Thoát Khỏi Bể Khổ [...] – Chương 7

27

Sợ tôi bỏ trốn, Phó Lễ sắp xếp nhiều lính gác canh giữ bên ngoài phòng tôi.

Bất kể tôi làm gì, họ đều theo sát.

Sau đêm đó, tôi bắt đầu trốn tránh anh.

Nghe nói dạo gần đây, anh bận rộn với việc dẹp thổ phỉ.

Lòng tôi lại nảy sinh ý định bỏ trốn.

Phó Lễ chuyển đến ở cùng phòng với tôi, quần áo của anh và tôi xếp lẫn vào nhau trong tủ.

Điều này khiến tôi có chút ngẩn ngơ.

Khi cưới Tạ Tu Văn, tôi từng mơ về cảnh quần áo của hai vợ chồng xếp chồng lên nhau, cùng sống trong một gian phòng.

Nhưng suốt những năm làm vợ chồng, anh ta hiếm khi bước vào phòng của tôi.

Phòng tôi không có bất kỳ đồ vật nào thuộc về anh ta.

Giờ đây, mọi thứ lại khiến tôi và Phó Lễ giống như một cặp vợ chồng thật sự.

Tôi thu lại suy nghĩ.

Tạ gia đã sụp đổ.

Túc Châu giờ không còn Tạ gia nữa.

Sau khi thu dọn hành lý, tôi vô tình làm rơi một chiếc hộp nhỏ trong tủ áo của Phó Lễ.

Trên đó có rất nhiều chữ ký của tôi!

Tôi kinh ngạc mở ra.

Bên trong là những lá thư, tất cả đều được viết vào một ngày: mùng 7 tháng 3.

Sinh nhật của tôi.

Trên thư là nét chữ của tôi, kể lể rằng tôi đã ăn những món bánh ngon, đã ngắm cảnh ở đâu đó.

Cuối mỗi lá thư là dòng: “Sinh nhật vui vẻ, Phó Lễ.”

Mỗi lá thư đều có hồi âm của anh.

Anh hồi âm rất ngắn gọn, bút lực sắc bén.

[Mọi sự bình an, đừng nhớ, cùng vui. Phó Lễ gửi.]

Những bức thư qua lại làm đầu tôi trống rỗng.

Không lạ khi Tạ Tu Văn nói có thư từ qua lại.

Không lạ khi anh ta nghĩ rằng tôi và Phó Lễ lén lút liên lạc.

Nhưng tôi chưa từng viết những bức thư đó.

Hơn nữa, kể từ khi gả vào Tạ gia, tôi chưa từng tổ chức sinh nhật.

Cha mẹ tôi gặp nạn đúng vào ngày sinh nhật tôi.

Từ đó, mỗi năm đến ngày này, tôi đều dành cả ngày để tưởng nhớ họ.

Vậy nên, những bức thư này chắc chắn là do Phó Lễ…

28

“Chúc tiểu thư, em đang bận rộn định đi đâu thế?”

Phó Lễ trong bộ Phi Ngư phục, dựa người vào cửa, lười biếng nhìn tôi.

Không biết anh đã đứng đó bao lâu rồi.

Tim tôi khẽ thắt lại, cố giữ bình tĩnh, ném đống thư vào mặt anh:

“Tất cả đều là do anh làm!”

Anh nghiêng đầu tránh, giữ lấy cổ tay tôi:

“Chúc Linh, em còn mơ mộng gì mà nghĩ chúng ta có thể là đôi tình nhân lý tưởng?

“Ngay cả không có tôi, em nghĩ giữa em và Tạ Tu Văn có thể duy trì được bao lâu?”

Tôi biết rõ giữa tôi và Tạ Tu Văn không có niềm tin, cũng chẳng có tình yêu.

“Nhưng anh cũng không thể làm như thế!”

“Tôi cứ làm đấy, em làm gì được tôi?”

Phó Lễ hung hăng, ép tôi đến mép giường.

Tôi sợ đến mức mắt đỏ hoe, tưởng anh sẽ rút dao đâm mình.

“Đồ lừa đảo, em còn dám khóc nữa à?”

