Tác Thành Cho Thanh [...] – Chương 8

9

Trên đường rút lui, Lâm Vũ Xuyên cứ lẽo đẽo đi theo sau, không ngừng cầu xin.

“Vân Vân, nghĩ tình chúng ta từng yêu nhau bao nhiêu năm, xin em cho anh một cơ hội sửa sai đi… anh hứa sẽ không bao giờ tái phạm.”

“Câm miệng!” – Phó đội trưởng gằn giọng quát lớn.

“Anh còn mặt mũi nhắc tới à? Vì con đĩ Tô Khánh Hòa đó, anh cản trở bọn tôi rút lui, phá hỏng cơ hội cứu viện, lãng phí cả huyết thanh quý giá… giờ thì suýt nữa hại chết tất cả!”

“Biến ngay! Không thì tao bắn chết mày tại chỗ!”

Tôi rút con dao găm từ bên hông, ném xuống trước mặt hắn.

“Tự lo lấy thân đi. Từ giờ trở đi… anh bị trục xuất khỏi đội.”

“Và nhân tiện… tôi đã nói rồi, giữa chúng ta không còn là gì nữa. Đừng có bám lấy tôi nữa.”

Nghe vậy, Lâm Vũ Xuyên quỳ bò về phía trước, ôm chặt lấy chân tôi không chịu buông:

“Vân Vân, là anh ngu, là anh hèn hạ…” – Hắn khóc đến ướt cả ống quần tôi.

“Anh thề… từ giờ chỉ nghe lời em, em bảo gì anh cũng làm!”

Tôi lạnh lùng gỡ từng ngón tay của hắn ra:

“Bớt ảo tưởng đi. Anh tưởng tôi còn có thể tin anh sao?”

Hắn hoảng loạn lắc đầu:

“Lần này khác mà… anh… anh đã hoàn toàn nhìn rõ bộ mặt thật của Tô Khánh Hòa rồi… bây giờ anh mới biết, chỉ có em mới thật lòng đối xử tốt với anh…”

Phó đội trưởng cười lạnh chêm vào một câu:

“Giờ mới biết hối hận à? Muộn rồi!”

Lâm Vũ Xuyên không buồn để tâm, chỉ ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt nhìn tôi cầu xin:

“Cho tôi một cơ hội cuối cùng… làm ơn…”

Tôi không đáp lại, chỉ lạnh lùng dẫn đội rời khỏi nơi đó.

Trước khi đi, tôi chỉ để lại một câu:

“Cơ hội của anh, đã dùng hết rồi!”

Dọc hành lang tối om của viện nghiên cứu, tiếng gào khóc xé ruột của Lâm Vũ Xuyên vẫn vang vọng phía sau:

“Vân Vân… xin em cho anh một cơ hội nữa… đừng bỏ rơi anh… anh biết sai rồi…”

Phó đội trưởng hừ lạnh, nhổ một ngụm nước bọt:

“Hừ! Biết sai cái gì chứ, hắn chỉ là sợ chết thôi!”

Tôi lặng lẽ đi đầu, khẩu súng vẫn luôn trong trạng thái sẵn sàng.

Đèn khẩn cấp trong viện nghiên cứu chập chờn, không khí nồng nặc mùi máu tanh và xác thối, vang vọng bên tai là tiếng gầm rú rợn người của lũ xác sống từ xa.

Khi chúng tôi gần đến được cửa thoát hiểm, thì bất chợt vang lên một tiếng kêu cứu quen thuộc từ phía trước.

10

Nhìn kỹ lại, chỉ thấy Tô Khánh Hòa đang bị ba con xác sống ghì chặt vào góc tường, xé xác không thương tiếc.

Cánh tay phải của cô ta đã bị giật đứt, máu phun ra như suối.

Khi thấy chúng tôi xuất hiện, trong mắt Tô Khánh Hòa chợt lóe lên một tia hy vọng điên cuồng.

“Dư Vân! Cứu tôi với!”

Cô ta giãy giụa vươn cánh tay trái còn lại về phía chúng tôi, móng tay cào rách nền gạch để lại những vết máu dài.

Tôi đứng lại, chỉ lạnh lùng nhìn cô ta giãy chết trong tuyệt vọng.

Bụng Tô Khánh Hòa bị xé một mảng lớn, ruột lòi ra mà vẫn cố vùng vẫy sống sót.

Phó đội trưởng nghiến răng giơ súng, nhắm thẳng vào đầu cô ta:

“Con khốn! Tao bắn chết mày ngay tại chỗ!”

