Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi giận dữ, lập tức gọi điện cho hắn ta.
Máy bận.
Máy bận.
Vẫn là máy bận.
Những người xếp hàng phía sau bắt đầu xôn xao, liên tục giục tôi,
Tôi cuống quýt không biết làm sao.
Đột nhiên WeChat bật lên một tin nhắn, cô bạn thân rủ tôi ăn lẩu. Tôi như vớ được cọng rơm cứu mạng, vội vàng hỏi cô ấy có thể cho tôi vay một vạn tệ không.
Cô bạn không nói hai lời, chuyển khoản ngay lập tức. Tôi nhanh chóng nhận tiền, quét mã, thanh toán.
Cô thu ngân lấy lại nụ cười, hỏi tôi có cần giao hàng tận nơi không.
Tôi gật đầu, đọc địa chỉ của cô bạn. Hoàn thành mọi việc một cách an toàn, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Điện thoại bỗng reo lên, tôi tưởng là Trịnh Hạo Nhiên gọi lại, đang định mắng xối xả, không ngờ lại là cuộc gọi video của cô bạn thân.
Cô ấy cười hì hì nói: "Vừa nãy quên xác minh có phải chính chủ không, cậu nói 'công chúa xin chuyển khoản' đi."
Lần nữa nhìn thấy khuôn mặt tươi tắn xinh đẹp của cô ấy, mắt tôi cay xè, nước mắt rơi lã chã.
Kiếp trước khi xá* sống bùn* p h á t, cô bạn thân không có lương thực dự trữ, chế* đói.
"Để cậu gọi một tiếng công chúa mà không đến mức tức khóc đấy chứ?" Cô bạn hoang mang.
Tôi quệt nhanh nước mắt, mắng: "Chuyển tiền xong mới nhớ ra xác minh, cậu có bị khùng không? Mình mua đồ về nhà cậu, về dọn dẹp trước đi, thời gian này mình ở chỗ cậu."
Cô bạn thân nhìn đống đồ chất thành núi ngoài cửa, miệng há thành chữ O: "Chúng ta lại sắp bị phong tỏa thành phố à?"
Tôi thở hổn hển bê đồ vào nhà: "Đúng vậy. Cậu cũng đừng ngồi không, giúp tôi rót cốc nước đi."
Chúng tôi phân loại vật tư và sắp xếp gọn gàng, thịt cho vào tủ đông, rau bọc màng bọc thực phẩm cho vào tủ mát. Mất hơn một tiếng mới xong, bụng đói réo ùng ục. Cô bạn kéo tôi đi ăn lẩu.
Nồi lẩu dầu đỏ bốc hơi nghi ngút, sôi sùng sục thịt bò, thịt cừu, tiết vịt, cá viên. Là bữa ăn no đầu tiên tôi được ăn sau mấy tháng chịu đói trong t ậ n thế, tôi ăn mà nước mắt lưng tròng.
Sau bữa ăn, cô bạn thân đi mua sắm. Tôi lấy khẩu trang và mũ lưỡi trai ra khỏi túi, một lần nữa đến trước bốt điện thoại.
"Alo, xin chào, tôi là quần chúng Triều Dương."
Điện thoại im lặng một lát, giọng nói của cô nhân viên tổng đài bị ngắt, thay bằng một giọng nam uy nghiêm: "Là cô à. Vương Đông Cường đã có b ệ n h biến đáng ngờ. Cô có biết điều gì không?"
"Một loại v i ru* truyề* n h i ễ m cực mạnh. Nó có thể xuyên qua hàng rào m á u não, ảnh hưởng đến hệ thần kinh trung ương, điều khiển cơ thể con người cắ* x é sinh vật sống, và lây lan v i ru* qua nước bọt. Chúng không có cảm giác đau, sức phá hoại cực mạnh, điểm yếu duy nhất là não bộ."
"Vương Đông Cường không phải là trường hợp cá biệt, rất nhiều người đang trong thời kỳ ủ b ệ n h, vẫn sinh hoạt bình thường: đi làm, đi học, ăn uống, du lịch. Một khi đột nhiên phát b ệ n h, gây hoảng loạn và bạ* l o ạ n trong đám đông, l â y nhiễ* trên diện rộng, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi."
Nghe vậy, giọng đối phương trở nên nghiêm túc: "Chúng tôi sẽ tăng cường kiểm soát."
Tôi lại nói: "Kiểm soát thông thường sẽ không có tác dụng đâu. Đây không phải là b ệ n h truyề* n h i ễ m thông thường, mà là một loại v i ru* kích thích con người ă* thị* đ ồ n g loại!"
