Tình Yêu Chân Chính [...] – Chương 8

16

Tôi nhớ khoảng thời gian mới cưới, chúng tôi vẫn thường xuyên nhắn tin, chia sẻ với nhau những chuyện thú vị hàng ngày.

Sau khi Tô An Lam ly hôn rồi đưa con gái về nước, tần suất nhắn tin giữa tôi và Lục Trạch Vũ ngày một thưa dần.

Thậm chí sau này, anh có chuyện gì chỉ gọi điện hoặc nhắn vài câu ngắn ngủi qua SMS.

Anh nói bận, không còn thích trò chuyện nữa.

Lúc đầu tôi chẳng nghĩ gì. Cho đến khi phát hiện anh ghim đầu khung chat với Tô An Lam, và hai người họ… chưa bao giờ ngừng liên lạc.

Tôi lướt tay, hủy ghim.

Sau khi bỏ ghim mới thấy, khung trò chuyện với tôi đã tụt xuống cuối danh sách.

Tôi dứt khoát xóa và chặn luôn tài khoản đó.

Tiện tay… cũng chặn toàn bộ liên lạc từ Lục Trạch Vũ.

Anh tôi sau khi biết tin tôi ly hôn, lập tức gọi điện mắng tôi một trận:

“Dựa vào đâu mà mày tha cho Lục Trạch Vũ dễ dàng như vậy? Đã ly hôn thì phải làm cho nhà họ Lục chó gà không yên mới hả dạ!”

Tôi cười nhẹ, khuyên anh: “Thôi đi anh à.”

“Dù sao cũng là sáu năm hôn nhân em từng yêu thương bằng cả chân thành, em không muốn nó kết thúc trong bùn lầy.”

Tôi vẫn muốn giữ thể diện.

Đầu dây bên kia im lặng, rồi anh tôi khẽ chửi một câu: “Vô dụng.”

Rồi cúp máy.

Vừa đặt điện thoại xuống, tài khoản ngân hàng báo có khoản chuyển khoản 10 triệu từ anh tôi.

Anh viết: “Cứ bước tiếp đi. Anh sẽ luôn là chỗ dựa cho em.”

Tôi cay sống mũi, cười mà nước mắt rơi.

May mà… tôi không cô đơn.

Việc đăng ký và tìm địa điểm mở công ty được anh tôi giúp đỡ rất nhiều. Người đầu tư chính là tôi, nên tiến độ triển khai mọi thứ cực kỳ nhanh.

Lần đầu khởi nghiệp, tôi bận đến mức không có thời gian chạm đất.

Thi thoảng, nghe người ta nhắc đến chuyện Lục Trạch Vũ bị ung thư gan.

Nhưng anh còn trẻ, dù là giai đoạn cuối, nếu tích cực điều trị và chịu bỏ tiền thì vẫn có thể sống thêm vài năm nữa.

Lục Trạch Vũ điên cuồng liên lạc với tôi, nói muốn gặp tôi một lần.

Tôi nghĩ ngợi rồi vẫn tranh thủ đến bệnh viện.

Gặp rồi, anh lại chẳng nói gì. Chỉ lặng lẽ nhìn tôi — như thể nhìn bao nhiêu cũng không đủ.

Tôi cảm thấy vô vị, định quay người rời đi.

“Nguyệt Nguyệt…”

Anh đột nhiên gọi tôi lại, chậm rãi mở lời: “Trước đây anh cứ nghĩ người mình yêu là Tô An Lam, nhưng giờ mới nhận ra… cô ta chỉ là một phần cố chấp thuở trẻ mà anh không thể có được.”

“Những năm qua em luôn ở bên anh… thật ra anh chẳng thể rời xa em.”

Giọng anh càng lúc càng khàn, đến cuối cùng gần như nghẹn ngào:

“Nguyệt Nguyệt… anh thực sự rất yêu em.”

