Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
20.
Lúc này, mọi chuyện như châm thêm dầu vào lửa, đủ loại lời đồn thổi xuất hiện. Thậm chí có người nói chúng tôi là người xuyên không từ tương lai.
[Nếu không tại sao cô ấy lại quả quyết đăng bài]
[Nếu không tại sao anh ta lại dốc hết gia tài mua vật tư]
[Hợp lý, quá hợp lý rồi, mọi chuyện đều liên kết với nhau, đại sư, tôi đã giác ngộ rồi!]
Trạm Én Đêm
Tuy nhiên, mọi chuyện lại phát triển theo hướng mà tôi không ngờ tới.
Nhiều người nhắn tin chửi rủa tôi: [Vì cô biết tương lai, tại sao không sớm hơn một ngày để C h í n h p h ủ phong tỏa thành phố, con trai tôi đã chế* trong vụ bùn* p h á t xá* sống ở trường Trung học số Mười Bảy, tất cả là do cô!!!]
[Cô rõ ràng biết nước ngoài cũng có xá* sống, tại sao không để C h í n h p h ủ sớm đón người về, ba tôi đường cùng nuốt sún* t ự sá*! Chỉ thiếu một ngày thôi!!]
[V i ru* xá* sống chính là một kế hoạch thanh lọc loài người, cô báo cáo quốc gia làm gì? Nếu thuận lợi, ít nhất 90% dân số toàn cầu sẽ chế*, khi đó tài nguyên khắp nơi, nhà ở Thủ đô tôi muốn mua bao nhiêu thì mua bấy nhiêu, cơ hội tốt như vậy đều bị cô phá hỏng hết rồi, đồ đàn bà thiển cận!!]
Những lời lẽ đ ộ c địa ồ ạt t ấ n công, thông tin của tôi bị rò rỉ, điện thoại bị gọi cháy máy, tin nhắn riêng bị gửi đầy hộp thư. Thậm chí có người còn "đào" ra công ty và địa chỉ của tôi,
Gửi cho tôi đủ loại bưu phẩm đáng sợ, gián, chuột, mèo chế*, đầu xá* sống… Cái đầu xám xanh ngọ nguậy, há to cái miệng đầy m á u cắ* vào tay tôi.
Tôi sợ đến mức không dám cầm đồ nữa, không dám ra khỏi nhà, cả ngày co ro trong nhà cô bạn thân.
Không ngờ lại có người mất nhân tính, tạt sơn vào cửa nhà!
Người dân trong khu dân cư tức giận, tự nguyện đến giúp chúng tôi dọn dẹp, còn tăng cường an ninh, giữ lại tất cả các bưu phẩm không rõ nguồn gốc, chặn những người khả nghi bên ngoài khu dân cư.
Họ nói: "Khu dân cư chúng ta có thể yên bình thế này, tất cả là nhờ bài đăng của cô."
"Cô đã giúp chúng tôi rồi, lần này đến lượt chúng tôi giúp cô!"
Gia đình cô bạn thân đều ở bên cạnh động viên tôi. Ba mẹ tôi cũng bay từ quê nhà đến để ở cùng tôi.
Nhiều cư dân mạng nghe được chuyện của tôi, cũng liên tục nhắn tin riêng an ủi tôi.
Tôi cảm nhận được sự tử tế ấm áp nhất trên thế giới này.
Một ngày nọ, c ả n h sá* gõ cửa.
Chú c ả n h sá* nghiêm nghị trong bộ cảnh phục chỉnh tề chào quân lễ: "Đồng chí Vu Tiểu Vũ, sau cuộc điều tra chặt chẽ, lý lịch của cô trong sạch, yêu nước kính nghiệp. Trong sự kiện y tế công cộng đột xuất mang tính quốc tế lần này, cô đã có đóng góp to lớn, cứu vớt vô số sinh mạng."
