Tạ Trường Ninh Tái [...] – Chương 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Tích Chi cảm thấy như bầu trời sụp đổ, dựa vào cái gì mà nàng phải làm thiếp?

Nếu nàng cam tâm làm thiếp, thì đâu cần đợi đến ngày hôm nay. Nàng không tin Tô Thanh Uyển thật sự dám viết hưu thư cho Thẩm Tri Tự.

Nghe xem nghịch tử này nói cái gì vậy?

Đến nước này rồi, hắn vẫn chưa nhận rõ tình thế, vẫn nghĩ rằng mọi người chỉ đang ép hắn cúi đầu nhận sai, thậm chí còn giữ dáng vẻ cao ngạo, dùng giọng ban ơn để nói ra những lời đó.

Là ai? Ai đã cho hắn cái ảo tưởng ấy?

Tạ Trường Ninh nhìn hắn đầy giễu cợt:

"Vào Hàn Lâm Viện hay Bộ Hộ gì đó, là chuyện của ngươi, liên quan gì đến ta?"

Nàng đã nói rồi, sẽ không quản chuyện của hắn nữa, hiển nhiên hắn chẳng hề để tâm.

Tô Thanh Uyển bị những lời đó chọc tức đến bật cười, tay vẫn không ngừng viết, thậm chí không buồn liếc Thẩm Tri Tự lấy một cái.

Đến lúc này rồi mà hắn vẫn tưởng rằng mẹ hắn và nàng chỉ đang giận dỗi với hắn.

Thật nực cười.

Tần thị chẳng muốn nói thêm lời nào với Tạ Trường Ninh, bà ta chỉ liếc nhìn Thẩm Tri Nghiễn và đám người bên cạnh, ánh mắt đầy ẩn ý.

"Thưa mẫu thân, đại tẩu, đại ca đã biết lỗi rồi, mọi người hãy tha thứ cho huynh ấy lần này đi." Thẩm Tĩnh Vân bước lên khuyên nhủ.

"Đại ca cũng đã đồng ý vào Hàn Lâm Viện rồi, mẹ đừng giận nữa. Huynh ấy đã bị đánh đến nửa sống nửa chết, cho dù phạm sai lầm lớn đến đâu cũng là đủ rồi, huống hồ huynh ấy chỉ mắc một lỗi nhỏ thôi."

Trong mắt Thẩm Tri Nghiễn, đại ca hoàn toàn không sai. Nếu không bị mẫu thân ngăn cản, đại ca đâu cần phải nuôi người nữ tử mình yêu ở bên ngoài.

"Đại tẩu vẫn luôn hiểu chuyện, đại ca đã thật lòng hối lỗi rồi, xin hãy cho huynh ấy một cơ hội nữa! Muội cam đoan từ nay về sau huynh ấy sẽ không bao giờ lạnh nhạt với tẩu nữa."

Thẩm Tĩnh Thư kéo tay áo Tô Thanh Uyển, vừa cười vừa nũng nịu. Còn về mẹ con Bạch Tích Chi thì nàng ta không dám nhắc tới nửa lời.

"Không cần thiết." Tô Thanh Uyển lạnh lùng rút tay áo lại.

Sắc mặt Thẩm Tri Tự cực kỳ khó coi, hắn không thể kìm nén cơn tức giận nữa, gào lên với mọi người:

"Ta đã nhân nhượng rồi, rốt cuộc các người còn muốn ta thế nào nữa?"

Thấy không, hắn đã nhân nhượng, vậy thì mọi người phải tha thứ cho hắn.

Nếu không thì lỗi là ở họ.

Tạ Trường Ninh thấy căm ghét chính mình, kiếp trước sao bà lại không nhìn rõ bộ mặt thật của con sói mắt trắng này sớm hơn?

Tô Thanh Uyển đã viết xong hưu thư, nàng từng bước tiến đến trước mặt Thẩm Tri Tự.

