Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
"Mẫu thân, xin người đừng đánh Tích Chi nữa. Nàng ấy thân thể yếu ớt. Nếu người có giận, thì cứ trút hết lên ta là được."
Thẩm Tri Tự quay lại che chắn cho Bạch Tích Chi.
Bạch Tích Chi lại một lần nữa chắn trước mặt hắn, nghẹn ngào nói:
"Tri Tự, chẳng phải chúng ta đã hứa, có phúc cùng hưởng, hoạn nạn cùng chia sao? Dù là núi đao biển lửa, thiếp cũng theo chàng."
Chật! Chật! Thật là cảm động biết bao!
Đáng tiếc, không một ai lên tiếng thay cho họ.
Tạ Trường Ninh như muốn thành toàn cho cặp đôi chó má này, một roi bên này lại một roi bên kia, thật đều tay, thật công bằng, thật... sảng khoái!
Mấy roi xuống, da thịt hai người đều toạc máu, rớm đỏ cả áo.
"Phụt!"
Thẩm Tri Tự không nhịn được nữa, phun ra một ngụm m.á.u tươi.
"Tạ Trường Ninh! Dừng tay ngay! Tri Tự là nhi tử của ngươi, sao ngươi có thể ra tay tàn ác như vậy?"
Tần thị tức giận hét lên:
"Chuyện này có gì to tát đâu? Bọn chúng đã tình sâu nghĩa nặng, vậy thì rước cả mẫu tử họ về phủ là được. Thanh Uyển là người rộng lượng, nó chắc chắn sẽ đồng ý thôi."
Nói xong, bà ta quay sang nhìn Tô Thanh Uyển:
"Thanh Uyển, ta nói đúng không?"
Tần thị cố ý nhấn mạnh vào hai chữ "độ lượng", rõ ràng là đang dùng đạo đức để ép buộc Tô Thanh Uyển.
Chỉ cần Tô Thanh Uyển không đồng ý, chẳng phải sẽ mang tiếng là lòng dạ hẹp hòi, hay ghen tuông ích kỷ sao?
Chỉ một câu nói đã đẩy Tô Thanh Uyển ra trước đầu sóng ngọn gió.
Ánh mắt của mọi người đồng loạt đổ dồn về phía nàng.
Dù nói lớn thế nào, chuyện này cũng chỉ là việc nhà. Chỉ cần Tô Thanh Uyển đồng ý cho mẹ con Bạch Tích Chi vào phủ, thì ảnh hưởng sẽ được giảm xuống mức thấp nhất.
Đối với Thẩm Tri Tự mà nói, cùng lắm chỉ là thêm một mối phong lưu tình ái.
Tô Thanh Uyển mím chặt môi, tâm tư của lão phu nhân thật quá độc ác.
Nàng vừa định mở miệng thì Tạ Trường Ninh đã kéo nàng ra sau, nói thẳng:
"Thưa mẫu thân, người đúng là độ lượng thật đấy. Nhưng sao ta chưa thấy phu quân có huynh đệ hay tỷ muội cùng cha khác mẹ vậy? Dù chỉ là một người chị em kế cũng không."
Cả Thịnh Kinh ai mà chẳng biết, Tần thị là người hay ghen, không biết đã hại c.h.ế.t bao nhiêu đứa con riêng của Hầu lão gia. Chỉ cần thiếp thất trong phủ mang thai, chưa đến ba tháng liền xảy ra "tai nạn" cuối cùng tất cả đều c.h.ế.t cả mẹ lẫn con, không có ngoại lệ.
Giờ đến lượt Thẩm Tri Tự, thì bà ta lại tỏ ra độ lượng?
Sắc mặt Tần thị đen lại. Tạ Trường Ninh cả gan dám khiến bà mất mặt giữa đám đông.
"Tỷ tỷ, ta cầu xin tỷ, xin hãy cho ta và Khiêm nhi vào phủ. Ta cam đoan sẽ không tranh giành, chỉ xin có cơm ăn là được. Từ nay ta sẽ làm nô tì hầu hạ tỷ, tuyệt đối không oán than nửa lời."
