Tài Trợ Một Kẻ [...] – Chương 7

Hắn tự tin đến mức tôi muốn ói.

“Anh đúng là nằm mơ giữa ban ngày.”

Mặt hắn vặn vẹo vì tức:

“Cô đã bị tôi động vào rồi, nếu tôi không cưới cô thì cô nghĩ mấy thằng đàn ông ngoài kia còn thèm cái đồ ‘không sạch sẽ’ như cô không?”

Mẹ tôi giơ tay tát cho hắn một cái, há miệng thở dốc mà tức đến nói không nên lời.

Tôi xót xa xoa tay mẹ, rồi lạnh lùng nhìn Lâm Mộc:

“Với gia thế nhà tôi, cho dù tôi có ly hôn ba lần, còn bế theo con, vẫn thừa người muốn cưới. Anh không cần bận tâm giùm đâu.”

Tôi quay sang nhìn mấy anh bảo vệ đứng ở cửa phòng nghỉ:

“Bảo vệ, lôi hắn ra ngoài. Cảnh sát chắc cũng đến rồi, dẫn hắn đi nơi hắn nên tới.”

Nghe thấy hai chữ “cảnh sát”, Lâm Mộc lập tức nhảy dựng lên:

“Cô dám báo công an?! Cô điên à! Chuyện này mà lộ ra ngoài người ta chỉ nói cô là loại đàn bà lăng loàn thôi! Tôi khuyên cô mau kêu họ về đi!”

Ba tôi trừng mắt nhìn hắn:

“Dĩnh Dĩnh là nạn nhân ở đây. Không tới lượt mày ở đây nói bậy bạ bôi nhọ nó. Ngoan ngoãn mà vào đồn ngồi đi!”

Mặt mũi Lâm Mộc vặn vẹo vì tức, nhưng vẫn bị bảo vệ kéo ra ngoài.

Mẹ tôi nhìn theo bóng lưng hắn bị lôi đi, nước mắt lã chã rơi, ôm chầm lấy tôi:

“Dĩnh Dĩnh, lỗi tại mẹ. Lúc trước mẹ lại đồng ý cho cái loại người như vậy ở trong nhà.”

Tôi lắc đầu:

“Không phải lỗi của mẹ, là do bản chất anh ta tồi.”

Ba tôi đưa tay xoa đầu tôi, giọng còn mang theo chút run:

“May mà con lanh trí, vừa thấy nó vào đã lén nhắn tin cho ba mẹ. Không thì lần này…”

Nói tới đây ông chợt rùng mình, ánh mắt cũng lạnh đi:

“Ba sẽ không để thằng khốn đó yên đâu. Nó dám làm chuyện này với con gái ba, nó đừng hòng ngóc đầu lên được nữa!”

Tôi không ngăn ông lại.

“…Mẹ, con muốn đổi người được tài trợ.”

Mẹ tôi ngạc nhiên:

“Dừng hỗ trợ Lâm Mộc thì chắc chắn rồi, nhưng sao tự nhiên con nói muốn đổi người?”

Tôi thở dài, nhớ tới cuộc gọi cách đây mấy hôm:

“Lần trước mình đi khảo sát để chọn người hỗ trợ, bảng điểm mà họ đưa cho mình thực ra là của chị anh ta. Chị ấy chỉ lớn hơn anh ta một tuổi, học cùng năm. Nhưng nhà họ không cho chị ấy học tiếp.”

“Mấy hôm trước chị ấy không biết bằng cách nào tìm được số con, gọi điện cầu cứu.”

“Nhà họ định gả chị ấy cho một gã đàn ông đã ly dị để lấy tiền sính lễ mua nhà cho Lâm Mộc.”

Mẹ tôi nghe xong giận đến mức buông một câu chửi thẳng:

“Đúng là một lũ khốn nạn! Ngay cả con gái ruột mà coi như món hàng đem bán!”

Tôi mím môi:

“Con muốn tài trợ cho chị ấy. Lần này… chắc con sẽ không chọn nhầm nữa.”

Trong phòng nghỉ có lắp camera giám sát.

Ba tôi nhờ người xử lý một chút, cuối cùng đẩy được vụ này thành án cưỡng bức chưa thành, đủ để Lâm Mộc phải ngồi tù mười năm.

Tin đó vừa ra, cả Lâm Mộc và ba mẹ hắn như phát điên.

Mẹ hắn còn chạy lên công ty ba tôi làm loạn, nhưng bị bảo vệ kéo ra ngay. Ba tôi lạnh giọng cảnh cáo, nếu còn dám tới phá nữa sẽ giao luôn cho công an.

Mới đầu bà ta còn không chịu nghe, kết quả bị tạm giữ mấy hôm rồi cũng chịu yên.

Chỉ là mất đứa con “cưng” khiến bà ta như già hẳn đi mười tuổi, tinh thần cũng suy sụp.

Những chuyện đó đều là chị của Lâm Mộc sau này kể lại cho tôi nghe.

Chị ấy đã chấp nhận khoản tài trợ của nhà tôi để chuẩn bị đi học đại học, và trước khi đi đã cắt đứt quan hệ với gia đình.

“Dĩnh Dĩnh, cảm ơn em. Chị nhất định sẽ cố gắng hết sức. Chị muốn cho tất cả mọi người thấy con gái không thua kém gì con trai.”

Trước khi đi, chị ấy nắm chặt tay tôi, giọng kiên định.

Tôi hiểu, ngọn núi áp bức và những ký ức tuổi thơ bị đè nén đã trở thành vết sẹo trong lòng chị ấy, nhưng cũng là động lực để chị ấy vùng lên.

Chị ấy là hình ảnh thu nhỏ của vô số cô gái từng bị coi thường chỉ vì giới tính.

Tôi mỉm cười:

“Chị nhất định sẽ làm được.”

Tôi nghĩ… có lẽ mình nên sớm lập một quỹ riêng – một quỹ chỉ dành để hỗ trợ cho các cô gái.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...