Tình Cảm Mong Manh – Chương 8

Sau này, tôi cố gắng thi đậu vào Nhất Trung, học chung trường với cô ấy.

Chỉ là… cô ngốc lại bị xếp sang lớp khác.

Đúng là con ngốc, ngày nào cũng chỉ biết học, như thể bị ma ám.

Mấy công thức vật lý cơ bản cũng không biết dùng, còn ngồi cắn tay.

May mà kỳ thi phân lớp năm lớp 10, cuối cùng cô ấy cũng được chuyển sang lớp tôi.

Sau đó tên tôi cứ bị đặt cạnh tên Hạ Vãn, ánh mắt cô ngốc nhìn tôi lúc nào cũng vừa cười vừa ngượng.

Tôi cứ cảm thấy nụ cười đó quen thuộc lắm, mãi về sau tôi mới nhớ ra – mỗi lần cô ấy cười với tôi, mắt lúc nào cũng lấp lánh.

Nhưng rồi cô ngốc lại chuyển lớp.

Cô ấy học khối Tự nhiên rất vất vả, chuyển lớp với cô ấy thì lại là chuyện tốt cho kỳ thi đại học.

Nên tôi cũng không hỏi.

Cho đến một lần trong trận bóng rổ, tôi thấy một cậu con trai chạy vòng gần cả sân chỉ để tìm cô ấy.

Tôi bực.

Bực vì con ngốc chẳng thèm nói chuyện với tôi, cũng không đến cổ vũ cho tôi.

Kết thúc trận đấu, tôi định đi tìm cô ấy nhưng không thấy đâu, đành ăn liên hoan cùng lớp rồi ngồi đợi dưới nhà.

Và khi cô ấy quay về, lại nghe bạn cô ấy nói: “Có chuyện mới đấy, phải kể cho cậu nghe liền.”

Tôi nghe xong thấy nghẹn cả ngực.

Tôi muốn biết, cô ấy có thích ai rồi không. Có phải là cậu bạn trai lúc nãy không.

Rồi tôi hỏi lý do cô ấy chuyển lớp có phải vì cậu ta không, hỏi luôn cả câu mà bạn cô ấy nói có nghĩa gì.

Nhưng cô ấy không chịu nói.

Tôi nổi điên.

Con ngốc này chỉ biết chờ đến khi bị người khác lừa rồi mới hối hận à.

Sau đó tôi hẹn hò với Hạ Vãn, cứ ngỡ là đã chạm được đến ánh trăng của mình.

Nhưng tôi luôn cảm thấy thiếu gì đó.

Đã rất lâu rồi tôi không gặp Thẩm Tri Nhất.

Nghĩ đến đây, chính tôi cũng bị dọa cho sững sờ.

Sau đó trường phát giấy sticker, bảo viết tên trường đại học mà mình muốn thi vào.

Tôi không do dự, viết ngay: Đại học Bắc Thành.

Lúc ấy tôi nghĩ – con ngốc đó chắc chắn cũng viết Đại học Bắc Thành, không thì cũng là Đại học Sư phạm Bắc Thành.

Cô ấy từng nói sẽ đi Bắc Thành cùng tôi mà.

Nhưng khi tôi đến lớp của cô ấy, nhìn thấy nét chữ quen thuộc ấy lại viết là “Lâm Đại”,

Tim tôi đột nhiên thắt lại một nhịp, như thể có thứ gì đó rất quan trọng… sắp rời khỏi tôi.

Lúc xuống đến dưới lầu, ánh mắt tôi vô thức liếc về phía con hẻm bên cạnh – vẫn là con hẻm ẩm thấp và tối tăm đó.

Chỉ là, sau khi con đường lớn được mở, chẳng còn ai đi lối đó nữa.

Từng có một thời, nơi này, trước sau là tôi và con ngốc ấy đi cùng nhau.

Tôi đã đợi được cô ấy, vậy mà cô ấy lại nói với tôi rằng cô ấy không đi Bắc Thành nữa.

Cô ấy nói, để Hạ Vãn đi cùng tôi.