Trên mặt hắn đầy máu, nằm sóng soài dưới đất, hoàn toàn không còn dáng vẻ công tử cao quý thanh nhã ngày nào.

Đôi mắt xưa kia điềm tĩnh lạnh lùng, nay chỉ còn lại tức giận và oán hận, trông thật dữ tợn.

"Thẩm Tri Tự, ngươi nhớ kỹ - là ta, Tô Thanh Uyển, không cần ngươi nữa."

Tô Thanh Uyển giận dữ ném hưu thư thẳng vào mặt Thẩm Tri Tự.

Giấy trắng mực đen nhẹ nhàng rơi xuống mặt hắn, rõ ràng chẳng nặng bao nhiêu, nhưng lại đè nát hết thể diện và lòng tự trọng của nam tử.

Hắn không chịu nổi cú sốc này, khí huyết cuồn cuộn, phun ra một ngụm m.á.u tươi.

"Tô Thanh Uyển, nàng dựa vào cái gì mà hưu ta? Luật Đại Chu điều nào cho phép nữ nhân hưu phu?"

Hắn trợn mắt nhìn nàng, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ, hắn tuyệt đối không thể bị hưu!

"Đúng vậy, luật pháp Đại Chu đích thực không quy định nữ nhân có thể hưu phu, nhưng cũng chẳng có điều nào cấm nữ nhân không được hưu phu, vậy thì tại sao Thanh Uyển không thể hưu ngươi?"

Tô Đình Thâm cười lạnh, muốn nói chuyện pháp luật với hắn sao? Phải biết rõ, hắn chính là Thiếu khanh Đại Lý Tự.

Cái gì gọi là g.i.ế.c người diệt tâm?

"Thẩm Tri Tự, ngươi nên cảm thấy vinh hạnh mới đúng, là người đàn ông đầu tiên trong lịch sử Đại Chu bị hưu bỏ, chắc chắn ngươi sẽ lưu danh sử sách, truyền tụng muôn đời."

Tô Đình Thâm chậm rãi buông thêm một câu.

"Ngươi.." Trước mắt Thẩm Tri Tự tối sầm lại, hắn siết chặt nắm tay, gằn từng chữ:

"Tô Thanh Uyển, chỉ cần nàng thu hồi hưu thư, ta đồng ý hòa ly."

Tạ Trường Ninh quay đầu đi, không buồn nhìn tên ngốc đó thêm một cái.

Điều đáng hận nhất, là kẻ vừa độc ác vừa ngu xuẩn kia... lại chính là do nàng sinh ra.

Lúc này, Bạch Tích Chi cũng không cười nổi nữa.

"Đại tẩu, tẩu nghe thấy chưa? Đại ca đã đồng ý hòa ly rồi."

Thẩm Tri Nghiễn và đám người bên cạnh đều nhìn về phía Tô Thanh Uyển, chỉ mong nàng cho Thẩm Tri Tự chút thể diện cuối cùng.

Tô Thành Châu hừ lạnh:

"Muộn rồi, lúc trước chẳng phải chính hắn hô hào đòi hưu Thanh Uyển sao?"

Thẩm Tri Tự mặt không còn chút huyết sắc, nằm gục trên mặt đất, đôi mắt đỏ như m.á.u gắt gao nhìn chằm chằm vào Tạ Trường Ninh.

Tần thị lảo đảo muốn ngã, mắt đỏ ngầu, chỉ tay vào mặt Tạ Trường Ninh mà mắng chửi:

"Đồ độc phụ thất đức kia, như ngươi mong muốn. Nhi tử ngươi bị người ta hưu rồi, giờ ngươi đã hài lòng chưa?"

"Cả đời ta chưa từng thấy người mẫu thân nào vừa ngu xuẩn lại vừa độc ác như bà. Bà đi c.h.ế.t đi! Sao bà còn chưa chịu c.h.ế.t hả?"

