Thái Tử Gia Đều [...] – Chương 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

21

 

"Ý của cô là, cô là nữ chính được chọn, còn ba chúng tôi là nam chính được kịch bản sắp đặt cho cô?"

Sau khi nghe tôi giải thích, bọn họ suy tư hỏi. Tôi gật đầu, dù sao cũng đã đến nước này rồi, chẳng còn gì phải giấu giếm nữa.

"Lẽ ra các anh phải diễn theo kịch bản chứ, nhưng không hiểu sao, các anh lại thức tỉnh, thoát khỏi sự khống chế của kịch bản, vì vậy tôi đành phải tự mình ra tay."

Lục Thương liếc nhìn tôi: "Vậy nên, đó chính là lý do cô đánh ngất tôi?"

Tôi ho khan một tiếng.

[Bản edit thuộc quyền sở hữu của bé Chanh - FB: Một Chiếc Chanh Vô Tree, chỉ được đăng tải trên fb và MonkeyD, những chỗ khác đều là ăn trộm nhé ạ~ đừng quên oánh giá pết Chanh 5 sao nhó, mãi iu mn]

"Cái đó, quá trình không quan trọng, điều quan trọng là kết quả."

Giang Tư Lễ lại quan tâm đến một chuyện khác, xoa cằm nói:

"Nếu đã như vậy, vậy thì những lời cô nói là chúng ta không hợp nhau, cũng là do kịch bản yêu cầu, không phải là ý của cô sao?"

"À, cái này thì không phải!"

Chủ yếu là vì tên khốn này quá thích la cà quán bar, tôi đã lớn tuổi rồi, không chịu nổi cảnh thức đêm, cho nên thật sự không hợp.

"Không phải?" Ánh mắt anh ta bỗng chốc trở nên nguy hiểm.

Nhưng tôi không còn thời gian để ý đến anh ta nữa. Bởi vì cậu nhóc Nam Diệu của tôi đã đỏ hoe đôi mắt.

"Chị ơi, vậy những ngày tháng vui vẻ chúng ta ở bên nhau, cũng chỉ là vì kịch bản sao?"

Cậu nhóc ủy khuất nhìn tôi.

"À, cái này..."

Tôi thật sự không biết phải trả lời như thế nào. Thấy tôi như vậy, cậu nhóc càng thêm ủy khuất.

"Nếu đã như vậy, chị ơi, vậy chị đi theo các anh ấy đi. Cứ để em một mình đau lòng trong góc tối là được rồi, dù sao cũng chẳng có ai quan tâm đến em."

Nghĩ đến cảnh chàng trai trẻ đẹp trai, tinh tế như vậy, đang đau lòng rơi lệ trước mặt mình, ai có thể chịu nổi chứ!

Dù sao thì tôi không chịu nổi. Tôi mềm lòng, vội vàng an ủi cậu nhóc:

"Ngoan nào, đừng buồn nữa, ai nói là chị sẽ đi theo bọn họ."

"Thật sao?"

Cậu nhóc chớp chớp đôi mắt đen láy.

Tôi đang định gật đầu, thì giọng nói lạnh lùng của Giang Tư Lễ vang lên.

"Đồ trà xanh!"

Lục Thương cũng khẽ cười. Ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm vào Nam Diệu.

"Cậu em, diễn cũng hay đấy!"

 

22

 

Tôi khó hiểu gãi đầu. Thật sự không hiểu tại sao bọn họ lại ác ý công kích cậu nhóc như vậy.

Cậu nhóc chỉ là một đứa trẻ 20 tuổi, cái gì cũng không hiểu biết!

Giây tiếp theo, tôi liền nhìn thấy cậu nhóc bộc phát. Khác hẳn với vẻ ngoan ngoãn, đáng yêu trước mặt tôi, cậu nhóc ngẩng đầu nhìn hai người bọn họ, ngạo nghễ phản bác:

"Hai ông chú, mau cút đi, chị ấy là của tôi!"

Thế là, tôi được chứng kiến cảnh tượng Lục Thương và Giang Tư Lễ đồng thời đen mặt.

Ờ, tôi quyết định phải cứu vãn tình hình.

"Bây giờ hai người cũng biết rồi đấy, tất cả đều là kịch bản thôi, hiện tại kịch bản cũng gần kết thúc rồi, vậy thì chúng ta đều là bạn bè tốt của nhau!"

"Bạn bè tốt, ai nói tôi muốn làm bạn tốt với cô?"

