Tái Sinh Thành Vợ [...] – Chương 8

14

“Rầm!” – Cửa bị đá văng ra.

Trần Vọng xông vào như một cơn bão, giận dữ đến cực điểm. Anh vung nắm đấm, đánh thẳng vào mặt Lục Dục.

“Lục Dục, tao nhịn mày đủ rồi! Chu Tư Dư là vợ tao, kiếp này là, kiếp sau cũng vậy, đời đời kiếp kiếp đều là của tao!”

Câu nói đó khiến Lục Dục nổi điên. Hắn phun ra một ngụm máu rồi lao vào đánh nhau với Trần Vọng.

Hai người giằng co kịch liệt, tôi nhìn mà tim như thắt lại.

Gương mặt Trần Vọng—bảo bối của tôi—đã bị đánh đến sưng tím.

Cuối cùng, Lục Dục nằm gục xuống, mặt mũi bầm dập, Trần Vọng cũng chẳng khá hơn, sàn nhà loang lổ vết máu.

Nhưng Trần Vọng vẫn chiếm thế thượng phong. Cú đấm cuối cùng giáng xuống khiến Lục Dục nằm bất động trên sàn.

Trần Vọng gượng đứng dậy, nhìn xuống hắn từ trên cao, giọng đầy sát khí: “Lục Dục, mày thua rồi.”

Lục Dục ho khan vài tiếng: “Tôi thua… nhưng không phải thua anh. Tôi thua vì tôi yêu cô ấy.”

Trần Vọng khịt mũi một tiếng, kéo tôi rời đi. Tôi xót xa thổi nhẹ lên vết thương cho anh.

Khi chúng tôi vừa ra đến cửa, Lục Dục gọi với theo:

“Chu Tư Dư… cuốn sổ đó, xem như tôi chuộc lỗi.”

Tôi không dừng lại, cũng không ngoảnh đầu nhìn, chỉ lặng lẽ dìu Trần Vọng rời khỏi Vịnh Thiên Lộ.

Thương tích của Trần Vọng không nặng, chỉ là trầy xước bên ngoài. Bác sĩ bảo nghỉ ngơi vài hôm là ổn.

Tôi trách anh: “Anh chỉ cần dắt em đi là được rồi, đánh nhau làm gì chứ? Nhìn anh bây giờ xem còn ra cái thể thống gì không!”

Trần Vọng nhéo tai tôi: “Cái loại đàn ông cứ nhăm nhe vợ tao hết lần này đến lần khác, ai mà chịu nổi?”

Ờ, cũng đúng.

Tôi vuốt đầu anh: “Sao anh biết em ở Vịnh Thiên Lộ?”

“Ngay hôm em nói câu đó anh đã thấy không ổn nên lén cài định vị trong điện thoại em. Thấy em dừng ở Vịnh Thiên Lộ khá lâu mà nhà mình đâu có căn nào ở đó. Anh thấy nghi nên điều tra, phát hiện Lục Dục có nhà ở đó.”

“Anh gọi điện mà em cúp máy, anh biết chắc có chuyện rồi, lập tức phi tới.”

Tôi nhìn anh, cười tít mắt: “Chồng em thông minh ghê!”

Trần Vọng đỏ ửng tai: “Tất nhiên, em tưởng ai là chồng em chứ!”

15

Cuốn sổ ghi chép của Lục Dục được tôi giao cho cảnh sát. Cơ quan điều tra ra tay nhanh gọn, chẳng bao lâu đã ập đến bắt hắn, và còn lần ra hàng loạt bằng chứng hắn hối lộ quan chức.

Bản án được tuyên nhanh chóng.

Ngày tuyên án, trời trong nắng nhẹ, gió thổi hiền hòa.

Lục Dục bị kết án tù chung thân. Cả phần đời còn lại của hắn sẽ phải trả giá cho những gì đã gây ra.

Trong khi đó, Trần Vọng bắt đầu phát triển mảnh đất ở phía nam thành phố. Dự án vừa mở bán đã cháy hàng.

