Thế Thân Thay Tỷ [...] – Chương 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lâm Uyển Uyển dạy cái gì thế này?

 

Chẳng thông minh, đáng yêu chút nào.

 

Ta bị ép đội lại khăn voan, bụng đói meo ngồi trên giường chờ Thái tử.

 

Đợi sắp ngủ thì Thái tử tới.

 

Hắn đuổi hết hầu gái, ngồi bên cạnh ta.

 

Ta lo lắng tim đập thình thịch.

 

Không biết Thái tử có mang đồ ăn tới không?

 

Không đúng, bây giờ nên lo là Thái tử có phát hiện ta là đồ giả mạo không?

 

Chương 4

 

Với tính cách của hắn, nếu bị lộ ra, không chỉ mình ta, e rằng cả phủ Thượng thư cũng khó mà toàn mạng.

 

Dù rằng ta không có tình cảm gì với phủ Thượng thư, nhưng họ đã bỏ tiền ra tìm ta làm việc.

 

Đã nhận tiền của người, thì phải giúp người tiêu tai.

 

Ta phải giả vờ cho giống, để mọi người đều được sống thêm vài ngày.

 

Đang suy nghĩ, bụng ta không kiểm soát mà kêu lên “ùng ục”.

 

Âm thanh trong không khí tĩnh mịch này lại càng nổi bật.

 

Ta xấu hổ không thôi, nếu không phải có cái khăn che mặt, e rằng mặt ta đã đỏ như m.ô.n.g khỉ rồi.

 

“Ngươi rất đói?”

 

Giọng Thái tử lạnh lùng, không chút cảm xúc.

 

“Cũng… không sao.” Ta cứng miệng nói.

 

“Ùng ục…”

 

Bụng lại không hợp thời mà kêu lên.

 

Ta đang chuẩn bị nói tiếp, Thái tử đột nhiên vươn tay, kéo khăn che mặt của ta xuống.

 

Trong khoảnh khắc đó, chỉ một cái nhìn!

 

Ta đã kinh ngạc trước vẻ đẹp của hắn!

 

Thái tử ngũ quan sắc nét, mày thanh tú, mắt sâu như đêm, mũi cao thẳng, môi hơi cong, da trắng như ngọc.

 

Có lẽ do uống rượu, lúc này má Thái tử hơi đỏ, ánh lên trong bộ hỷ bào đỏ rực, vừa lạnh lùng vừa đa tình.

 

Ta hít một hơi, dùng từ ngữ ít ỏi của ta để miêu tả, chỉ có hai chữ!

 

Đẹp quá!

 

Có lẽ vì sắc đẹp làm no lòng, ta bỗng cảm thấy không còn đói lắm nữa.

 

Thái tử thấy ta ngẩn ngơ, nhướng mày nói: “Thái tử phi vì sao có ánh mắt này? Rất nôn nóng?”

 

Ta tỉnh lại, liên tục lắc đầu: “Không không không, Điện hạ hiểu lầm, ta…”

 

Chưa nói xong, một bàn tay lạnh buốt nắm lấy cằm ta, Thái tử mắt hơi nheo: “Nghe nói Thái tử phi cầm nghệ tuyệt vời, đúng lúc đêm tân hôn này, không bằng Thái tử phi gảy một khúc, giúp ta thêm hứng?”

 

Gì?

 

Khi nào ta cầm nghệ tuyệt vời?

 

Rõ ràng ta cầm kỳ thư họa, món nào cũng kém!

 

Thái tử thấy ta không trả lời, mặt lạnh xuống: “Thái tử phi không muốn?”

 

“Muốn! Muốn!”

 

Nhớ lại những lời đồn đáng sợ về Thái tử, ta nào dám không muốn?

 

Ta đành gượng gạo bước đến trước đàn.

 

Đánh bông gòn, đánh trò búng trán ta đều được, chỉ có đánh đàn là không biết!

 

Ta nhắm mắt, liều mạng mà quét tay loạn xạ.

 

“Đây là khúc mới của ta, gọi là ‘Loạn thất bát tao’, Điện hạ thấy thế nào?”

 

Thái tử thích thú nhìn ta, nhếch miệng nói: “Khúc này… rất hay.”

 

Ta giật giật khóe miệng, Thái tử quả thật khác người…

 

Chương 5

 

Bụng ta lại kêu lên.

 

Thật sự đói không chịu nổi.

 

Từ sáng sớm đã không ăn uống, rồi đón dâu, rồi nghi lễ, vừa rồi còn đấu trí với Thái tử một lúc, nếu không ăn chút gì, ta e rằng sẽ c.h.ế.t đói trong đêm tân hôn này, trở thành Thái tử phi đầu tiên c.h.ế.t đói.

 

Ta chớp mắt, cầu khẩn nhìn Thái tử.

 

Thái tử coi như không thấy, tự cởi hỷ phục.

 

Ta giả vờ đáng thương nói: “Điện hạ, có thể sai người mang chút đồ ăn tới không?”

 

Thái tử giọng nhạt: “Ta đã ăn rồi.”

 

 

Nhưng ta chưa ăn mà!

 

Ta trong lòng đảo mắt, định tự mình đi gọi hạ nhân thì Thái tử lại nói: “Cởi áo.”

 

Ta nhìn Thái tử chỉ còn mặc trung y, nhíu mày: “Người không phải đã cởi xong rồi sao?”

 

“Ta nói ngươi.”

 

Giọng Thái tử trầm thấp, lạnh lùng, nghe không chút cảm tình.

 

“Ta…”

 

 

Ta vốn muốn nói, ta đói, ta chưa muốn ngủ.

 

Nhưng nhớ đến tính tình thất thường của Thái tử, ta nuốt lời vào bụng.

 

Hắn cố ý sao?

 

Đói mà ép ta, muốn cho ta một bài học?

 

Ta nắm chặt tay, hít sâu, trong lòng tự nhủ: “Không thể đắc tội, không thể đắc tội, hắn là Thái tử! Hắn là Thái tử!”

 

“Còn không động?” Thái tử nhíu mày, gương mặt tuấn mỹ hiện chút không kiên nhẫn.

 

“Được rồi.” Ta nhanh nhẹn tháo trâm, cởi hỷ phục, một mạch làm xong.

 

“Lên giường.”

 

“Được rồi.” Ta nhanh chóng trèo lên giường.

 

“Nhắm mắt.”

 

?

 

Tại sao phải nhắm mắt?

 

Thôi, cứ làm theo lời hắn nói.

 

“Còn đói không?”

 

Ta thành thật trả lời: “Đói.”

 

Thái tử khẽ cười: “Ta sẽ cho ngươi ăn.”

 

Hả?

 

Ta đang muốn hỏi nghĩa là gì, một cảm giác ấm áp đã phủ lên môi ta.

 

Rèm hỷ tung bay, nến đỏ lay động.

 

Đến tận đêm khuya, Thái tử thoả mãn nằm xuống bên ta, mắt khẽ nhắm, giọng khàn sau dục vọng: “Còn đói không?”

 

Ta xoa xoa cái eo đau nhức, mặt mày khổ sở, đầu lắc như trống bỏi.

 

“Không! Không đói nữa…”

 

Cả đời này ta không dám nói đói nữa…

 

Thái tử nhếch môi, hài lòng ừ một tiếng, nhắm mắt.

 

“Vậy thì ngủ đi.”

 

Ta lặng lẽ gật đầu, mở mắt tới sáng.

 

Công việc này không dễ làm chút nào!

 

Có lẽ lần sau về phủ Thượng thư, ta phải tìm cách, để họ thêm tiền!

 

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...