“Đồng chí Lâm Vãn, xin hãy xác nhận lại lần nữa. Đây là thông tin mai táng của người chồng quá cố – đồng chí Trần Ngôn, đúng không?”
Gió lạnh từ điều hòa thổi thẳng vào mặt tôi, nhưng lại không thể xua đi sự ngột ngạt trong lòng.
Ngồi đối diện tôi là Chính ủy Trương, thuộc đơn vị của vị hôn phu tôi – Lục Phong. Ông ấy trông rất nghiêm nghị, tay cầm một tập hồ sơ, ánh mắt sắc bén như dao mổ, như muốn xé toạc con người tôi từ trong ra ngoài.
Đây là buổi thẩm tra lý lịch tiền hôn nhân trong quân đội.
Tôi – một họa viên bản đồ bình thường ở viện đo đạc – chuẩn bị kết hôn với một đội trưởng lục quân dày dạn chiến công, vì vậy phải chấp nhận sự rà soát khắt khe này.
Tôi hiểu, và sẵn sàng phối hợp.
Cuộc đời tôi giống như một tấm bản đồ được vẽ chính xác đến từng chi tiết, không hề có bất kỳ góc khuất nào không thể công khai.
“Tôi xác nhận, Chính ủy Trương. Trần Ngôn, thuộc đội đặc nhiệm Ưng Săn của Chiến khu miền Nam, đã hy sinh một năm trước khi thực hiện nhiệm vụ bí mật ở nước ngoài.
Được truy tặng huân chương hạng Nhất, hiện an táng tại khu A, hàng 13, mộ số 7 – Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Nam Sơn.”
Tôi đã thuộc làu làu những thông tin này.
Từng chữ tôi thốt ra như dao khắc vào tim mình.
Bạn có thể để lại đánh giá chi tiết bên dưới. Phần này dành cho bình luận của độc giả và không liên quan đến đánh giá 5 sao ở đầu trang.
Chưa có đánh giá nào.
Bình luận