Thiên Tai Cũng Không [...] – Chương 8

Bao gồm cả cảnh họ lạnh lùng nhìn Trương Lan Lan bị chết cóng trong phòng.

Sau khi đợt tiếp tế thứ hai tới, Từ Tuấn chết, Dương Huy độc chiếm toàn bộ vật tư.

Cộng thêm sự tàn nhẫn vô nhân tính, hắn thật sự đã sống sót.

Tôi nhìn hắn hiện lên trong chương trình tin tức phát về khu trú ẩn, ánh mắt trở nên lạnh lùng.

Cảnh tượng rùng rợn trong đoạn giám sát còn rõ ràng trước mắt tôi.

Tôi lập tức tải video về, rồi tìm số điện thoại chính thức quản lý khu trú ẩn nơi Dương Huy đang ở.

Sau tận thế, nhà nước đã lập gần mười nghìn khu trú ẩn khắp cả nước, người dân có thể chủ động liên hệ xin hỗ trợ.

Khi gọi được đến tổng đài, tôi gửi đoạn video cho họ.

Chính phủ vô cùng coi trọng vụ việc này trong tận thế, ai cũng muốn sống, nhưng những kẻ không có đạo đức, nếu để họ trở lại cuộc sống bình thường, chính là những quả bom hẹn giờ.

Bất cứ lúc nào cũng có thể phát nổ.

Sau khi nhận được xác nhận từ chính quyền rằng họ sẽ xử lý nghiêm túc, tôi rút Dương Huy khỏi danh sách chặn cuộc gọi.

Chưa đầy vài giây, điện thoại đã đổ chuông là Dương Huy gọi tới.

“Di Na! Em không sao chứ!”

Hắn ta vẫn còn đóng kịch lo lắng như thể không có chuyện gì xảy ra.

“Mấy hôm nay em ở đâu vậy! Bọn anh gọi cho em rất nhiều cuộc…”

Dương Huy không hề biết, mọi hành động của hắn đang bị phát sóng trực tiếp trên truyền hình quốc gia.

Để cổ vũ tinh thần dân chúng, chính phủ cho phát trực tiếp hình ảnh từ các khu trú ẩn trên toàn thế giới.

Dương Huy lúc này đang ngồi ở một góc khuất trong khung hình.

Biểu cảm trên mặt hắn không giống như những lời quan tâm hắn nói qua điện thoại.

Ngược lại, ánh mắt lại ẩn chứa sự không cam lòng và oán hận.

Sao nào? Không cam lòng vì tôi vẫn còn sống qua tận thế này à?

Tôi phớt lờ những lời dò hỏi của hắn về tình hình hiện tại của tôi, mà hỏi thẳng về Trương Lan Lan và Từ Tuấn.

Tôi cười đầy ẩn ý, ánh mắt lần lượt lướt qua ba người từng đẩy tôi vào chỗ chết, rồi xoay người bỏ đi.

Dương Huy khựng lại, ngập ngừng: “Bọn họ… họ không qua khỏi… đều đã chết trong tận thế rồi…”

Quả thật tận thế này đã khiến rất nhiều người chết.

Khi lũ ập đến, thi thể trôi nổi khắp nơi, ai cũng không thể biết được rốt cuộc ai là kẻ gây ra những chuyện đó.

“Thật sao? Dương Huy, có lẽ anh chưa biết, căn biệt thự mà các người ở… là tài sản đứng tên tôi.”

“Mà tôi… có toàn bộ đoạn giám sát những chuyện xảy ra trong biệt thự suốt mười mấy ngày qua.”

Tôi thì thầm chậm rãi, âm thanh như ma quỷ vang lên bên tai hắn.

Sắc mặt Dương Huy lập tức trở nên điên dại, tiếng nói bắt đầu lớn dần.

“Không thể nào! Không thể nào! Nhất định là cô lừa tôi!”

“Tôi sống sót vất vả thế này! Cô đang lừa tôi! Nhất định cô đang lừa tôi!”

Hành động điên cuồng của hắn ngay lập tức thu hút sự chú ý của những binh lính gác trực.

Một người đàn ông mặc quân phục, cầm ảnh đối chiếu trong tay, quát lớn:

“Chính là tên này, bắt lấy hắn!”

Trong buổi phát sóng trực tiếp, trước ánh mắt kinh hãi của các nạn dân khác,

Dương Huy bị đám lính vũ trang trấn áp rồi áp giải đi.

Về sau hắn ta kết cục thế nào, tôi không biết.

Dù sao cũng chỉ có hai con đường: hoặc là tử hình, hoặc là bị giam vĩnh viễn trong trại tâm thần.

Lũ rút đi, bầu trời cuối cùng cũng hoàn toàn trong xanh trở lại.

Mẹ tôi vẫn đang chế biến chỗ thịt bò thịt cừu còn sót lại.

Nếu không, tháng Sáu mà để lâu là dễ hỏng.

Ba tôi đích thân lái xe đưa tôi trở lại trường học, vừa vỗ vai tôi vừa cười hiền từ.

“Con gái ngoan, đi đi, ba sẽ chờ con ở đây.”

Tôi gật đầu, mang ba lô lên vai, trở lại trường để tham gia buổi bảo vệ luận văn cuối cùng.

Lẽ ra sau chuyến du lịch tốt nghiệp là đến ngày bảo vệ cuối,

chỉ là thiên tai đột ngột khiến toàn bộ lịch trình bị hoãn lại.

Tôi nhìn vào lớp học trống gần một nửa, lòng thoáng chùng xuống.

Đợt tận thế này, rất nhiều bạn học không thể qua khỏi.

Nhưng buồn thì buồn, cuộc sống vẫn phải tiếp diễn.

Sau buổi bảo vệ, tôi chính thức tốt nghiệp.

Tôi cùng bố mẹ trở lại thảo nguyên, phụ bố quản lý trang trại, giúp mẹ làm thịt khô.

Tuy chẳng mấy khi gặp người khác, nhưng cuộc sống lại có nét yên bình, thú vị riêng…

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...