Tôi Ch E C [...] – Chương 8

22.

Gia đình Trần Dã từng đến tìm tôi một lần.

Là chị gái anh ta, một người phụ nữ trông rất mệt mỏi.

Chị không xin xỏ gì, chỉ đến để xin lỗi.

Chị kể, từ nhỏ Trần Dã đã cực kỳ ích kỷ, luôn nghĩ mình là trung tâm của thế giới, mọi người phải xoay quanh anh ta.

Trong cái bệnh viện tâm thần đặc biệt kia, anh ta vẫn sống trong thế giới riêng.

Ngày nào cũng vẽ nguệch ngoạc trên tường, nghiền ngẫm tại sao mình thất bại.

Và kết luận cuối cùng mà anh ta rút ra là: tôi chính là “biến số đã phản bội” anh ta.

Đến chết, anh ta cũng không bao giờ nhận mình sai.

Tôi bày tỏ sự cảm thông với chị gái anh ta, nhưng cũng nói rõ rằng tôi sẽ không đi thăm Trần Dã.

Và sẽ không bao giờ gặp lại anh ta.

Có người nói thời gian sẽ xoa dịu mọi thứ.

Nhưng tôi không hứng thú với chuyện xoa dịu gì cả.

Tôi chỉ xây một bức tường, vĩnh viễn ngăn cách anh ta và thế giới của tôi.

Tha thứ là việc của Chúa.

Việc của tôi chỉ là đảm bảo anh ta không bao giờ có cơ hội làm tôi tổn thương thêm nữa.

23.

Lại qua thêm vài năm, tôi nghe tin về Trần Dã từ chỗ thư ký Vương.

Anh ta chết rồi.

Vào một buổi chiều rất bình thường, trong giờ ra sân của bệnh viện tâm thần trong trại giam.

Chỉ vì tranh cãi vụ cái bánh bao, bị một bệnh nhân khác cũng hoang tưởng và hung hãn lỡ tay đập đá vào đầu.

Cái chết của anh ta không gây ra bất kỳ làn sóng nào.

Tin tức chỉ là một dòng chữ nhỏ xíu, chen lẫn giữa vô vàn tin xã hội linh tinh khác, như đang tường thuật một chuyện vặt vãnh.

Thư ký Vương cũng chỉ nhắc tới nó rất vô tình trong một bữa ăn, khi bàn đến một vụ án khác.

Giọng điệu hờ hững như thể nói: “Hôm nay trời đẹp nhỉ.”

Còn tôi thì chẳng có cảm giác gì.

Không vui, cũng không buồn.

24.

Rất rất nhiều năm sau, tôi đã trở thành một bà lão tóc bạc phơ, là nhà thiên văn học có chút danh tiếng cả trên trường quốc tế.

Một buổi cuối tuần đầy nắng đẹp, cô cháu gái nhỏ ôm lấy tay tôi, ngẩng đầu hỏi:

“Bà ơi, bà làm được bao nhiêu chuyện vĩ đại, nhận được bao nhiêu giải thưởng như thế, bà tự hào nhất về điều gì vậy ạ?”

Tôi mỉm cười, không nhắc gì đến “Kế hoạch Bổ Thiên”.

Cũng không nói về những huân chương và vinh dự nặng trĩu kia.

Chỉ nhẹ nhàng ôm con bé, chỉ ra ngoài cửa sổ – nơi có một thế giới yên bình, phồn vinh, thậm chí đôi khi còn hơi buồn tẻ – rồi nói với nó:

“Điều bà tự hào nhất trong cả cuộc đời này, là đã để cho mọi người được sống trong một thế giới không cần đến anh hùng.”

Nắng rất dịu.

Gió rất nhẹ.

Trong thế giới của tôi, ngày tận thế chưa từng xuất hiện.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Hiện đại · Trending right now

Váy Cũ, Tình Mới

Vào đúng ngày trở về trường cũ dự lễ kỷ niệm 100 năm thành lập, tôi nhận được một ảnh chụp màn hình do trợ lý gửi đến: 【Hy vọng cô gái của anh, lần đầu tiên biểu diễn trên sân khấu ở tuổi mười tám sẽ thuận lợi.】 Trong ảnh, một cô gái xa […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương
Hiện đại · Trending right now

Công Bằng Mà Em Tự Giành Lấy

Lần thứ ba nhận được đoạn clip thân mật cô gái kia gửi đến, tôi đã ngồi ngay tại bàn ăn để nói thẳng với Lương Dịch Sâm. Video phát lên, tiếng thở dốc đầy ám muội vang vọng. Anh ta cau mày, lập tức ném vỡ điện thoại rồi hỏi tôi: “Em muốn thế […]
0.0 9 Chương
Ngược · Trending right now

Chủ Nhiệm Là Mẹ Chồng Tương Lai Của Tôi

Nghe nói tôi còn độc thân, cô giáo nhất quyết muốn giới thiệu đối tượng cho tôi. Cô nhắn tin hỏi tôi: “Em muốn tìm người như thế nào?” Tôi đáp: “Trai đẹp.” “Chỉ có mỗi yêu cầu đó à? Dễ mà.” Tôi đùa lại: “Cô ơi, đó là ba yêu cầu đấy.” Cô không […]
0.0 8 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...