Cha là thư sinh yếu đuối, là trại chủ trại Thanh Long. Từ nhỏ, dạy rằng, gặp nam nhân thích thì cứ trực tiếp bắt về, đừng sợ gì cả. Vì thế, xuống núi, nhặt một nam nhân tuấn tú đang thương nặng, mang về trại chăm sóc cẩn thận. Đợi tỉnh , uy hiếp dụ dỗ ngoại thất của . Cho đến một ngày, về phòng sớm hơn thường lệ hai canh giờ, thấy bên cửa sổ một cải trang thành Ám vệ quỳ mặt Tạ Thính Hàn, trầm giọng : “Thuộc hạ cứu giá chậm trễ, xin điện hạ trách phạt.” Tạ Thính Hàn tức giận : “Ai bảo ngươi đến lúc ? Ngày mai cô chuyển chính thức !” Ta: “?”
Bạn có thể để lại đánh giá chi tiết bên dưới. Phần này dành cho bình luận của độc giả và không liên quan đến đánh giá 5 sao ở đầu trang.
Chưa có đánh giá nào.
Bình luận