"Vì sao? Vì sao bà lại phải kéo tất cả chúng ta cùng mất mặt, chúng ta làm trò cười cho thiên hạ thì bà mới vừa lòng sao?"

Thẩm Tri Nghiễn cũng lớn tiếng chất vấn Tạ Trường Ninh.

Thẩm Tri Châu im lặng không nói gì, chỉ lặng lẽ trừng mắt nhìn bà đầy oán hận.

"Người định kéo cả chúng ta cùng c.h.ế.t sao, mẫu thân?"

Thẩm Tĩnh Vân mặt mày chua ngoa, toàn thân run rẩy vì giận.

Thẩm Tĩnh Thư ngây người nhìn Tạ Trường Ninh, đây còn là mẫu thân của họ sao?

Tất cả mọi người đều đang chỉ trích Tạ Trường Ninh.

"Thế tử phu nhân, là do thiếp sai, là lỗi của thiếp.

Bạch Tích Chi cuối cùng cũng phản ứng lại, như phát điên mà lao đến trước mặt Tô Thanh Uyển quỳ rạp xuống đất.

"Thiếp cầu xin người đừng hưu Tri Tự, thiếp lập tức sẽ đưa Khiêm nhi rời đi, từ nay về sau sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt mọi người nữa. Thiếp cầu xin người!"

Nàng không thể để Thẩm Tri Tự bị hưu chỉ vì nàng và Khiêm nhi.

 

Từ khoảnh khắc bị hưu bỏ ấy, hạt giống oán hận đã âm thầm gieo rắc trong lòng Thẩm Tri Tự.

Khi tình cảm còn sâu đậm, mọi chuyện đều dễ tha thứ.

Nhưng tình cảm... rồi sẽ nhạt phai.

Đến ngày tình cảm phai nhạt, hạt giống oán hận đó sẽ phá đất trồi lên, trong chớp mắt sẽ lớn thành cây cao chọc trời.

Đến lúc đó... nàng và Khiêm nhi sẽ phải làm sao?

"Thanh Uyển, chúng ta đi thôi."

Hứa thị nắm lấy tay Tô Thanh Uyển định rời đi, Tô Thành Châu và Tô Đình Thâm đứng hai bên, hộ tống hai người.

Tô Thanh Uyển nhẹ nhàng vỗ mu bàn tay của Hứa thị.

Bà hiểu ý, từ tốn buông tay nàng ra.

Dưới ánh mắt dõi theo của tất cả mọi người, Tô Thanh Uyển bước đến trước mặt Tạ Trường Ninh.

Nàng không nói một lời, đôi mắt đỏ hoe, rồi quỳ xuống, dập đầu ba cái vang dội trước mặt nàng.

Hôm nay Tô Thanh Uyển nàng có thể thoát khỏi bùn lầy, có thể gột rửa tái sinh, tất cả đều nhờ vào người mẫu thân này.

"Con ngoan, con làm gì vậy? Rõ ràng là Hầu phủ có lỗi với con, dưới đất lạnh lắm, mau đứng dậy!"

Tạ Trường Ninh rưng rưng nước mắt, vội vàng đỡ Tô Thanh Uyển dậy.

Tô Thanh Uyển òa khóc, nhào vào lòng nàng:

"Mẫu thân ơi, con không thể làm con dâu của người nữa. Sau này, con làm nhi nữ của người có được không? Chỉ là... con không biết mẫu thân có chịu nhận đứa nhi nữ này không..."

"Nhận chứ, sao lại không nhận? Thanh Uyển, mẫu thân còn phải cảm ơn con, vẫn chịu nhận người mẫu thân như ta đây."

Hai người ôm chặt lấy nhau, Tạ Trường Ninh dịu dàng lau nước mắt trên mặt Tô Thanh Uyển.

Kiếp này, nàng nhất định sẽ khiến Thanh Uyển mọi sự như ý, gặp được người xứng đáng, con cái đề huề, không bệnh không tai, hạnh phúc an yên đến bạc đầu...

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...