Hãy quên anh, sống thật tốt. Tìm một người có thể bảo vệ em, khiến em hạnh phúc.
Đừng nhớ.
Chồng em, Trần Ngôn (tuyệt bút)”
Cuối thư, còn có một khuôn mặt cười nhỏ, nguệch ngoạc.
Đó là ký hiệu anh hay để lại cho tôi trước mỗi chuyến công tác xa.
Nước mắt tôi rơi từng giọt xuống trang giấy, hòa vào vết máu khô năm nào.
Thì ra, anh chưa bao giờ phản bội tôi.
Không phải anh không yêu tôi, mà là… yêu quá nhiều.
Anh dùng cả mạng sống, dựng nên tuyến phòng thủ cuối cùng cho tôi –
Gánh lấy mọi bóng tối, hiểm nguy… một mình.
Nỗi đau của tôi, vào khoảnh khắc ấy, trở nên vô cùng thuần khiết.
Tôi không còn đau lòng vì một sự phản bội giả dối nữa, mà là đang tiếc thương cho sự ra đi của một người anh hùng thực sự.
Vài ngày sau, tại nghĩa trang liệt sĩ Nam Sơn.
Tấm bia số 7, hàng 13, khu A đã được thay mới.
Trên đó là di ảnh tươi cười rạng rỡ của Trần Ngôn.
Phía dưới là dòng chữ khắc đầy trang trọng:
Mộ phần Liệt sĩ Trần Ngôn
(XXXX – XXXX)
Hy sinh vì nước, chính khí trường tồn
Vợ yêu Lâm Vãn khắc bia, nghẹn ngào đứng tiễn
Tôi nhẹ nhàng đặt một bó cúc trắng trước mộ, đưa tay vuốt lên phiến đá lạnh lẽo, và chạm vào tên mình được khắc trên đó.
Lần này, bia mộ không còn là cái bẫy, không còn là nỗi nhục.
Nó là nơi an nghỉ cuối cùng của chồng tôi – một người anh hùng đích thực.
Cũng là bia ký ức, không bao giờ phai nhạt, khắc tên anh – và cả tôi.
Chương 10: Vẽ lại tọa độ cuộc đời
Cuộc sống, cuối cùng vẫn phải quay lại quỹ đạo vốn có.
Viện Trắc địa cho tôi nghỉ dài hạn. Tôi không đi du lịch, cũng không tìm chốn nào để nguôi ngoai. Tôi trở về căn nhà từng là của hai vợ chồng.
Tôi mất nhiều ngày để cẩn thận sắp xếp và cất giữ tất cả những gì thuộc về anh – bộ quân phục, huy chương, những quyển sách anh từng đọc, thậm chí là chiếc tách trà anh từng dùng.
Tôi không khóc.
Nước mắt hình như đã cạn khô sau chuỗi ngày vượt qua nỗi khiếp sợ và bi thương tận cùng.
Tôi chỉ lặng lẽ, hoàn thành điều cuối cùng mà một người vợ nên làm cho người chồng đã khuất.
Lục Phong có ghé qua vài lần. Anh không còn nhắc gì đến cuộc hôn nhân chính trị hay chuyện kết hôn nữa, chỉ lặng lẽ ngồi cùng tôi, hoặc sửa lại vài thứ hỏng trong nhà.
Giữa chúng tôi, đã tồn tại một mối liên kết vượt lên trên tình yêu – đó là sự thấu hiểu sâu sắc của hai người từng kề vai sát cánh giữa ranh giới sinh tử.
Một hôm, anh nhìn chiếc hộp lớn đựng toàn bộ di vật của Trần Ngôn, khẽ hỏi:
“Sắp tới, em định làm gì?”
Tôi ngẩng đầu nhìn ra khung cửa sổ ngập nắng, nghĩ một lát rồi mỉm cười:
“Em nghĩ… em sẽ tiếp tục làm nghề cũ.
