẻ mặt bình thản.
“Đây là lời thật từ đáy lòng sao?” Phó Chỉ nhíu mày.
Tạ Trường Ninh quay đầu lại, ánh mắt kiên định: “Phải. Con trai ta hành xử hồ đồ, đã đến lúc nên cho nó một bài học. Nếu không, sau này chẳng biết còn gây ra tai họa gì. Xin đại nhân thành toàn cho lòng ta muốn dạy con thành người.”
Phó Chỉ trầm mặc không nói, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn, không biết đang nghĩ điều gì.
Phủ Trấn Quốc Công.
Nghe tin Tạ Trường Ninh trở về.
Lão phu nhân cùng Quốc Công phu nhân – Lâm thị – vội vàng chạy ra đón.
“Mẫu thân, con rất nhớ người.” Tạ Trường Ninh nhào vào lòng người thân mẫu đã lâu không gặp, ôm chặt bà khóc như đứt ruột đứt gan.
Chị dâu Lâm thị ở bên cạnh dỗ dành: “Thôi nào, muội muội, muội bao nhiêu tuổi rồi còn làm nũng với mẫu thân. Tri Tự dù có sai, cũng chẳng phải chuyện gì lớn. Ta vừa rồi cũng đã bàn với người, sẽ đứng ra lo liệu giúp nó một chút, không quá hai ngày nhất định sẽ được thả ra.”
Nhị ca nàng đang trấn thủ biên cương.
Hai cháu trai thì theo đại ca rèn luyện trong quân doanh, trong phủ chỉ còn mẫu thân và tẩu tẩu.
“Tuế Tuế, con đừng lo. Không thì để ta đích thân ra mặt, Phó Chỉ là học trò của cửu cửu, chắc sẽ cho chúng ta chút thể diện này.” Lão phu nhân gọi nhũ danh của nàng, dịu dàng xoa đầu.
Tạ Trường Ninh thầm nghĩ, có mẫu thân thật tốt…
Nàng đỏ mắt, chậm rãi nói: “Mẫu thân, tẩu tẩu, chuyện này xin hai người đừng can thiệp. Cũng đến lúc phải cho Tri Tự một bài học, để nó nhớ đời. Con cầu xin hai người đấy.”
Nàng muốn để tên con bất hiếu kia, tự mình nếm hậu quả.
Bình luận