Tôi cứ nghĩ, cô ấy không thích Hạ Vãn. Ý nghĩ đầu tiên nảy ra trong đầu tôi là: nếu cô ấy không thích Hạ Vãn, vậy tôi sẽ chia tay.

Chỉ cần… chỉ cần cô ấy chịu ở lại bên tôi.

Sau kỳ thi đại học, tôi đến Bắc Thành.

Trước khi rời đi, tôi muốn đến gặp con ngốc ấy một lần.

Tôi đứng trước cửa nhà cô ấy. Nếu được, tôi ước gì lúc đó mình có thể quay lưng rời đi, đừng cúi đầu nhìn xuống.

Dưới tán cây xanh đung đưa, cô gái từng cười rạng rỡ trước mặt tôi ấy, đang nằm trọn trong vòng tay một chàng trai khác.

Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy mắt mình đỏ hoe.

Tri Nhất, cậu từng thích tôi không?

Có lẽ đến bây giờ tôi mới nhận ra, tôi thích cậu.

Từng khoảnh khắc cậu ở bên cạnh tôi, tôi đã coi đó là lẽ đương nhiên… là điều cậu sẽ mãi mãi làm.

Một ngày nào đó sau khi vào đại học, Bắc Thành bắt đầu có tuyết rơi.

Tôi bước ra khỏi công ty. Người mẹ của tôi – chỉ là một trong rất nhiều người phụ nữ của gã đàn ông đó.

Bà ấy luôn nghĩ, nhờ có tôi, bà sẽ được “lên chức”.

Nhưng ở nơi này, ai cũng gian xảo và hiểm độc đến đáng sợ.

Bà ấy… đã nghĩ quá đơn giản rồi.

Tôi lên chuyến bay về Lâm Thành.

Tôi nhớ cô ấy.

Bao năm qua, tôi dùng việc học, rồi lại dùng công việc để làm tê liệt bản thân.

Chỉ khi như thế, tôi mới không nghĩ đến mùa hè năm nào cùng cô ấy ngồi trên sân thượng, bị muỗi cắn đến muốn phát điên.

Không nghĩ đến mỗi lần đi học, tan học, cô ấy đẩy gọng kính, cắm cúi đọc sách.

Không nghĩ đến từng khoảnh khắc cô ấy nhìn tôi cười, ánh mắt sáng rực như sao.

Tôi nghĩ… cô ấy từng thích tôi.

Tôi muốn giành lại cô ấy, bất kể bằng cách nào, chỉ cần cô ấy quay về bên tôi là đủ.

Sau này gặp lại, cô ấy lạnh nhạt, xa cách.

Tôi không kìm được mà bước lên ôm chặt cô ấy.

“Tri Nhất… có thể đừng đối xử với tớ như vậy được không?”

Tôi khẽ khàng van xin cô ấy.

Nhưng cô ấy nghiến răng đẩy tôi ra, giọng nói như mất hết lý trí: “Tớ có bạn trai rồi, buông ra đi, buông ra.”

“Giang Trì Dã, tớ không thích cậu nữa. Cậu như vậy chỉ khiến tớ càng thấy ghê tởm cậu hơn.”

Cô ấy nói những lời đó bằng giọng vô cùng lạnh lẽo.

Tôi sững người, buông tay.

Mắt cô ấy ửng đỏ.

Tôi vô lực cúi đầu xuống: “Tớ… tớ nhớ cậu lắm, Tri Nhất… Bắc Thành lạnh quá.”

Ánh mắt cô ấy không còn dừng lại trên người tôi nữa, xoay người rồi rời đi.

Tôi biết, từ nay về sau… cô ấy sẽ không bao giờ gặp lại tôi nữa.

Không còn nữa rồi.

Tri Nhất, tớ thích cậu, có lẽ là đã thích từ rất lâu, rất lâu rồi.

Tôi quay trở lại khu nhà cũ đó.

Vì là mùa đông, nên cây to trước cổng cũng chẳng còn bao nhiêu lá.

Cái hẻm nhỏ năm nào… giờ cũng không còn nữa.

Tôi đã bỏ lỡ cả mùa hè rực rỡ của mình – cái mùa hè từng có Thẩm Tri Nhất.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...