Bạch Tích Chi toàn thân đầy thương tích, lảo đảo quỳ xuống trước mặt Tô Thanh Uyển, kéo theo cả đứa nhỏ cùng nhau quỳ, nước mắt nước mũi tèm lem, thống khổ van xin.
"Cầu xin tỷ, Khiêm nhi rất ngoan, con sẽ ăn thật ít."
Đứa trẻ hơn hai tuổi cũng khẩn cầu theo.
"Đại tẩu, tỷ đồng ý đi! Chỉ là thêm hai miệng ăn mà thôi, đâu phải chuyện gì to tát.”
Thẩm Tĩnh Vân chỉ mong mau chóng kết thúc trò hề này. Người khác không thấy mất mặt, chứ nàng thì cảm thấy xấu hổ.
Thẩm Tĩnh Thư cũng hùa theo:
“Đại tẩu, sao tỷ có thể nhẫn tâm như vậy? Mẫu tử họ đã cầu xin đến mức này rồi, tỷ còn muốn thế nào nữa?"
Tạ Trường Ninh cười lạnh:
"Các ngươi đúng là rộng lượng thật đấy. Vậy ta xin chúc phúc sau này khi các ngươi gả đi, phu quân của các ngươi cũng nuôi ngoại thất, rồi bọn họ dắt hài tử đến trước cửa khóc lóc cầu xin các ngươi thu nhận. Đến lúc đó, đừng quên lời các ngươi nói hôm nay, nhất định phải vui vẻ mở rộng cửa đón họ vào phủ, cho ăn ngon mặc đẹp, dù gì thì cũng chẳng phải chuyện to tát đúng không? Nếu không thì các ngươi chính là kẻ lòng dạ sắt đá."
Thẩm Tĩnh Vân bị mắng đến nghẹn họng, cổ nghển lên trừng mắt nhìn Tạ Trường Ninh, nước mắt uất ức rưng rưng, sao mẫu thân có thể nói nàng như vậy?
Nàng làm vậy chẳng phải vì muốn tốt cho đại ca sao?
Huống chi, Tô Thanh Uyển là gì mà sánh với nàng - đích nữ của phủ Hầu?
Thẩm Tĩnh Thư tức giận giậm chân:
"Mãu thân, người đang nguyền rủa ta và tỷ tỷ sao? Nếu sau này chúng ta không sống yên ổn, đều là lỗi của người. Người mau thu lại lời vừa rồi đi!"
Tạ Trường Ninh chẳng buồn liếc nhìn hai người bọn họ.
Dao cứa lên người mới biết đau.
Không phải chuyện của các ngươi, thì các ngươi nói nghe dễ dàng làm sao. Còn dám đứng mỉa mai người khác.
"Tích Chi, Khiêm nhi, các ngươi đứng dậy đi, không cần cầu xin nàng ta."
Thẩm Tri Tự thương tích còn nặng hơn cả Bạch Tích Chi, toàn thân đầy máu, giọng nói kiên quyết kéo mẫu tử nàng ta đứng dậy.
Làm nô làm tỳ là sao?
Hắn tuyệt đối không cho phép Tích Chi phải chịu uất ức như vậy.
"Mẫu thân, người đánh cũng đánh rồi, mắng cũng mắng rồi, vậy là đủ rồi chứ?
Ta muốn để Tích Chi làm bình thê, chỉ riêng việc nàng ấy sinh ra trưởng tôn của Hầu phủ, đã đủ để đứng ngang hàng với Tô Thanh Uyển.
Ta còn muốn để Kiêm nhi làm trưởng tử đích hệ, bao năm qua bọn họ đi theo ta mà không danh không phận, ta không thể để họ tiếp tục chịu khổ. Đây là điều ta nợ họ."
Lời này vừa thốt ra, trái tim Bạch Tích Chi lập tức sôi trào.