Đối phương trấn an nhẹ nhàng: "Chúng tôi hiểu sự lo lắng của cô. Nhưng mà thành phố Thượng Hải là huyết mạch kinh tế của cả nước…"
Tôi vội vã nói: "Tối nay, khu Phúc Hoa, khu Lục Thủy Gia Viên, khu Đế Lan Hoa Đình, sẽ có người phát b ệ n h. Ngày mai, trường Trung học số Mười Bảy, B ệ n h viện Nhân dân thành phố, Tòa nhà Ngân Anh, Đại học Kinh tế Tài chính, Đại học Bách khoa… sẽ lần lượt bùn* p h á t trên quy mô nhỏ."
"Tối mai, tuyến tàu điện ngầm số 3, số 4, số 7, sẽ bùn* p h á t trên diện rộng. Ngày mốt, toàn thành phố sẽ thất thủ. Ba ngày sau, cả nước sẽ biến thành Địa ngục."
Đối phương im lặng một lát, rồi nói: "Cảm ơn cô đã cung cấp thông tin, chúng tôi sẽ tiến hành xác minh."
Sau khi cúp điện thoại, lòng tôi nặng trĩu.
Đi ngang qua hiệu thuốc, tiện đường tôi mua thêm một ít thuốc thông thường và vitamin, dùng hết vài trăm tệ còn lại trong tài khoản WeChat.
Về đến nhà, tôi mở máy tính, đăng bài cảnh báo t ậ n thế lên các trang web lớn.
Trong bài, tôi mô tả chi tiết các biện pháp phòng ngừa khi đối mặt với xá* sống ở văn phòng, siêu thị, tàu điện ngầm, khu dân cư, và ở nhà. Tôi còn liệt kê danh sách các vật tư cần thiết để tự bảo vệ tại nhà.
Sau nửa tiếng đăng bài, lượt đọc là 21. Hoàn toàn không có phản hồi.
Tôi bực bội đi tắm.
Bồn tắm ở nhà cô bạn thân nằm đối diện với tấm áp phích thần tượng của cô ấy đang tạo dáng quyến rũ. Dưới ánh nhìn của tấm áp phích, tôi đành chịu đựng tắm vội vã trong mười phút rồi nhanh chóng ra ngoài.
Cô bạn thân về đến nhà với túi lớn túi nhỏ: "Mình mua Coca, khoai tây chiên, sữa chua, cà phê, kem… Thịt và rau đợi Hội trưởng tòa nhà đặt mua chung, ăn đồ tươi ngon."
Tay tôi đang quấn tóc khựng lại: "Hội trưởng tòa nhà?"
"Đúng vậy, lần trước phong tỏa thành phố, tất cả đều nhờ Hội trưởng mua rau."
Cô bạn thân lấy điện thoại ra, cho tôi xem lịch sử trò chuyện.
[Tòa 7 phòng 1202 (bạn thân): @Hội trưởng tòa 7, nghe nói sắp phong tỏa thành phố, có thể mua ít đồ ăn không?]
[Hội trưởng tòa 7: Chưa nhận được tin này, cô nghe ở đâu vậy?]
[Tòa 7 phòng 501: Lại phải giành giật đồ ăn à? Tôi còn đang làm thêm giờ, không giành được mất.]
[Tòa 7 phòng 1202 (bạn thân): Không sao, nhà tôi đủ ăn mấy tháng, lúc đó chia cho anh một ít.]
[Tòa 7 phòng 501: Đại gia ơi ôm ôm]
[Tòa 9 phòng 403: Đại gia ơi ôm ôm]
[Tòa 4 phòng 902: Đại gia ơi ôm ôm]
…
Tôi nghẹt thở.
Kiếp trước, Trịnh Hạo Nhiên và ả tiểu tam lén lút nấu mì gói ở nhà, mùi thơm bay xuống tầng dưới, thu hút mấy đợt quấy rối.
Thậm chí có người còn dùng búa đập vỡ cửa sổ xông vào, chỉ để giành một miếng ăn.
Nhiều người không chế* dưới miệng xá* sống, mà chế* trong tay những kẻ bạ* l o ạ n mắt đỏ hoe vì đói.
Bây giờ, cả khu dân cư đều biết, nhà chúng tôi có rất nhiều đồ ăn…
Tôi như bị nhồi m á u cơ tim.
Cô bạn thân chớp chớp mắt nhìn tôi: "Đúng rồi, Tiểu Vũ, tin tức phong tỏa thành phố cậu biết từ đâu vậy?"
Trạm Én Đêm
"Trên mạng nói." Tôi mở bài viết cho cô ấy xem.
Tốt lắm, bây giờ lượt đọc đã là 24 rồi.
Mắt cô bạn thân trợn tròn: "Khủng hoảng sinh học? Thật hay giả vậy?"
"Thật." Tôi lại bị nhồi m á u cơ tim lần nữa: "Nhưng không ai xem, cũng không ai tin…"
Cô bạn thân chớp mắt: "Mua thủy quân đi."
Bình luận