Thanh Xuân Gửi Nhầm [...] – Chương 9

3

Tôi hèn hạ đến mức chỉ mong Tô Mạn Tư chú ý đến tôi nhiều hơn một chút… lại nhiều hơn một chút nữa.

Những lần tình cờ gặp trước đó vẫn chưa đủ!

Vì vậy, tôi tự tay dàn dựng cuộc gặp thứ ba của chúng tôi.

Tôi cố ý diễn một màn kịch ngay trước mặt cô ấy.

Không ngờ, cái gã cha đã chết kia của tôi… cuối cùng vẫn còn chút tác dụng.

Lúc tôi bị người ta đè xuống đất, nắm đấm liên tục giáng lên mặt, tôi ngẩng đầu nhìn cô.

Con thú trong lòng tôi điên cuồng gào thét, đập phá lồng giam:

“Cứu tôi đi!” — “Xin hãy bước về phía tôi!”

Tôi phải cắn chặt môi, thậm chí còn cắn rách lưỡi, mới có thể đè nén được sự run rẩy cùng hỗn loạn trong tim.

Nhưng khi cô vươn tay ra, kéo tôi đứng dậy — khoảnh khắc đó, tôi biết đời này tôi không thể rời khỏi cô nữa rồi.

Chỉ là… Tô Mạn Tư thông minh hơn tôi nghĩ. Ngày hôm sau, cô đã cho người điều tra lý lịch của tôi.

Tối hôm đó, tôi kích động đến mức không ngủ nổi.

Tôi tò mò muốn biết, khi cô biết được quá khứ bẩn thỉu của tôi — cô sẽ thương hại tôi chứ? Có thấy đồng cảm không?

Nghe nói, khi sự thương hại dần hóa thành xót xa… thì tình yêu sẽ dần nảy sinh.

Tôi không cầu cô yêu tôi.

Tôi chỉ mong — ánh mắt của cô có thể dừng lại trên tôi thêm vài giây thôi cũng đủ rồi.

4

Khi Tô Mạn Tư hỏi tôi:

“Để cảm ơn tôi, cậu thật sự có thể làm bất kỳ điều gì sao?”

Thật ra tôi đã muốn nói:

“Dù bây giờ chị muốn tôi chết, tôi cũng có thể nghĩ ra cả trăm cách để chết cho chị xem.”

Nhưng tôi chỉ lặng lẽ nhìn vào mắt cô, rồi khẽ gật đầu.

Tôi sợ… con người cực đoan trong tôi sẽ khiến cô sợ hãi.

Chúng tôi cùng ăn cơm, cùng đi xem phim — giữa chừng cô nắm tay tôi, còn giúp tôi lau miệng nữa!

Những chuyện ấy, tôi thậm chí không dám mơ đến trong giấc ngủ.

Khi cô nói muốn tôi hôn mình — tôi suýt không kiềm được mà run lên.

Dù tôi biết rõ, cô chỉ đang lợi dụng tôi để kích thích Phó Yến Từ, nhưng tôi vẫn không thể ngăn được niềm vui cuộn trào.

Hương hoa linh lan trong tóc cô — giống như loại độc dược mê hoặc nhất thế gian, khiến tôi chìm đắm không cách nào thoát ra.

Tôi nhắm mắt lại, tham lam tận hưởng chút ấm áp thoáng qua ấy.

Cho đến khi ngoài cửa vang lên tiếng đập rầm rầm.

Không ngoài dự đoán, là người chồng cũ mất trí sau tai nạn của cô.

Tôi biết, họ từng có một cuộc hôn nhân thất bại.

Tô Mạn Tư và anh ta là thanh mai trúc mã. Trước đây rất lâu, tôi từng lén theo sau họ, tự dày vò bản thân khi chứng kiến hai người cùng nhau đi công viên giải trí, cùng ăn chung một que kem.

Khi ấy, tình cảm của họ vững chắc đến mức như một bức tường kín không khe hở — tôi không tìm nổi một kẽ rạn để chen vào.

Sau này, cô cùng anh ta lên phía Bắc khởi nghiệp, cắt đứt liên lạc với tất cả mọi người.

Đến khi tôi tìm lại được cô, mọi chuyện… đã thay đổi cả rồi.

Một kẻ bội bạc như vậy — sao có tư cách đứng bên cạnh cô ấy?

Chỉ tiếc, sau vụ tai nạn đó… hắn ta lại không chết.

Hừ!

Cứ cho là… số hắn còn may.

5

Nợ mới nợ cũ tính một lượt, tôi không chút nương tay, tung nắm đấm thẳng vào mặt Phó Yến Từ.

Đến khi anh ta bị tôi đánh đến mức gần như không thể đứng dậy nổi, Tô Mạn Tư mới vội lao đến, kéo mạnh chúng tôi ra.

Thật lòng mà nói, khi được nhìn kỹ anh ta ở khoảng cách gần, tôi chỉ cảm thấy khinh bỉ.

Mới mấy năm không gặp, khóe mắt anh ta đã có nếp nhăn, cúc áo còn cài sai, ngay cả sức đánh cũng yếu như gà.

Loại người như vậy… thật chẳng xứng với Tô Mạn Tư.

Buồn cười là, tôi từng coi anh ta là đối thủ.

Khi Phó Yến Từ mắng tôi là tên đàn ông lăng nhăng chuyên dụ dỗ phụ nữ, tôi chẳng mảy may tức giận.

Thậm chí, trong lòng tôi còn thầm nghĩ:

Nếu thật sự có thể “dụ dỗ” được Tô Mạn Tư, vậy thì đó chính là vinh hạnh lớn nhất đời tôi.

Nhưng khoảnh khắc nhìn thấy cô bước lên, đứng chắn trước mặt tôi, thẳng lưng bảo vệ tôi…

Toàn thân tôi như mềm nhũn.

Thì ra… đây là cái mà người ta vẫn gọi là thiên vị.

Suốt hơn hai mươi năm cuộc đời, tôi chưa từng được ai đối xử như thế.

Cảm giác này… thật tuyệt vời.

Tôi lặng lẽ nghiêng người về phía sau, tiến lại gần cô hơn một chút.

Lọn tóc cô nhẹ nhàng lướt qua cổ tôi, như lông vũ khẽ khàng lướt qua da thịt — ngưa ngứa, mềm mại… và chết người.
6

Ngày Tô Mạn Tư chính thức ly hôn với Phó Yến Từ, tôi cũng có mặt ở đó.

Tôi phải tận mắt chứng kiến, để đề phòng bất cứ sự thay đổi nào trong phút chót.

Tôi thấy họ rời khỏi Cục Dân chính, thấy cô đưa anh ta đến nghĩa trang.

Tôi thấy Tô Mạn Tư đứng rất lâu ở cổng nghĩa trang, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Ánh mắt cô hôm ấy, là vẻ nhẹ nhõm hiếm hoi mà tôi từng thấy.

Nhiều năm qua, cô như bị giam trong ngôi mộ mang tên hôn nhân — tự chôn mình trong những tổn thương không lối thoát.

Còn hôm nay, mọi thứ cuối cùng cũng khép lại.

Cô… cuối cùng cũng tự do rồi.

Nếu một ngày nào đó, cô vẫn còn muốn tiếp tục trả thù — tôi nguyện làm thanh dao sắc bén nhất trong tay cô.

Còn nếu cô mệt mỏi, muốn dừng lại — tôi sẽ tự tay trao sợi xích của chính mình vào tay cô.

Không do dự.

Không hối tiếc.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...