Cuối cùng nàng cũng đợi được đến ngày này rồi.
Nàng không chỉ muốn làm bình thê.
Nàng còn muốn làm chính thê duy nhất của Thẩm Tri Tự.
Tô Thanh Uyển cũng xứng tranh với nàng sao?
Cứ đợi đấy, sau khi vào phủ, nàng không những phải g.i.ế.c c.h.ế.t mụ già Tạ Trường Ninh, mà còn phải g.i.ế.c cả Tô Thanh Uyển.
Thẩm Tri Tự vừa gào xong câu đó, xung quanh bỗng chốc im phăng phắc.
Muốn để ngoại thất làm bình thê?
Còn muốn hài tử của nàng ta làm trưởng tử đích hệ?
Xin hỏi đầu óc hắn chứa cái gì vậy?
Còn nói một cách đầy chính khí như thể lẽ đương nhiên nữa?
Tạ Trường Ninh nhìn hắn như thể đang nhìn một kẻ ngốc, nàng thật sự muốn hỏi:
Ai cho hắn cái gan đó vậy?
Ánh mắt người dân vây xem nhìn Thẩm Tri Tự thay đổi liên tục, thật sự rất muốn hỏi:
Đầu của thế tử phủ Tĩnh An Hầu bị lừa đá hay sao?
Ngay cả Tần thị cũng thấy hắn nói như vậy là không ổn.
Người phụ nữ như Bạch Tích Chi mà cũng đòi làm bình thê?
Nàng ta xứng sao?
Được vào phủ làm thiếp đã là ban ơn cho nàng ta rồi.
"Tri Tự, con đang nói gì thế? Tô Thanh Uyển có thân phận gì, còn nàng ta là gì? Con đừng hồ đồ nữa.
Nàng ta nếu vào phủ, cũng chỉ có thể là một di nương.
Nếu con lo hài tử thiệt thòi, thì cứ để nó qua làm con thừa tự trên danh nghĩa của Tô Thanh Uyển là được."
"Đại ca, huynh nghe lời tổ mẫu đi! Để đứa nhỏ qua danh nghĩa đại tẩu, vẫn là trưởng tử đích xuất, chẳng có gì khác biệt cả."
Thẩm Tri Nghiễn nhìn huynh trưởng đầy khó tin, cũng bắt đầu nghi ngờ rằng đại ca có vấn đề về đầu óc.
Ánh mắt Bạch Tích Chi chợt trở nên lạnh lùng.
Tại sao nàng ta phải làm thiếp?
Nàng ta tuyệt đối không chấp nhận.
Cho dù cả Tần thị và Thẩm Tri Nghiễn đều lên tiếng, Thẩm Tri Tự vẫn không nhượng bộ lấy nửa bước:
"Bắt Tích Chi làm bình thê đã là thiệt thòi cho nàng ấy, còn bảo nàng làm thiếp nữa sao, đừng hòng."
Nói rồi, hắn quay sang nhìn Tạ Trường Ninh:
"Nếu mẫu thân không đồng ý, vậy ta sẽ dẫn Tích Chi và Khiêm nhi rời khỏi Hầu phủ."
Từ đầu đến cuối, hắn không hề hỏi qua ý kiến của Tô Thanh Uyển.
Tạ Trường Ninh: "..."
Cái... gì cơ?
Cái gì??
Lại có chuyện tốt thế này sao???
Đúng là ông trời có mắt!
Không đợi nàng mở miệng, Tô Thanh Uyển đã cất lời trước:
"Thẩm Tri Tự, nghe thì thật hay ho, gọi là bình thê, nhưng nói trắng ra thì cũng chỉ là một thứ thất, chỉ cần ta còn ở đây, nàng ta vĩnh viễn chỉ có thể đứng dưới ta một bậc.
Ngươi muốn để hài tử của nàng ta làm đích tử, sao phải phiền phức như vậy?
Chi bằng...
Để nàng ta làm chính thê của ngươi luôn đi?”
Bình luận