Ngay khi anh ta định bóp cò, tôi giơ tay ngăn lại:

“Đừng làm vậy…”

Nghe vậy, Phó đội trưởng kinh ngạc nhìn tôi:

“Chị Vân, chẳng lẽ chị quên con phản bội này đã đối xử với chúng ta thế nào rồi sao? Chị còn muốn tha mạng cho nó à?”

Tôi khẽ cười, phất tay:

“Giết nó bằng một phát súng thì nhẹ nhàng quá. Tôi thấy… để nó bị xác sống xé xác từng mảnh, mới đúng là cái kết xứng đáng cho một kẻ phản bội!”

Nghe vậy, đồng đội xung quanh đồng loạt gật đầu đồng tình.

Nhưng đúng lúc này, Tô Khánh Hòa – dù đang hấp hối – bỗng nở nụ cười dữ tợn:

“Nếu không cứu tao… tao sẽ hủy mẫu vật! Đừng mong nghiên cứu được huyết thanh kháng virus nữa! Mơ đi!”

Cô ta ôm chặt chiếc hộp trong lòng, ánh mắt đầy độc ác.

Tôi nhếch môi cười khẩy, từ tốn lấy ra từ túi một ống nghiệm giống hệt:

“Cô nói là cái này à?”

“Không… không thể nào!” – Tô Khánh Hòa trợn tròn mắt, cơ mặt co giật dữ dội.

“Vậy… vậy cái mà cô đưa tôi lúc trước là…”

“Là đồ giả.” – Tôi lắc lắc ống nghiệm trong tay.

“Tôi đời nào giao vật quan trọng như vậy cho một kẻ không đáng tin như cô giữ? Ngay từ đầu tôi đã đề phòng cô rồi.”

Tôi cúi xuống, nhìn thẳng vào ánh mắt hoảng loạn của cô ta:

“Tô Khánh Hòa… thứ cô đang giữ thực ra là chất dẫn dụ mà tôi chế tạo. Vì thế dù cô rõ ràng chạy theo hướng an toàn nhất, vẫn bị xác sống bao vây đấy.”

Nghe đến đó, Tô Khánh Hòa còn định mở miệng nói gì thêm.

Nhưng giây sau, lũ xác sống đã từ bóng tối tràn ra như thủy triều, nhấn chìm thân thể cô ta.

Tiếng hét thê thảm vang lên trong hành lang, xen lẫn âm thanh thịt da bị xé nát.

Chẳng bao lâu, mọi thứ lại chìm vào tĩnh lặng.

11

Vừa lao ra khỏi cổng viện nghiên cứu, cảnh tượng trước mắt khiến ai nấy đều rùng mình.

Bên ngoài đã bị xác sống vây kín, ít nhất phải hơn trăm con.

Muốn chạy tới được chỗ xe đậu là điều gần như không thể.

Trừ khi…

“Để tôi dụ lũ xác sống đi, các người tranh thủ chạy đi!”

Tôi nhìn đám xác sống với ánh mắt kiên định, nhét ống mẫu vào tay Phó đội:

“Phải đảm bảo mang mẫu vật này trở về an toàn.”

Nhưng Phó đội lập tức kéo tay tôi lại, nước mắt rưng rưng:

“Chị Vân, chị không thể đi! Chị là chuyên gia virus học, căn cứ còn cần chị để phát triển huyết thanh kháng virus! Nếu hôm nay phải có người chết… thì người đó nên là tôi!”

Khi chúng tôi còn đang giằng co, không biết từ lúc nào Lâm Vũ Xuyên đã theo kịp.

Mặt hắn vẫn còn vệt nước mắt, nhưng ánh mắt đã không còn do dự.

“Để tôi.”

Lâm Vũ Xuyên nhìn tôi, ánh mắt đầy ăn năn đau khổ:

“Xin lỗi… tôi thật sự ngu ngốc, lại vì con đàn bà đó mà làm tổn thương các người hết lần này đến lần khác.”

Dứt lời, hắn rút dao, rạch một đường sâu trên cổ tay.

Mùi máu tươi nhanh chóng lan tỏa, thu hút ánh nhìn của bầy xác sống.

Lâm Vũ Xuyên quay đầu chạy, vừa hét lớn vừa dẫn dụ bọn chúng rời khỏi lối thoát.

Chúng tôi nhân cơ hội ấy lao về phía xe, thành công thoát hiểm.

Trước khi rời đi, tôi vẫn còn nghe thấy tiếng hét sau cùng của hắn vang vọng trong đêm:

“Vân Vân, xin lỗi… em nhất định… nhất định phải sống thật tốt!”

【Toàn văn hoàn】

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...