"Trung Quốc sẽ không phụ lòng bất kỳ anh hùng nào, tổ chức quyết định trao tặng cô Huân chương Quốc gia, mời cô đến Bắc Kinh tham dự lễ trao tặng!"
Cùng lúc đó, tài khoản chính thức cũng đăng tải tin tức này. Một hòn đá ném xuống gây ra ngàn con sóng!
Nhiều cư dân mạng đọc được thông báo, chỉ có một câu: [Hả?]
Có quá nhiều nghi ngờ trên mạng, Chính quyền buộc phải đứng ra, công khai hai lần báo c ả n h sá* của tôi, và thẳng thắn nói: [Thông tin do đồng chí Vu Tiểu Vũ cung cấp, đã trực tiếp thúc đẩy quyết sách phong tỏa quản lý của C h í n h p h ủ, gián tiếp cứu vớt hàng trăm triệu sinh mạng của Trung Quốc, đóng góp của cô ấy là không thể đong đếm!]
Bộ Tuyên truyền vốn luôn khiêm tốn cũng lên tiếng, trình bày mô hình lây truyền v i ru* xá* sống do Viện Nghiên cứu Máy tính Thanh Hoa thiết lập: [Dựa trên lưu lượng người qua lại các tuyến đường, địa điểm hàng ngày của Trung Quốc, số người trong thời kỳ ủ b ệ n h của v i ru*, và tỷ lệ l â y nhiễ* của v i ru* đã được tính toán và suy diễn.]
[Nếu không có phong tỏa, v i ru* xá* sống sẽ bao phủ Thượng Hải trong một ngày, lan rộng khắp cả nước trong ba ngày, ít nhất ba trăm triệu người trên cả nước sẽ bị nhiễ* b ệ n h và t ử von*.]
[Xét đến tình hình dự trữ lương thực và thuốc men của các hộ gia đình bình thường, số lượng t ử von* này sẽ tăng gấp đôi.]
[Lời kiến nghị dũng cảm của đồng chí Vu Tiểu Vũ, quyết định đúng đắn của Đất Nước, sự cống hiến gian khổ của vô số cán bộ cơ sở, đã giúp tai họa lớn này tiêu biến trong vô hình, đảm bảo an toàn tính mạng và tài sản của nhân dân.]
Trong video dự đoán, các chấm trắng đại diện cho người bình thường, chen chúc dày đặc trong tàu điện ngầm, trường học, công ty. Các chấm đỏ đại diện cho v i ru*, tiến lên nhanh chóng, chiếm đóng nhanh chóng các nút giao thông quan trọng, các địa điểm đông người.
Từ ga tàu điện ngầm, lan rộng ra toàn thành phố, khuếch tán ra toàn quốc, bản đồ chìm trong một màu đỏ m á u.
Sau đó, video chuyển sang tình hình thực tế. Các chấm trắng phân bố đều trong các tòa nhà dân cư. Các chấm đỏ của v i ru* xuất hiện, tăng trưởng với tốc độ cực kỳ chậm trong một thời gian. Sau đó số lượng giảm mạnh, bị tiêu diệt sạch sẽ, bản đồ một màu trắng tinh.
Các cảnh tiếp theo, là cán bộ cơ sở đang phân loại, đóng gói, phân phối vật tư; Là c ả n h sá* trang bị đầy đủ, đưa xá* sống ra khỏi nhà của những người dân đang run rẩy; Là nhân viên y tế kiệt sức ngã xuống đất, cuối cùng cũng cứu được một b ệ n h nhân vừa nhiễ* b ệ n h; Là hàng trăm chiếc máy bay cất cánh liên tiếp, đưa đồng bào đang chịu khổ ở nước ngoài về…
Cư dân mạng vô cùng kinh ngạc: [Đỉnh thật, v i ru* bùn* p h á t đúng vào giờ cao điểm, cửa tàu điện ngầm vừa mở, toàn bộ là xá* sống xông ra, tôi chế* chắc rồi!]
