Tâm Nguyện Cuối Cùng – Chương 9

Cô đẩy tôi một cái mạnh rồi lập tức quay người, lao thẳng vào vòng vây.

Tiếng súng nổ đì đùng ngay sau lưng.

Tôi hiểu… cô ấy đang lấy tính mạng của mình, mua cho tôi vài phút sống còn.

Nước mắt trào ra, tôi nghiến răng, quay người chạy về phía đông.

Phía sau là loạt súng dữ dội và tiếng thét điên loạn của Tô Tình:

“Đừng để nó thoát! Bắt lấy nó! Trên người nó có manh mối về ổ cứng!”

Viên đạn “vút vút” bay sát tai tôi, bắn trúng mặt đất, tóe lên những tia lửa sáng lóa.

Lần đầu tiên trong đời, tôi cảm nhận cái chết gần mình đến thế nào.

Tôi dốc toàn lực chạy khỏi khu nhà máy, và quả thật, phía trước là một con sông không quá rộng.

Không kịp nghĩ ngợi, tôi nhảy phắt xuống dòng nước lạnh buốt.

Dòng nước băng giá như dao cắt xuyên qua da thịt, nhưng đồng thời cũng che lấp mọi dấu vết của tôi.

Tôi bám theo dòng chảy, cố gắng trôi càng xa càng tốt, cho đến khi không còn nghe thấy tiếng súng nữa.

Tôi không biết mình đã trôi bao xa.

Chỉ biết, khi tôi bò được lên bờ, người đã mệt rã rời.

Toàn thân ướt sũng, lạnh đến run bần bật.

Nhưng trong lòng tôi lại cháy lên một ngọn lửa.

Cao Tĩnh, người phụ nữ của Cục An ninh mà tôi chưa từng quen biết, đã mạo hiểm mạng sống để cứu tôi.

Tôi không thể để chị ấy hy sinh vô ích.

Tôi phải công bố sự thật.

Tôi phải ngăn chặn âm mưu của Tô Tình!

Tôi lê bước, xác định phương hướng rồi lần theo ánh đèn thành phố để quay về trung tâm.

Tôi không quay về căn phòng trọ ở khu ổ chuột – nơi đó không còn an toàn nữa.

Tôi cần tìm một chỗ hoàn toàn bảo mật, để thực hiện bước cuối cùng trong kế hoạch.

Trong đầu tôi hiện ra một cái tên – Văn phòng Viện Đo đạc Thành phố.

Nơi đó có mô hình 3D đô thị chính xác nhất, có máy chủ mạnh mẽ nhất, có tất cả công cụ tôi cần để tung ra đòn chí mạng cuối cùng.

Nơi nguy hiểm nhất, chính là nơi an toàn nhất.

Tô Tình sẽ không bao giờ nghĩ tôi dám quay lại chỗ làm.

Tôi phải tranh thủ từng giây, giải mã toàn bộ bí ẩn của tấm bia mộ, trước khi hội nghị khai mạc vào ngày mai.

Chương 7: Sự thật lộ diện – Âm mưu thế thân của cặp song sinh

Nửa đêm.

Tôi như một cái bóng, lẻn vào tòa nhà Viện Đo đạc Thành phố.

Là nhân sự kỹ thuật chủ chốt, tôi nắm rõ từng điểm mù của hệ thống an ninh.

Tôi dễ dàng tránh được tất cả camera và tiến vào phòng làm việc của mình.

Mở chiếc máy tính quen thuộc, kết nối với hệ thống máy chủ nội bộ, tôi bắt đầu làm việc với tốc độ nhanh chưa từng thấy.

Thời gian chỉ còn chưa đến 10 tiếng.

Tôi mở lại mô hình GIS của Nghĩa trang Nam Sơn.

Độ lệch 1,7 mét, và mã điện báo của cái tên “Tô Tình” – có mối liên hệ nào không?

Tôi thử tất cả các thuật toán mã hóa mà tôi biết, thử cả phân tích véc-tơ không gian – tất cả đều thất bại.

Tôi đã bỏ sót cái gì?

Tôi vò đầu, gần như muốn đập bàn vì bực bội.

Ánh mắt vô thức lướt qua quyển sách trên bàn: “Cơ sở trắc địa học.”

Trang bìa là hình ảnh mô hình Trái Đất 3D với chằng chịt đường kinh – vĩ tuyến.