17

Tôi chợt nhớ lại cái đêm Tô An Lam qua đời, anh quỳ gối dưới mưa gào khóc, nói yêu cô ta đến chết đi sống lại…

Suýt nữa thì tôi phá lên cười.

Tình yêu của anh — thật quá rẻ mạt.

Vài mẩu chân thành góp nhặt lại, anh cũng có thể đem ra khoe như thể tình sâu nghĩa nặng.

Đáng tiếc…

Những thứ mà ngày trước anh keo kiệt không chịu trao, giờ tôi chẳng còn cần nữa.

Tôi mỉm cười: “Nghỉ ngơi đi. Sớm mà được về gặp Tô An Lam, chẳng phải là điều anh mong ước sao?”

“Không phải… không phải mà…”

Giọng anh khàn đặc, như đang xé rách cổ họng để phản bác.

Vừa nói vài câu, anh đã thở gấp, ngay cả thêm một chữ cũng cực kỳ khó khăn.

Tôi tốt bụng đưa ly nước trên tủ đầu giường cho anh:
“Không còn quan trọng nữa, Lục Trạch Vũ.”

“Chuyện liên quan đến anh… tôi không quan tâm nữa rồi.”

Ánh sáng vốn đã không nhiều trong mắt anh, dần dần vụt tắt. Giống như mặt hồ chết lặng, không còn gợn sóng.

Tôi nghĩ, mình đã nói rất rõ ràng rồi.

Tôi biết anh vẫn đang dõi theo tôi.

Nhưng tôi không ngoảnh lại.

Chỉ lặng lẽ quay lưng, bước đi, từng bước một rời khỏi anh.

Hai năm sau, công ty tôi chính thức niêm yết. Trong buổi tiệc ăn mừng, tôi nhận được một cuộc gọi lạ.

Đầu dây bên kia tự xưng là luật sư của Lục Trạch Vũ, nói có chuyện quan trọng cần gặp tôi.

Tôi không từ chối, đến gặp ngay trong ngày.

Luật sư đưa tôi một xấp giấy, tôi mở ra xem — là di chúc.

“Cách đây một năm, khi biết mình không sống được bao lâu nữa, Lục tiên sinh đã lập sẵn di chúc này. Căn dặn tôi phải đích thân giao cho cô.”

Vì sợ bệnh tình không qua khỏi, anh ta đã sớm chia sẵn tài sản làm hai phần.

Một nửa cho mẹ mình.

Nửa còn lại… để lại cho tôi.

Tôi thực sự có chút bất ngờ. Nghĩ rằng, với tình cảm anh ta dành cho Tô An Lam, ít nhiều cũng sẽ để lại cho Nhân Nhân một phần bảo đảm.

Không ngờ — anh lại để lại toàn bộ cho tôi, người vợ cũ đã ly hôn.

Có lẽ anh ta muốn dùng cách này để chứng minh, rằng anh ta thực sự yêu tôi.

Nhưng anh không biết…

Tình yêu chân chính, vốn dĩ không cần chứng minh.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Chồng Tôi Bỏ Lại Tôi Một Mình Trong Đám Cháy

Nửa đêm, tiếng chuông báo cháy vang lên trong hành lang. Khi tôi còn đang ngơ ngác, chồng tôi đã vội vàng lao ra khỏi cửa. Tôi một mình chạy xuống lầu, lại thấy anh ấy đang ôm an ủi người yêu cũ, tôi bình tĩnh đề nghị ly hôn. Người yêu cũ của chồng […]
1.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương
Hiện đại · Trending right now

Váy Cũ, Tình Mới

Vào đúng ngày trở về trường cũ dự lễ kỷ niệm 100 năm thành lập, tôi nhận được một ảnh chụp màn hình do trợ lý gửi đến: 【Hy vọng cô gái của anh, lần đầu tiên biểu diễn trên sân khấu ở tuổi mười tám sẽ thuận lợi.】 Trong ảnh, một cô gái xa […]
0.0 9 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...