[Không bị cắn chế* cũng sẽ chế* đói, nhà ai có đủ lương thực ăn ba tháng chứ?]
[Cả Thế giới nhiều quốc gia như vậy, chỉ có Trung Quốc thành công chống lại xá* sống, huhu, người Trung Quốc luôn được những người dũng cảm nhất trong số họ bảo vệ rất tốt!]
[Hóa ra ngoài bài cảnh báo t ậ n thế, Vu Tiểu Vũ còn làm nhiều như vậy… cô ấy thật sự… tôi khóc mất!]
[Không cần thổi phồng đến vậy đâu, ai mà biết được thông tin quan trọng như vậy mà không báo cáo quốc gia chứ?]
[? Bạn dám đánh cược quốc gia có tin bạn không? Tung tin đồn thất thiệt phải bị tạm g i a m mười ngày, Vu Tiểu Vũ người ta đã mạo hiểm rất lớn đó!]
[Cái thằng Trịnh Hạo Nhiên đó, chẳng phải đã không báo cáo quốc gia sao? Thậm chí còn không nói cho những người xung quanh, ngược lại còn vay mượn khắp nơi, tích trữ một đống vật tư, không cho người khác dùng, dẫn đến cả khu dân cư bị cắt lương thực thuốc men, suýt chút nữa hại chế* người!]
[Chế* t i ệ t, đúng là vô đ ạ o đ ứ c, so với Vu Tiểu Vũ thì kém xa một trời một vực!]
[Nghe nói Vu Tiểu Vũ còn bị tạt sơn nữa, những kẻ vong ơn bội nghĩa gì thế này??]
[Buồn lòng, người vì mọi người mà gánh vác, không thể để họ chế* cóng trong gió tuyết, c ả n h sá* không có động thái gì sao?]
Tất nhiên là có.
Thông cáo của c ả n h sá*: [Đối với những kẻ lăng mạ, phỉ báng, gây rối trật tự đối với đồng chí Vu Tiểu Vũ, sẽ bị x ử phạ* g i a m giữ mười lăm ngày.]
[Tùy theo mức độ nghiêm trọng, sẽ bị phạt tù dưới ba năm, giam giữ hìn* s ự, quản chế hoặc tước quyền chính trị.]
Nhiều người lập tức co rúm lại, vội vàng xóa bài, xóa tài khoản ngay trong đêm. Những lời lẽ tục tĩu trong tin nhắn riêng của tôi biến mất, thay vào đó là lòng biết ơn và lời chúc phúc của cư dân mạng.
Vài ngày sau.
Trong tù.
Trịnh Hạo Nhiên hai chân bị đ á n h tà* p h ế, quấn băng thạch cao dày cộp, mặt mũi sưng tím bầm dập, đầu trọc lốc lộ cả da đầu. Mí mắt rũ xuống, thờ ơ nhìn bản tin thời sự.
Bỗng nhiên kinh ngạc trợn tròn mắt!
Trên tivi, trong sảnh vàng lộng lẫy,
Giữa tiếng nhạc "Hướng về Tổ quốc" hùng tráng và rộn ràng, giữa muôn vàn hoa tươi và tiếng vỗ tay. Tôi đứng trang nghiêm, nhận lấy vinh dự cao quý nhất của Trung Quốc từ tay Chủ tịch nước – Huân chương Quốc gia.
Chủ tịch nói: "Những người được trao tặng Huân chương Quốc gia hôm nay, Là đại diện cho hàng ngàn hàng vạn những người xuất chúng đã cống hiến. Ở cô ấy đã thể hiện một cách sống động tinh thần dân tộc. Sự nghiệp và đóng góp của cô ấy sẽ mãi mãi được ghi vào sử sách quốc gia."
Nhưng tôi biết, tôi chỉ làm những việc mà một công dân bình thường nên làm. Trong lúc nguy nan, sát cánh cùng nhau, người xứng đáng được vinh danh phải là…
Toàn thể người Trung Quốc.
Bình luận