Tận Thế Băng Giá [...] – Chương 8

“Phùng Linh, xin em cứu anh với. Anh chỉ có một mình ở ngoài, đói lả và lạnh buốt.”

“Em cũng không muốn Đoá Đoá không có cha đúng không?”

“Đoá Đoá! Là ba đây, mở cửa cho ba đi con.”

Chu Chính bắt đầu gào rú, tiếng đập cửa vang dội.

Đoá Đoá, đang chơi đồ chơi, nghe thấy tiếng cha gọi liền sợ hãi bước đến gần.

“Mẹ ơi, là ba ở ngoài phải không?”

Nghe thấy tiếng con, Chu Chính càng đập cửa dữ dội hơn.

“Đoá Đoá, là ba đây, mau mở cửa!”

Tôi kéo Đoá Đoá lại gần, ngồi xổm xuống nhẹ giọng hỏi con.

“Đoá Đoá có muốn cho ba vào nhà không?”

Đôi mắt to tròn của Đoá Đoá nhìn tôi, tôi vừa hồi hộp vừa cảm thấy tội lỗi, suy nghĩ đủ cách để giải thích với con về lý do không cứu ba.

Chưa kịp để Đoá Đoá trả lời, bên ngoài, Chu Chính đã la lên.

“Đoá Đoá, con chẳng phải rất muốn đi công viên giải trí sao? Để ba vào, ba sẽ đưa con đi. Còn có gà rán nữa, ba sẽ mua cho con ăn.”

Nghe vậy, Đoá Đoá bỗng rơm rớm nước mắt, giọng nghẹn ngào trách móc:

“Ba là đồ nói dối, con không tin ba. Lúc nào cũng dẫn dì Lữ đến bắt nạt con! Gà rán ba ăn phần da, dì Lữ ăn phần thịt, bắt con chỉ được gặm xương. Nếu con không chịu thì còn bị ba đánh!”

Lời tố cáo của Đoá Đoá như một nhát dao đâm vào tim tôi.

Con gái tôi, bảo bối tôi nâng niu trong tay, lại bị bọn họ đối xử như vậy sau lưng.

Cơn giận bùng lên, tôi hét lên qua cánh cửa: “Chu Chính, mày không phải là người!”

“Tao nhất định sẽ không để mày vào nhà, mày nên chết ở ngoài đó đi!”

Chu Chính giọng lạc đi vì sợ hãi: “Không phải vậy đâu, Đoá Đoá. Dì Lữ đã bị ba bỏ lại rồi, chắc chết ngoài đó rồi. Con với mẹ tha thứ cho ba đi được không?”

Đoá Đoá chôn đầu vào lòng tôi, được tôi ôm chặt.

Mười phút trôi qua, tôi vẫn không mở cửa, Chu Chính cũng hoàn toàn lộ bộ mặt thật, không biết tìm từ đâu ra vật nặng, đập cửa liên tục.

Nhưng mười phút nữa trôi qua, cánh cửa vẫn không hề lung lay.

Chu Chính dần kiệt sức, ngoài miệng vẫn không ngừng cầu xin, nhưng tay đã yếu ớt hẳn.

“Phùng Linh, chuyện của Lữ Lệ là lỗi của anh, em tha thứ cho anh đi.”

“Đợi cái lạnh này qua đi, mọi người còn phải sống tiếp, chúng ta có thể bắt đầu lại mà.”

Tôi nhịn không được cười khẩy: “Ai cho anh tự tin nghĩ tôi sẽ quay lại với anh? Tôi nuôi một con chó còn tốt hơn anh nhiều!”

Giọng Chu Chính ngoài cửa yếu dần, tay đập cửa cũng vô lực, chỉ còn tiếng thì thầm van xin: “Cứu anh với…”

Lúc này, Đoá Đoá lặng lẽ kéo một chiếc ghế nhỏ, thận trọng mở nắp mắt mèo của cánh cửa.

Con bé lấy ra một miếng xương gà nhỏ, nhẹ nhàng đẩy ra ngoài.

Giọng ngọt ngào nhưng lạnh lẽo: “Ăn đi, ba.”

Sau đó, con dùng súng nước bắn ra một ít sữa qua mắt mèo.

Tôi hoảng hốt kéo Đoá Đoá xuống, nhìn qua mắt mèo thấy Chu Chính như một con chó, thè lưỡi liếm sữa trên cánh cửa.

Nhưng trời quá lạnh, chỉ vài phút sau, lưỡi hắn dính chặt vào cửa sắt.

Chu Chính đau đớn đập cửa, miệng chỉ phát ra tiếng rên rỉ.

Để thoát, hắn khóc, dồn hết sức giật mạnh đầu, lưỡi bị rách toạc hai lớp da, máu tuôn đầy miệng, đau đến mức hắn gào thét.

Cơn đau khiến hắn phần nào tỉnh táo, nuốt máu vào bụng rồi lại lấy vật nặng đập cửa.

Cửa chống trộm bắt đầu rung lên, bên ngoài vang lên tiếng cười điên loạn của Chu Chính.

“Phùng Linh, đợi tao vào được, tao sẽ giết mày!”

“Tao sẽ ném mày xuống dưới ngay trước mặt Đoá Đoá!”

Tôi vội vàng bịt tai Đoá Đoá, an ủi con đừng sợ, có mẹ ở đây rồi.

Đảo mắt nhìn quanh, tôi chợt thấy súng nước trên tay Đoá Đoá, liền chạy vào nhà vệ sinh.

Lấy ống hút nước và bơm tăng áp, tôi hướng thẳng vào mắt mèo.

“Đoá Đoá, bắt đầu bơm nước!”

Nước lạnh được nén áp lực cao, bắn thẳng ra ngoài, dội ướt Chu Chính.

Gặp nhiệt độ cực thấp, nước lập tức đóng băng trên người hắn.

Chu Chính buông rơi vật nặng trong tay, vội tránh luồng nước lạnh, thân ướt sũng khiến hắn hoàn toàn mất sức.

Hắn kiệt quệ, ngồi bệt trước cửa, lưng và cánh cửa dính vào nhau, không còn sức để cử động, như chấp nhận số phận, cúi đầu chờ chết.

Chỉ khoảng mười phút sau, ngoài cửa đã hoàn toàn im lặng.

Tôi cũng không ra kiểm tra, vì cái lạnh chưa qua, mạng sống vẫn là quan trọng nhất.

Nửa tháng sau, nhiệt độ ngoài trời ổn định ở -60°C, giao thông và điện lực cuối cùng cũng được khôi phục một phần.

Theo thông báo của đội cứu trợ, tôi và vài người sống sót chậm rãi mở cửa, xác Chu Chính cứng đơ đổ về phía trước, một tay vẫn nắm chặt khúc xương gà nham nhở.

Tôi điềm tĩnh thu dọn vật tư còn sót lại, dắt tay Đoá Đoá theo đoàn cứu trợ đến khu tái định cư của những người sống sót.

Ở đó, chúng tôi bắt đầu cuộc sống mới.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...