Em vẫn yêu bản đồ. Em thích cảm giác dùng những đường nét và dữ liệu chính xác, để định nghĩa và khắc họa thế giới.”
Trước kia, tôi vẽ sông núi, vẽ đường sá, vẽ những thành phố.
Còn bây giờ, chính cuộc đời tôi – một tấm bản đồ từng bị vò nát đến biến dạng – cũng cần được tôi vẽ lại.
Tọa độ đời tôi từng bị bóp méo bởi dối trá và âm mưu.
Tôi từng lạc lối trong làn sương mù của phản bội, không tìm thấy phương hướng.
Nhưng giờ, tôi đã tìm lại được rồi.
Cuộc đời tôi không nên chỉ gắn liền với những cái tên như “vợ Trần Ngôn” hay “hôn thê của Lục Phong”.
Tôi là Lâm Vãn.
Một người phụ nữ độc lập, có sự nghiệp, có lý tưởng và chính kiến.
“Lục Phong,” tôi nhìn thẳng vào mắt anh, ánh nhìn rõ ràng và kiên định. “Cảm ơn anh, vì tất cả những gì anh đã làm. Nhưng… em nghĩ, cả hai chúng ta đều cần một khoảng thời gian.”
Anh thoáng sững người, rồi mỉm cười nhẹ nhõm.
“Anh hiểu. Anh sẽ chờ em. Dù bao lâu cũng được.”
Sau khi anh rời đi, tôi đứng một mình rất lâu.
Cuộc sống của tôi từng là một tấm bản đồ hoàn hảo, nhưng đã bị xé nát.
Nhưng tôi không bị quật ngã.
Tôi dùng chính chuyên môn, trí tuệ và lòng can đảm của mình, nhặt nhạnh từng mảnh vỡ, ghép lại, tìm ra sự thật ẩn giấu sau những tọa độ sai lầm.
Tôi cũng tái định vị lại chính mình.
Niềm tin của tôi từng sụp đổ vì một người đàn ông “phản bội”.
Nhưng cuối cùng tôi nhận ra – điều tôi nên tin tưởng không phải là một người, mà là chân lý.
Là lòng tin vững vàng vào sự thật.
Là khát khao không khuất phục cường quyền, không sợ hiểm nguy, sẵn sàng vén màn sương mù để chạm tới sự thật.
Niềm tin ấy, vững bền hơn bất kỳ tình cảm nào, xứng đáng để đặt cược cả cuộc đời.
Vài tháng sau, tôi quay lại làm việc tại Viện Trắc địa.
Ánh mắt đồng nghiệp dành cho tôi đầy dè dặt, vừa kính trọng, vừa mang chút hiếu kỳ.
Những lời đồn về tôi lan khắp đơn vị với đủ phiên bản, nhưng không ai dám hỏi thẳng.
Tôi không bận tâm.
Tôi tiếp tục công việc với sự nghiêm túc và lòng nhiệt huyết chưa từng có.
Bởi tôi hiểu, những đường nét và tọa độ trên tay mình, không chỉ là thông tin địa lý lạnh lùng.
Chúng liên quan đến vận hành của thành phố, đến quy hoạch quốc gia, đến cuộc sống của hàng triệu con người.
Chúng là trách nhiệm, là sự bảo vệ.
Giống như Trần Ngôn, đã dùng cả mạng sống để bảo vệ tọa độ của đất nước này.
Cuộc đời tôi đang được vẽ lại.
Lần này, tôi tự tay cầm bút, với tỷ lệ chính xác nhất, ký hiệu rõ ràng nhất, để vẽ nên một lộ trình duy nhất – con đường mang tên Lâm Vãn.
Một con đường thẳng tiến về tương lai.
Mà nơi tọa lạc trên đỉnh Nam Sơn – tấm bia mộ của anh – sẽ mãi mãi là tọa độ phương Bắc trên bản đồ đời tôi.
Một điểm sáng rõ ràng, bất diệt, truyền cho tôi sức mạnh không bao giờ cạn kiệt.
Bình luận