Giang Tư Lễ cười lạnh.

Lục Thương lại thản nhiên nhướng mày: "Tô tiểu thư, hiện tại cả Kinh đô đều biết cô là người phụ nữ của tôi, vì vậy lần này tôi đến đây là để cầu hôn cô."

Lời vừa dứt, tất cả mọi người đều kinh ngạc.

Nụ cười trên mặt Giang Tư Lễ lập tức biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng như băng sương.

"Cầu hôn thì đã sao? Cả Thượng Hải này, ai mà chẳng biết, Tô Mộng Tuyết là người phụ nữ của Giang Tư Lễ tôi!"

Nói xong, anh ta lại nhìn tôi với vẻ mặt nghiêm túc: "Nếu em đồng ý, bây giờ chúng ta có thể đi đăng ký kết hôn!"

Nam Diệu đứng bên cạnh, chỉ nhẹ nhàng cào nhẹ vào lòng bàn tay tôi, sau đó gọi: "Chị ơi."

Tôi nhìn Lục Thương, rồi lại nhìn sang Giang Tư Lễ, cuối cùng nhìn về phía Nam Diệu với vẻ mặt có chút bối rối… Không kìm được mà rưng rưng nước mắt.

Hu hu, vất vả cho tôi quá...

Tôi.

Tô Mộng Tuyết.

Truyền nhân đời thứ mười một của dòng họ Mary Sue.

Cuối cùng cũng đã chấn hưng được vinh quang cho Mary Sue, thành công phục hưng Mary Sue!

Mọi người ơi, cuộc đời tôi viên mãn rồi!!!

Đã viên mãn rồi, thì còn nói gì nữa?

Tôi chân thành nói:

"Lời của các anh, tôi đều đã nghe rõ. Nhưng mà, xin lỗi, tôi đã tìm được lý tưởng vĩ đại hơn của cuộc đời mình rồi!"

"Là gì vậy?"

Bọn họ đồng thanh hỏi.

"Tất nhiên là -"

Nhắc đến chuyện này, tôi lập tức phấn khích, hớn hở. Trước mặt mọi người, tôi trịnh trọng tuyên bố lý tưởng vĩ đại của mình.

"Tôi, Tô Mộng Tuyết, không chỉ muốn thống nhất giới "anh hùng xã hội đen" ở Hắc Long Giang, mà tiếp theo tôi còn muốn tiến quân sang các tỉnh thành khác, sau đó sẽ phát triển lớn mạnh hơn nữa!

Mục tiêu của tôi là: khiến cho cả nước, không còn ai mặc quần bó, giày đậu nữa!"

 

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Nữ Sinh Học Bá Và Năng Lực Siêu Nhiên

Ngày trước kỳ thi đại học, cháu gái nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói lại thôi, và tôi nhìn thấy một dòng bình luận lướt qua: [Tội nghiệp bảo bối nhỏ, thèm ăn sầu riêng cũng không dám nói với ba mẹ, rõ ràng dì đủ khả năng mua cho, nhưng lại xót […]
5.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Thiên Kim Lộ Diện – Cái Giá Của Tham Lam

Hách Thanh Diễn rất thích thử thách tôi, anh ta yêu cầu tôi – người vừa tốt nghiệp đại học – đứng tên gánh khoản vay mua nhà 5 triệu tệ cho anh ta. Tôi từ chối. Thế mà ngay sau đó, anh ta lại bỏ ra 8 triệu tệ thanh toán toàn bộ để […]
0.0 8 Chương
Hiện đại · Trending right now

Lần Chia Tay Thứ 100

Khi Trần An Chi hỏi tôi có thể trả lại cái áo thun đen cho anh không, tôi lại một lần nữa nói lời chia tay. “Chỉ vì anh đưa áo cho một sinh viên nghèo mà không phải em à?” “Ừ.” Anh cười, có chút bất cần: “Được thôi, đồ nhỏ nhen.” “Nhưng đừng […]
0.0 10 Chương
Hiện đại · Trending right now

Danh Nghĩa Vợ Chồng Full

Ngày tôi đăng ký kết hôn với Cố Cẩn Xuyên, anh ấy nói với tôi: “Giữa chúng ta chỉ có danh nghĩa vợ chồng, chứ không có tình cảm vợ chồng. Chỉ cần em ngoan ngoãn làm tròn vai Cố phu nhân, ngoài anh ra, em muốn gì anh cũng có thể cho.” Tôi rất […]
5.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...