Giọng Phó Lễ bỗng hạ xuống dịu dàng, anh buông tay tôi ra, nhẹ nhàng vỗ lưng tôi dỗ dành:

“Thôi nào, đừng khóc, tôi mang bánh về cho em đây.”

Không dỗ thì thôi, dỗ xong tôi càng thấy tủi thân:

“Anh lấy quyền gì mà gọi em là lừa đảo chứ?”

Phó Lễ nhìn tôi với vẻ khó hiểu:

“Không phải em đã hứa, sau này sẽ tổ chức sinh nhật cho tôi sao?”

Tôi ngẩn người.

Hình như đúng là có chuyện đó.

Ngày xưa, khi biết sinh nhật tôi và anh trùng nhau nhưng chưa ai tổ chức cho anh,

tôi đã vỗ ngực hứa hẹn: từ nay sinh nhật anh tôi sẽ lo.

Nhưng cuối cùng, vào ngày sinh nhật, tôi đã bỏ rơi anh.

Không ngờ lời hứa trẻ con ấy, anh lại nhớ đến tận bây giờ.

“Xin lỗi, Phó Lễ, em xin lỗi. Hôm đó em đã bỏ rơi anh.”

Lời xin lỗi muộn màng.

Phó Lễ ôm tôi vào lòng, thở dài khẽ:

“Không trách em.”

29

Phó Lễ nói muốn dẫn tôi đi gặp mẹ anh.

Trong ký ức của tôi, mẹ anh là một người phụ nữ rất đẹp.

Giờ đây, bà đã hóa thành một nấm mồ khô cằn.

Phó Lễ quỳ trước mộ, kể lại cuộc đời mình.

Lúc này tôi mới biết, ngày xưa Phó Lễ từng đánh những kẻ bắt nạt mình trong học đường.

Họ đều là con nhà quyền quý.

Lấy cớ đòi công bằng cho con, chúng bức hại mẹ anh đến chết.

Còn anh bị đánh gần chết, ném vào mương nước.

May mắn giữ được mạng, anh từng định báo quan.

Nhưng ngay khi bước đến cửa, quan phủ đã bị mua chuộc.

Anh hiểu rằng không ai đứng ra đòi lại công bằng cho mình, chỉ còn cách tự mình leo lên đỉnh cao quyền lực.

Anh nhận một thái giám làm cha nuôi, chỉ để trèo nhanh và xa hơn.

Anh chỉ nói qua loa về những năm tháng đó.

Nhưng tôi biết rõ, những hiểm nguy mà anh phải đối mặt không hề đơn giản.

Không biết vì sao, mắt tôi chợt nhòe đi.

“Giờ đây con đã tự tay giết hết những kẻ thù của mình, mẹ có thể yên lòng mà đi.”

Nói xong, anh nắm lấy tay tôi:

“Quên mất, giờ con sắp lấy vợ rồi, chính là cô bé năm xưa mẹ từng nói là ăn khỏe lắm đó.”

Tôi mở to mắt, sửng sốt:

“Khi nào em nói sẽ lấy anh?”

Phó Lễ nhướng mày:

“Hôm trước em chọn phương án thứ hai, quên rồi sao?”

Hình như đúng là có chuyện đó.

Tôi khuỵu gối, cảm giác mình không còn sức phản kháng.

Đám cưới diễn ra vào mùa đông.

Trống chiêng vang trời.

Khi bước vào tân phòng, Phó Lễ phát hiện bên trong trống không.

Chỉ còn lại một tờ giấy:

“Dù thích hôn anh thật, nhưng tôi không muốn kết hôn nữa.”

Phó Lễ vo nát tờ giấy trong tay, nghiến răng:

“Đáng chết!”

Thuộc hạ nghe tiếng, bước vào hỏi:

“Đại nhân, có cần phái người đuổi theo không?”

“Phu nhân thích trò chạy trốn, để cô ấy chạy ba ngày trước đã.

“Kiểm tra xem cô ấy mang đủ bạc không, nếu thiếu thì chỉ cho chạy một ngày thôi.

“Thôi, chỉ cho chạy nửa ngày, kẻo đói bụng lại la hét om sòm.”
End

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...