Thanh Xuân Không Đáng [...] – Chương 8

Lâm Phong như bị sét đánh ngang tai, cố gượng ra một nụ cười đau khổ.

“Duyệt Duyệt, ý em là gì? Ngoài anh ra, còn ai có thể…”

“Tôi đã tìm được ba mẹ ruột của mình. Họ yêu tôi thật lòng.”

Tôi cắt lời, dứt khoát nói lớn.

“Không thể nào! Em đừng lừa anh, họ sẽ không thật lòng với em đâu! Chỉ có anh… chỉ có tình yêu của anh mới là chân thành nhất!”

“À… hiểu rồi. Họ giàu đúng không? Em thấy anh không xứng nên đá anh chứ gì? Ha ha… anh đáng ra nên sớm nhận ra, em cũng chỉ là một kẻ giả tạo thôi.”

Lâm Phong bắt đầu mất kiểm soát, lời lẽ rối loạn, giọng điệu điên dại.

Tôi đứng dậy thanh toán, định rời đi, thì bị anh ta bất ngờ túm chặt lấy cổ tay.

“Cố Duyệt! Em không được đi! Cả đời này em phải ở bên anh! Chỉ có anh mới là gia đình của em!”

Tôi dùng túi xách đập vào người anh ta liên tục.

“Biến đi, Lâm Phong! Tôi đã nói rất rõ ràng rồi. Ngay từ đầu đến cuối, chính anh là người phản bội tôi. Đừng đến làm phiền tôi nữa!”

“Không thể nào! Bảy năm! Em nói buông là buông được sao? Em chắc chắn vẫn còn yêu anh!”

Chúng tôi giằng co kịch liệt.

Cuối cùng, Cảnh Thiên xuất hiện, đấm cho Lâm Phong một cú thật mạnh, mới có thể tách anh ta ra khỏi tôi.

“Em không sao chứ?”

Anh nhìn tôi, ánh mắt đầy lo lắng.

Tôi lắc đầu: “Không sao, chỉ là cổ tay hơi đỏ.”

Cảnh Thiên bước lên, chắn phía trước tôi, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Lâm Phong, khiến anh ta thoáng chột dạ.

“Cố Duyệt, em với hắn ta… ở bên nhau rồi à? Hắn giàu lắm đúng không? Thì ra em cũng chỉ là loại con gái ham tiền, hám hư vinh…”

Cạch!

Chưa kịp nói hết, Cảnh Thiên đã tung thêm một cú đấm vào mặt Lâm Phong.

“Nếu anh không biết cách tôn trọng người khác, tôi không ngại dạy cho anh bằng nắm đấm.”

Hai người giằng co thêm một lúc, cuối cùng Lâm Phong thua cuộc, bẽ bàng rút lui.

Tôi nhìn khuôn mặt bị sưng vì đánh của Cảnh Thiên, thấy xót vô cùng, liền đưa anh về nhà để bôi thuốc.

Không ngờ, mọi người trong nhà đều… quen biết anh.

“Á, đau quá!”

Vừa nãy còn anh dũng oai phong, giờ Cảnh Thiên như biến thành chú chó lớn sợ đau, mặt nhăn nhó.

“Anh cố nhịn chút đi. Vừa nãy oai phong thế cơ mà, giờ mới thấy đau à?”

Tôi trêu chọc anh, vừa nhẹ tay bôi thuốc, vừa cẩn thận tránh vết thương. Bất chợt chạm phải ánh mắt sâu lắng của anh, khiến tôi đỏ mặt quay đi.

“Khụ… xong rồi đó, nhớ đừng để vết thương dính nước…”

“Ừm, được.”

Cảnh Thiên cười ranh mãnh:

“Không mời ân nhân ở lại ăn cơm sao? Lâu rồi anh chưa gặp ba mẹ em, cũng muốn chào hỏi họ chút.”

“Hả? Có ai như anh không, tự ý vào nhà người ta mà còn muốn ăn cơm nữa…”

Tôi lầm bầm trong lòng, nhưng nghĩ đến chuyện anh đã ra tay giúp tôi, vẫn đồng ý để anh ở lại dùng bữa.

Trong bữa cơm, Cảnh Thiên cư xử rất lễ phép, ăn nói chừng mực, khiến ba mẹ tôi cười không khép miệng.

“Thằng Lâm Phong đúng là to gan thật. Con đừng lo, ba sẽ giúp con xử lý nó.”

Ba tôi nghe xong chuyện hôm nay, tức đến đỏ mặt, đồng thời cũng tự trách vì không bảo vệ tôi tốt.

Từ hôm đó, Lâm Phong hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời tôi.

Không lâu sau, tôi và Cảnh Thiên cùng nhau ra nước ngoài, tiếp tục học tập chuyên sâu về thiết kế thời trang.

11

“Quán quân cuộc thi thiết kế thời trang toàn cầu lần này chính là — cô Cố Duyệt đến từ quốc gia Z! Hãy cùng chúc mừng cô ấy!”

Trong tiếng vỗ tay vang dội như sấm, tôi mặc bộ lễ phục do chính mình thiết kế, chậm rãi bước lên bục nhận giải.

Tay ôm chiếc cúp danh giá, nước mắt tôi không kìm được mà tuôn rơi.

“Cảm ơn gia đình tôi — chính họ đã cho tôi cơ hội được theo đuổi giấc mơ của mình.

Cũng xin cảm ơn chính bản thân tôi vì đã không từ bỏ. Nhờ vậy, tôi mới có thể đứng ở đây hôm nay.

Tôi cũng hy vọng rằng, tất cả những ai đang có ước mơ, xin đừng từ bỏ.

Cảm ơn mọi người!”

Thật tuyệt… cuối cùng tôi đã có được cuộc sống mà mình hằng mong ước.

Khi tôi còn đang đắm chìm trong dư vị ngọt ngào của chiến thắng, người đàn ông bên cạnh tôi lại sa sầm mặt mũi.

“Bao giờ thì cho anh một danh phận hả, nhà thiết kế đại tài của anh?”

“Cái đó à… còn phải xem anh thể hiện thế nào đã~”

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...