Tôi Chọn Đứng Nhìn [...] – Chương 8

Bọn họ lập tức xông về phía tôi, miệng mắng không ngừng:

“Mày nói cái gì hả đồ khốn!”

“Hôm nay không lột da mày thì không phải người!”

“Chúng tao sẽ bắt mày quỳ trước linh vị của Tân Tri, quỳ đủ chín mươi chín cái lạy vang trời!”

Sắc mặt Tô Hận Điệp cũng bắt đầu thay đổi.

Tôi chẳng thèm quan tâm đến đám người đang nhào tới.

Nhân lúc họ hỗn loạn, tôi nhanh tay ném một chai thủy tinh về phía quan tài của Trần Tân Tri.

Chiếc chai va vào quan tài lập tức vỡ tan, chất lỏng bên trong bắn tung tóe ra ngoài.

Người nhà Trần Tân Tri tưởng tôi điên đến mức dám tạt axit vào thi thể, ai nấy nhảy dựng lên như bị điện giật.

Nhìn vẻ mặt chật vật của họ, tôi bật cười ha hả.

Chỉ có trán của Tô Hận Điệp là bắt đầu nổi gân xanh, như thể đã nhận ra có điều bất thường.

Cô ta trừng mắt nhìn tôi: “Tần Gia Hỉ! Rốt cuộc anh muốn làm gì?!”

Tôi cười nhạt: “Tất nhiên là để lột mặt nạ của mấy người ra.”

“Tô Hận Điệp, cô nói Trần Tân Tri đã chết đúng không? Vậy tôi tốt bụng khỏi cần đưa đi hỏa táng nữa — tôi sẽ thiêu hắn ngay tại đây!”

Vừa dứt lời, đôi mắt Tô Hận Điệp trợn to hết cỡ, không thể tin tôi lại dám liều lĩnh đến vậy.

Khi nhìn thấy bật lửa trong tay tôi, cô ta gào lên:

“Dừng lại! Tần Gia Hỉ, anh mau dừng lại cho tôi!”

Vừa nói, cô ta vừa định rút vũ khí bên hông ra — nhưng lần này, tôi nhanh hơn!

Tôi cười lạnh một tiếng, nhanh tay ném bật lửa về phía quan tài, ngọn lửa “phừng” một cái bùng cháy dữ dội.

Trần Tân Tri, người mới vừa trải qua vụ hỏa hoạn hôm trước, không chịu nổi nữa, lập tức nhảy bật ra khỏi quan tài.

Hắn gào lên điên cuồng: “Dập lửa! Mau dập lửa cho tôi!”

Chỉ tiếc là, ngoại trừ Tô Hận Điệp, không ai dám đến gần hắn. Mọi người đều trố mắt kinh hãi nhìn cảnh “chết rồi sống lại” trước mắt.

“Trời ơi! Hắn thật sự chết rồi sống lại sao? Hay là giả chết?”

Tiếng xì xào bắt đầu rộ lên khắp linh đường.

Trần Tân Tri chẳng màng gì nữa, lăn lộn dưới đất dập lửa. Sau khi dập xong ngọn lửa, gương mặt méo mó của hắn lập tức quay sang định lao vào tôi.

Tôi nhìn dáng vẻ thảm hại của hắn mà trong lòng sướng đến tột cùng.

Tô Hận Điệp vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, cau mày trách: “Anh thật sự đã làm mọi chuyện quá lớn rồi!”

“Làm lớn?” – Một giọng nói trầm tĩnh vang lên.

“Không phải là anh ta làm lớn, mà là cô đấy, Tô đoàn trưởng… Cô thật sự khiến tôi thất vọng rồi.”

Lãnh đạo bước vào, thở dài, bên cạnh là các vệ sĩ nhanh chóng phong tỏa hiện trường.

Trần Tân Tri lập tức bị khống chế và đè xuống đất.

Lãnh đạo mệt mỏi nhìn Tô Hận Điệp:

“Tôi vốn tưởng những lời tố cáo là giả.”

“Vào thời buổi này rồi mà vẫn có người muốn che trời bằng một tay.”

“Chỉ dựa vào chút quyền lực nhỏ trong tay mà dám đàn áp, đánh đập và vu khống dân thường!”

“Tô Hận Điệp, cô thật sự khiến tôi quá thất vọng!”

Nói xong, ông quay sang tôi, ánh mắt dịu dàng đầy cảm thông:

“Tiểu Tần à, cháu đã chịu nhiều ấm ức rồi. Yên tâm, bác sẽ làm chủ cho cháu.”

“Bất kể cô ta có thân phận gì, bác cũng sẽ xử lý công bằng!”

Nghe đến đây, nước mắt tôi tuôn ra không kìm nổi.

Từ lúc trọng sinh đến nay, tôi đã gánh chịu quá nhiều.

May mắn thay, cuối cùng cũng đợi được một cái kết xứng đáng.

Tô Hận Điệp thấy mọi chuyện đã không thể cứu vãn, cả người ngã phịch xuống đất, mặt mày tái nhợt nhìn tôi.

Vị nữ đoàn trưởng từng kiêu ngạo, giờ đây lại run rẩy níu lấy tay áo tôi.

“Gia Hỉ… anh nói với lãnh đạo giùm em một tiếng, em không cố ý đâu, đừng để em phải vào tù mà…”

“Lúc đó em chỉ nhất thời hồ đồ… anh coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra, chúng ta về sống với nhau như trước, được không?”

Cô ta nức nở cầu xin, nước mắt gần như thấm ướt cả tay áo tôi.

Trần Tân Tri thì vẫn bị đè dưới đất, không cam lòng gào lên:

“Cô còn nói gì với hắn? Cô không phải là đoàn trưởng sao?”

“Mau cho người xử bắn chúng đi!”

Chỉ hai câu đó thôi, tôi đã biết — Tô Hận Điệp thật sự hết đường cứu rồi.

Sự nghiệp của cô ta, cuộc đời của cô ta, tất cả đã sụp đổ.

Có lẽ, từ khoảnh khắc cô ta yêu Trần Tân Tri, thì kết cục này đã được định sẵn.

Bởi vì cô ta không buông nổi quyền lực và tiền đồ, lại đồng thời sa đọa trong dục vọng và ham muốn.

“Nếu không phải sau khi hai người kết hôn một năm, tôi mới gặp Hận Điệp, thì làm gì đến lượt anh cưới cô ấy!”

Với người như vậy, có kết cục như hôm nay cũng là điều tất yếu.

Cuối cùng, vì tính chất nghiêm trọng của vụ việc, cả Tô Hận Điệp và Trần Tân Tri đều bị tuyên án lao cải ba mươi năm.

Bản án mà cô ta dốc sức muốn đổ lên đầu tôi, rốt cuộc lại trở thành kết cục của chính cô ta.

Trước khi bị đưa đi, Tô Hận Điệp vẫn muốn gặp tôi lần cuối.

Tôi không biết cô ta muốn sám hối hay cầu xin, nhưng tôi đã lựa chọn không gặp.

Cuối cùng, tôi đưa mẹ rời thành phố, quay về quê nhà.

Dù kiếp trước tôi từng lao cải hai mươi năm, nhưng tôi hiểu rõ — chỉ cần đi đúng con đường, cuộc đời tôi sẽ có thể bắt đầu lại từ đầu, và lần này… sẽ là một khởi đầu rực rỡ!

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...