Tôi Đã Cảnh Báo [...] – Chương 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

10.

Tôi dùng tài khoản fanpage lớn của cô bạn thân, mua một đợt thủy quân, đưa vào phần bình luận của một video quay lén.

Trong video, một người đàn ông bất ngờ lên cơn điên, lao vào tấn công người khác, và đã kịp thời bị c ả n h sá* cùng nhân viên y tế k h ố n g chế.

Miệng người đàn ông há hốc đầy m á u, trông thật kinh hoàng.

[Trông giống xá* sống quá, y chang trong phim ấy!]

[Ai cũng biết, khi bạn phát hiện một con xá* sống, thì thực ra…]

[Á á á kinh khủng quá, ngày mai tôi không dám đi làm đâu!]

[Mọi người cứ tích trữ thêm rau củ, hạn chế ra ngoài đi.]

Tôi hài lòng nhìn đám thủy quân tạo ra sự chú ý giả tạo trong phần bình luận, rồi dưới sự chỉ dẫn của cô bạn, tôi lại mua thêm một gói quảng cáo.

Nhiều người dùng thật đã nhấp vào.

[Cái này rõ ràng là phê thuốc rồi, còn có người tin xá* sống thật à?]

[Nói đi, lần này là bán cái gì, rau củ ế ẩm, giúp đỡ chúng tôi à?]

[Vì kích cầu tiêu dùng, bọn họ thật sự… tôi khóc mất!]

[Xem định vị, xét nghiệm nước tiểu ở b ệ n h viện thành phố, bằng chứng rõ ràng.]

Bài đăng bắt đầu nóng lên. Thủy quân miệt mài tẩy não. Người dùng tò mò nhấp vào xem. Thậm chí còn có kẻ bán phim, bói toán, bán thuốc, cầu quyên góp vào đục nước béo cò, vô cùng náo nhiệt.

Bỗng có người nói: [Đệt! Khu Phúc Hoa có một người y chang hắn ta, giờ đang bị c ả n h sá* c ò n g t a y đưa lên xe cứu thương rồi!]

[+1, Đế Lan Hoa Đình cũng có, tôi vừa thấy trong nhóm cư dân!]

[Lướt thấy một bài cảnh báo t ậ n thế, bài viết mô tả xá* sống giống cái này quá, chẳng lẽ thật sự sắp t ậ n thế rồi sao?]

Lượt nhấp vào bài viết b ù n g n ổ ngay lập tức, thẳng tiến top trending.

Cô bạn thân lo lắng nói: "Tiểu Vũ, cái vụ xá* sống cậu nói, có thật không vậy?"

Trạm Én Đêm

Tôi gật đầu, muốn an ủi cô ấy đừng sợ, có tôi đây rồi.

"Cậu tốt nhất là thật đi. Giờ lượt chia sẻ hơn năm trăm rồi, tin đồn thất thiệt là mình bị bắt đấy á á á!"

Tôi: …

Bình luận đã vượt qua con số một ngàn, một số ít người bắt đầu hoảng loạn, phần lớn vẫn đang xem trò vui.

Tôi lại ra tay, mua thêm một đợt thủy quân.

[Có phải c ú m loại mới không nhỉ?]

[Triệu chứng có vẻ nặng quá, tôi phải đeo khẩu trang vào thôi, đừng để lây cho người già trẻ nhỏ ở nhà.]

[Trước đây bị sốt tôi không có thuốc, chịu đựng mãi mới khỏi, lần này ít nhất cũng phải mua hai hộp thuốc hạ sốt dự phòng.]

[Nghiêm trọng thì có khi lại phong tỏa thành phố, tôi định mua ít rau củ tích trữ, có chuẩn bị vẫn hơn.]

So với những lời lẽ gay gắt về xá* sống, suy đoán về b ệ n h c ú m đủ để dung hòa, nhanh chóng nhận được sự đồng tình.

Ngay cả nhóm cư dân của cô bạn thân cũng bắt đầu sôi nổi bàn tán. Hội trưởng tòa nhà cho biết sẽ liên hệ ngay với chợ nông sản, sáng mai sẽ gửi thịt, rau, trứng, sữa đến, ai cần thì tự đăng ký vào bảng trong nhóm.

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Đã làm hết sức mình rồi, phần còn lại thì tùy số trời.

Cô bạn thân điên cuồng điền vào bảng trong nhóm, rõ ràng nhà đã tích trữ đầy đủ vật tư, nhưng cô ấy nhìn món gì cũng thèm.

Trong nhóm đăng thịt bò Úc cuộn, cô ấy đăng ký, đăng trứng lòng đào vô t r ù n g, cô ấy đăng ký, đăng KFC, McDonald's, Shake Shack, cô ấy vẫn đăng ký.

Tôi buồn ngủ chế* đi được, ngủ thẳng cẳng.

Không ngờ nửa đêm bị cô ấy lay tỉnh: "Tiểu Vũ, cậu cũng chưa ngủ à?"

Tôi ngái ngủ: "Tiểu Vũ cũng chưa ngủ…"

Cô bạn thân mặt đầy nghiêm trọng: "Mình đột nhiên nghĩ ra, nếu có xá* sống đâ* vào cửa, cửa nhà mình cũng không chắc chắn lắm. Cả tòa nhà này có mấy trăm người, nhỡ đâu xuất hiện vài con xá* sống…"

Tôi đã nghĩ đến chuyện này từ lâu rồi.

Kiếp trước, xá* sống lang thang trong hành lang mỗi ngày. Chúng tôi chỉ cần phát ra một tiếng động nhỏ trong nhà, là xá* sống đã điên cuồng đập cửa "ầm ầm", cánh cửa sắt như muốn vỡ tung.

Những ngày tháng sống trong lo sợ như vậy, tôi không muốn trải qua nữa, nhưng: "Không còn cách nào khác, thời gian quá gấp, không đủ để sửa sang lại."

Cô bạn thân đề nghị: "Hay là chúng ta chuyển đến biệt thự nhà mình đi? Chỗ đó là ngoại ô, ít người, xá* sống cũng ít hơn. Hơn nữa nhà rộng hơn, có thể để được nhiều đồ hơn."

"Lại còn có một khu vườn lớn, ba mẹ mình trước đây đều đã trồng rau rồi, chúng ta ở đó ba năm, năm năm cũng không sao."

Tôi càng nghe mắt càng sáng, ước gì có thể dọn đồ đi ngay lập tức.

Cô bạn thân cũng càng nói càng hăng, vừa nói vừa mở camera giám sát từ xa, định lên kế hoạch trước việc bố trí phòng ốc. Vì trước đây có nuôi mèo, biệt thự được lắp camera khắp nơi, lúc này hình ảnh hiện lên rõ nét…

"Chế* tiệt! Có người vào biệt thự!"

Tôi ghé vào nhìn, nghiến răng nghiến lợi: "Trịnh Hạo Nhiên!"

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...