Tiểu Bạch – Chương 8

Tôi nén lại sự sợ hãi, mừng rỡ thốt lên: “Ôi Tiểu Bạch, lâu quá không gặp! Cậu thành xà vương rồi à!”

Những con rắn dồn đám lưu manh vào góc tường, Tiểu Bạch tỏ ra rất tức giận với hành động của bọn chúng.

Nó há miệng định lao đến cắn thì tôi vội ngăn lại: “Đợi đã.”

Tiểu Bạch không hiểu, nhưng vẫn thu lại nanh độc.

Tôi bước đến trước mặt mấy gã kia.

Cả bọn lập tức quỳ rạp xuống: “Xà vương tha mạng! Xin xà vương tha mạng!”

Tôi nhìn chằm chằm vào một tên trong số đó: “Là Dư Kha sai các người đến đúng không?”

11

Quả nhiên tôi đoán không sai.

Đám người này đều là do Dư Kha thuê đến.

Sau khi bị đuổi học, Dư Kha nằm ở nhà mấy tháng liền, bị bố mẹ cằn nhằn đến phát điên nên đành đi xin việc.

Nhưng vì chưa tốt nghiệp đại học nên cô ta chẳng thể vào được công ty tử tế nào.

Bất đắc dĩ phải đi làm phục vụ, rồi quen biết một đám lưu manh ngoài xã hội.

Khi nghe tin tôi được xét tuyển thẳng lên cao học, nhớ lại những chuyện cũ ở đại học, cô ta không cam lòng, bèn đưa cho đám người đó 500 tệ, nhờ chúng hủy hoại tôi.

Nghe đến số tiền đó, tôi giật mình.

Nếu lúc đó Tiểu Bạch không kịp xuất hiện, tôi e là đã tiêu đời.

Với những kẻ đến 500 tệ cũng không có, thì còn trông mong gì vào lương tâm?

Cuối cùng, tôi vẫn tha cho bọn họ.

Đợi bọn họ sợ hãi bỏ chạy không còn bóng dáng, tôi cúi người xoa đầu Tiểu Bạch:
“Tiểu Bạch, thấy cậu sống tốt như vậy, tôi yên tâm rồi. Cậu dẫn các bạn mình về rừng đi nhé. Con người đáng sợ lắm, đặc biệt là Dư Kha. Ngay cả với tôi cô ta còn độc ác như thế, nếu biết cậu vẫn còn sống, chắc chắn sẽ không tha cho cậu đâu.”

Nói đến đây, tôi thấy gương mặt nhỏ của Tiểu Bạch khẽ biến sắc.

Nó dụi nhẹ vào lòng bàn tay tôi, rồi đặt một nụ hôn lên đó.

Ngay sau đó, như thể đã quyết định điều gì, nó quay người dẫn theo cả bầy rắn rời đi.

Mà hướng nó đi… chính là nhà Dư Kha.

Tối hôm đó, tôi trằn trọc cả đêm không ngủ.

Sáng hôm sau, tôi đến khu nhà của Dư Kha từ rất sớm.

Trước cổng khu chung cư đã tụ tập một đám đông, cả xe cảnh sát cũng có mặt.

“Trời đất ơi, bên trong toàn là máu, cả nhà bị rắn cắn nát hết rồi.”

“Con gì mà ghê vậy?”

“Nghe nói là rắn, mà lạ thật, trong thành phố sao lại có nhiều rắn thế cơ chứ?”

Chuyện này nhanh chóng leo lên top tìm kiếm địa phương, nhưng rồi lại bị gỡ xuống rất nhanh.

Cảnh sát ra thông báo nói gần đây có nhiều rắn từ vườn thú sổng chuồng, đang được truy bắt, khuyến cáo người dân đóng chặt cửa sổ cửa ra vào.

Vài hôm sau, tôi nhận được tin Dư Kha đã chết.

Nghe nói lúc chết cô ta vẫn còn tỉnh táo, gọi điện báo cảnh sát, cứ liên tục nói: “Có rắn… rất nhiều rắn…”

Đợi cảnh sát đến nơi thì chỉ còn lại thi thể.

Vì hung thủ là rắn, mà cũng chẳng ai trông thấy rõ chúng, vụ án bị xếp lại.

Vài ngày sau, lúc đang ngủ, tôi cảm thấy ngực mình như có gì đè lên.

Mở mắt ra — là Tiểu Bạch.

Nó lại lớn thêm một chút, nhưng lần này chỉ có một mình.

Tôi hỏi nó: “Các bạn của cậu đâu rồi?”

Tiểu Bạch dùng đuôi chỉ ra phía xa, như muốn nói rằng họ vẫn ở ngoài kia.

Tôi hiểu, nó sợ đàn rắn vào nhà sẽ làm người thân tôi hoảng sợ.

Tôi im lặng một lúc, nắm chặt con dao gọt trái cây trong tay, rồi hỏi:
“Cậu muốn sống cùng tôi à?”

Tiểu Bạch ngẩn ra một chút, sau đó lại lắc đầu.

Nó tiến lại gần, dụi vào má tôi như đang nói lời tạm biệt.

Tôi đặt dao xuống, dang tay ôm lấy nó: “Cậu đi đi, đừng quay lại nữa. Thành phố này không dành cho cậu đâu.”

Không biết có phải do ảo giác không, tôi dường như thấy trên gương mặt nhỏ của Tiểu Bạch… có một giọt nước mắt.

Nó gật đầu.

Rồi biến mất vào màn đêm.

Từ đó… không bao giờ quay lại nữa.

(Hết).

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...