Kinh tuyến… Vĩ tuyến… Tọa độ…

Một tia sét như xé toang đầu tôi –

Tôi đã phạm phải một sai lầm chí mạng!

Tôi luôn suy nghĩ theo hướng hai chiều – bản đồ phẳng – mà quên mất rằng: đây là một không gian ba chiều!

Nếu như, tín hiệu này không phải là một tọa độ hai chiều đơn thuần, mà là một tọa độ không gian ba chiều – bao gồm cả thông tin độ cao thì sao?

Và mã điện báo của “Tô Tình” không phải là mật mã, mà là… một biến số! Một biến số dùng để hiệu chỉnh độ cao!

Tôi lập tức bắt tay vào xây dựng một mô hình toán học mới.

Tôi lấy tọa độ địa lý của bia mộ (kinh độ, vĩ độ) làm cơ sở, rồi dùng một hàm hình học không gian phức tạp để chuyển đổi độ lệch 1,7 mét kia.

Còn mã điện báo “Tô Tình” – “1101001110”,
tôi dùng nó như một hệ số hiệu chỉnh nhị phân, đưa vào công thức tính độ cao.

Trên màn hình, hàng loạt dữ liệu lướt qua như gió.

Vài phút sau, quá trình tính toán dừng lại.

Một tọa độ không gian ba chiều mới, cực kỳ chính xác, hiện lên trên màn hình.

Nó không chỉ tới mặt đất của trung tâm hội nghị, mà là hệ thống hút gió của điều hòa trung tâm – nằm ở độ cao 30 mét bên hông tòa nhà chính!

Tim tôi như ngừng đập. Tôi hiểu ngay bọn họ định làm gì.

Họ muốn lợi dụng đường hút gió ấy để đưa thứ gì đó vào hệ thống điều hòa trung tâm!

Lựu đạn khí độc!

Cái gọi là “Kế hoạch Thanh Lọc” mà Trần Ngôn nói trong đoạn ghi âm, không phải là chiến lược của phe ta, mà chính là mật danh cho vụ tấn công khủng bố bằng vũ khí hóa học này!

Chúng định “thanh lọc” cả trung tâm hội nghị bằng khí độc!

Toàn thân tôi lạnh toát, da gà nổi khắp người.

Tôi đã có chứng cứ xác thực – một kết quả tính toán chính xác và không thể chối cãi.

Tôi lập tức tổng hợp toàn bộ quá trình suy luận và kết quả cuối cùng thành một bản báo cáo.

Giờ, tôi cần giao nó cho ai đó.

Lục Phong.

Email hẹn giờ mà tôi thiết lập sẽ chỉ được gửi vào trưa mai – quá muộn. Tôi phải liên lạc với anh ấy ngay bây giờ.

Nhưng tôi không có cách liên lạc trực tiếp – điện thoại của anh ấy cũng tắt do đang làm nhiệm vụ.

Chỉ còn một cách: liều một phen.

Tôi dùng điện thoại bảo mật trong văn phòng, gọi thẳng đến phòng trực ban của Quân khu phía Nam.

“Đây là Viện Đo đạc Thành phố. Tôi có thông tin khẩn cấp liên quan đến an ninh quốc gia, yêu cầu ngay lập tức liên hệ với đội trưởng Đội đặc nhiệm Chim Ưng – Lục Phong! Rất gấp!”

Giọng tôi run vì kích động, nhưng vẫn rõ ràng, mạch lạc. Tôi đọc toàn bộ thông tin cá nhân, cũng như những gì tôi biết về “Kế hoạch Thanh Lọc” và “Chim Sơn Ca”.

Người tiếp nhận cuộc gọi có vẻ bị sốc, tiếng bàn phím gõ vang lên dồn dập.

“Đồng chí Lâm Vãn, xin hãy ở nguyên vị trí. Không được rời đi, không được liên hệ với bất kỳ ai! Chúng tôi sẽ lập tức cử người đến!”

Tôi cúp máy, thẫn thờ ngồi phịch xuống ghế, toàn thân như rút sạch sức lực.

Tôi đã làm được.
Tôi đã ném quả bom hẹn giờ này cho đúng người.

Nhưng tôi không chờ được đến khi người của Lục Phong đến.

Mười phút sau, cửa văn phòng bị đá văng ra.

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...