Thẩm Yến chết rồi. Người đàn ông từng bị gọi là “ác ma” của thành phố G, ngã xuống dưới họng súng của một cuộc trả thù đẫm máu. Để lại sau lưng một núi tài sản và con chim hoàng yến được anh ta nuôi dưỡng suốt mười năm – chính là tôi. Ba năm sau, tôi sống lại, quay về thời điểm anh ta mười chín tuổi. Khi ấy, anh ta nghèo đến mức chẳng còn gì trong tay. Tôi thấy anh ta đáng thương, định đưa anh về nhà. Thiếu niên kia đẩy tôi ra: “Cô là ai, tránh xa tôi ra!” Tôi cúi đầu hôn lên môi anh: “Tôi là vợ tương lai của anh.”
Bạn có thể để lại đánh giá chi tiết bên dưới. Phần này dành cho bình luận của độc giả và không liên quan đến đánh giá 5 sao ở đầu trang.
Chưa có đánh giá nào.
Bình luận