Tiệc Cưới Dài Nhất [...] – Chương 8

Đừng tưởng mấy bà này gầy gò nhỏ bé, ra tay thì rất tàn nhẫn.

Kìm sắt, liềm cắt cỏ, đều giáng lên người vợ trưởng thôn.

Vợ trưởng thôn cứ kêu oan: “Không phải tôi bỏ thuốc độc!”

“Không phải bà thì là ai?”

Đúng, chính là bà ta.

Tôi tận mắt nhìn thấy.

Vợ trưởng thôn bị đánh đến không chịu nổi, bắt đầu bịa chuyện, đổ tội lung tung.

Bà ta chỉ vào bà thím nhóm lửa làm bà ta thành vật tế thần.

“Chắc chắn là Trần Lộ làm. Cô ta căm ghét tôi vì tôi nhốt cô ta làm việc nhà. Căm thù nên mới bỏ thuốc độc vào nồi. Cô ta luôn ở gần bếp, tiện nhất để ra tay.”

Đứng gần bếp thật sự là tiện nhất để hạ độc.

Hơn nữa bà thím vốn không phải người trong làng, lại oán hận dân làng này.

Sau khi bị đánh, bà thím lại chỉ vào tôi.

“Tôi tận mắt thấy Văn Văn bỏ thuốc. Nếu không, tại sao tất cả những ai ngồi vào bàn đều trúng độc, chỉ có cô ta không sao? Cô ta là người ham ăn, vậy mà lần này không hề động đũa. Mấy người không thấy kỳ lạ sao?”

Nhờ lời nhắc của bà thím, đám đàn bà ngu ngốc này cuối cùng cũng nhận ra sự bất thường của tôi.

Đúng rồi, ngoài bà thím, tôi cũng không phải người trong làng này.

Mới đến vài ngày đã qua tay sáu người đàn ông.

Tôi chắc chắn cũng mang đầy oán hận.

Người đầu tiên tiến về phía tôi là bà lão nhà họ Triệu: “Con hồ ly tinh này, mày đáng chết từ lâu rồi! Nếu không có mày, ba đứa con trai tao vẫn sống khỏe mạnh.”

Tuy tôi là hồ ly tinh, nhưng lần này thật sự không phải tôi bỏ thuốc!

Tôi chỉ mượn dao giết người, bịa vài câu dối trá mà thôi.

Không ngờ tôi giết hàng chục đàn ông mà không tốn một giọt máu, lại bị đám đàn bà cùng khổ truy đuổi khắp núi.

Trong số họ, có người là nạn nhân của buôn người, có người bị chồng đánh đập nhiều năm, có người bị chồng đánh xong đến lượt con trai, con trai đánh xong đến cháu trai.

Vậy mà giờ đây họ lại đồng lòng đòi trả thù tôi.

Đối xử với ân nhân như thế, đáng kiếp họ bị đàn ông áp bức cả đời.

Tôi chạy mệt rồi, không muốn chạy nữa.

“Đừng đuổi nữa, mấy người sẽ chết đấy.”

Tôi nói thật, vì tôi đã bỏ thuốc độc vào giếng.

Khi họ bận rộn cứu đám đàn ông và con trẻ, tôi đã lần lượt lục soát từng nhà, tìm được hơn chục chai thuốc diệt cỏ, đổ hết vào giếng nước duy nhất của làng.

Càng vận động nhiều, độc càng phát nhanh.

13

Tôi đói rồi, không muốn chạy nữa.

Đám phụ nữ đuổi kịp tôi, lao vào đánh đấm túi bụi.

Đang đánh thì chính bọn họ tự gục xuống.

Bà thím hoảng hốt ôm lấy chân tôi cầu xin tôi cứu bà ta.

“Muộn rồi.” Tôi đá bà ta văng ra xa.

Nhìn từng người phụ nữ ngã quỵ trước mặt tôi, rên rỉ trong đau đớn.

Tôi bật cười.

“Những người định chạy đã chạy xa rồi. Còn lại các người đều đã bị đồng hóa, cứ yên tâm xuống địa ngục đoàn tụ với chồng con mình đi.”

Tôi phủi mông rồi quay người trở về.

Đi mãi, tôi lạc đường.

Bụng ngày càng đói.

Tôi chỉ có thể ngồi bệt xuống vỉa hè, chờ xem có người tốt bụng nào đi qua cho tôi miếng gì ăn không.

Một tiếng sau, một chiếc xe ba bánh chạy tới.

Một người đàn ông trung niên bước xuống cạnh tôi.

“Cô bé, cháu làm sao thế này?”

“Đói.”

Tôi thực sự không còn sức để nói thêm chữ nào.

Người đàn ông cười hiền hậu: “Người nhà cháu đâu?”

“Chết hết rồi.”

Dù chưa chết hết thì cũng không sống được bao lâu. Dù sao tôi cũng đã bỏ thuốc độc vào giếng, chẳng ai sống sót nổi.

Người đàn ông đánh giá tôi từ đầu đến chân, đi đi lại lại vài lần.

“Người nhà cháu chết hết, nên dân làng ức hiếp cháu phải không? Nhìn vết thương trên người cháu kìa. Đáng thương quá.”

Đúng vậy, tôi thật đáng thương.

Cô đơn sống trên đời này.

Không ai quan tâm tôi, không ai thương xót tôi.

Vậy nên, tôi sẽ để cho nhiều người khác cũng đáng thương giống tôi.

“Theo chú về nhà được không? Chú sẽ tìm cho cháu một nhà tốt.”

Tôi chớp chớp mắt.

Người đàn ông trung niên khẽ thở dài: “Một cô bé xinh đẹp thế này, vậy mà lại ngốc.”

Tôi không ngốc, chỉ là đói đến mức không buồn mở miệng mà thôi.

“Đói.”

Người đàn ông lấy từ thùng xe ra hai quả gì đó không rõ.

“Ăn tạm đi. Một lát nữa về đến nhà rồi.”

Tôi gật đầu bừa.

Chua quá.

Không biết ngày mai có tiệc để ăn không?

Toàn văn hoàn.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...