Ông nội nhìn thấy được thành quả của anh, lúc qua đời đã để lại cho Trần Vọng 15% cổ phần tập đoàn.

Tài sản của Trần Vọng tăng vọt, anh chính thức trở thành người giàu nhất Hải Thành.

Cả giới thượng lưu xôn xao: Trần Vọng – tên công tử ăn chơi năm nào – nay đã “lột xác”.

Chỉ có tôi biết, Trần Vọng của tôi từ đầu đã rất xuất sắc rồi.

“Vợ ơi, lên sân thượng đi.”

Tôi vừa tan học đã nhận được tin nhắn của Trần Vọng, tuy hơi nghi ngờ nhưng vẫn bước lên.

Cánh cửa sân thượng mở ra—ánh đèn rực rỡ chiếm trọn tầm mắt.

Trên sân thượng treo đầy đèn hình ngôi sao, mặt đất rải kín hoa hồng. Trên tường dán kín ảnh—tất cả đều là ảnh của tôi.

Có ảnh hồi cấp ba, ảnh đại học, cả ảnh sau khi cưới. Tấm nào cũng là Trần Vọng chụp trộm.

Giọng anh vang lên sau lưng tôi: “Vợ à…”

Tôi quay lại nhìn, ánh mắt chạm nhau—trong đôi mắt anh, phản chiếu rõ hình bóng tôi.

Thì ra, anh đã yêu tôi suốt từng ấy năm.

Đồ ngốc Trần Vọng.

Anh quỳ xuống trước mặt tôi, đôi tay run run nâng lên một chiếc nhẫn kim cương, giọng nghèn nghẹn:

“Hồi đó cưới gấp quá, anh chỉ sợ em chạy mất. Những điều nên có, anh chưa kịp cho em.”

“Chu Tư Dư, bây giờ anh có đủ khả năng rồi, anh có thể cho em tất cả những gì em muốn.”

“Em đồng ý lấy anh nhé?”

Tôi không do dự, đưa tay ra: “Em đồng ý.”

Trước đây tôi từng nghĩ cầu hôn bằng hoa hồng và quỳ một gối là sến rện.

Nhưng khi chuyện ấy thật sự xảy ra với tôi, tôi vẫn xúc động đến rơi nước mắt.

Hoặc cũng có thể, chỉ cần người đứng đó là Trần Vọng—tôi nguyện vì anh mà vượt núi băng sông, yêu anh đến cùng.

Tôi chỉ tay vào tường: “Sao toàn là ảnh chụp trộm thế?”

Trần Vọng hiếm khi đỏ mặt, nhưng vẫn cứng đầu nói: “Vì anh thích vẻ đẹp tự nhiên, không sắp đặt.”

Tôi giả vờ gật đầu nghiêm túc: “Thế thì thôi, em còn định rủ anh chụp ảnh đôi cơ.”

Trần Vọng hoảng hốt, lập tức nắm tay tôi: “Chụp! Giờ chụp luôn!”

“Tự nhiên mất đi vẻ đẹp bất chợt rồi còn đâu.”

Anh cắn răng nói: “Anh thừa nhận—anh nhát. Không dám chụp cùng em.”

Tôi cười, áp sát lại, giơ điện thoại lên hôn má anh rồi bấm chụp.

Trong ảnh, Trần Vọng hơi ngơ ra, nhưng vẫn cực kỳ đáng yêu. Anh hoàn hồn lại rồi ôm tôi chặt:

“Mai mình đi chụp ảnh cưới, về rửa ra treo đầy công ty luôn!”

Tôi bật cười, đẩy nhẹ anh ra: “Anh đúng là ngốc ghê!”

“Anh không quan tâm, phải để cả công ty ghen tị vì anh có vợ!”

Tôi ngắm khuôn mặt anh, mỉm cười nhẹ nhàng.

Trần Vọng, chúng ta sẽ còn rất nhiều ảnh chụp chung nữa.

Vì chúng ta còn rất rất nhiều năm bên nhau.

(Hết truyện).

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...