Tôi Không Còn Là [...] – Chương 8

9

Anh ta nhất quyết muốn chia cho tôi một phần tài sản để bù đắp, tôi từ chối.

Trước khi rời đi, anh ta bỗng nói một câu:

“Xin lỗi, An Kỳ. Dù em có tin hay không, anh thật sự từng yêu em.

Mãi đến bây giờ anh mới hiểu được lòng mình, nhưng xin em, hãy tin anh.”

Tôi chỉ mỉm cười, quay lưng rời đi.

Sau đó, Trần Cảnh Xuyên không hề “buông tay dứt khoát” như lời anh ta từng nói, mà bắt đầu theo đuổi lại tôi.

Anh ta nói, trước kia tôi là người thay thế bạn thân của mình mới kết hôn với anh ta, hôn nhân thất bại là điều dễ hiểu.

“Giờ anh muốn công khai theo đuổi em — là chính em, Triệu An Kỳ.

Em có thể cho anh cơ hội làm bạn trai em không?

Anh là một ông bố đơn thân, có một cậu con trai, năm nay sáu tuổi, nhưng rất ngoan…”

Anh ta thao thao bất tuyệt cả đống, còn tôi chỉ đáp một chữ:

“Không.”

Anh không chịu bỏ cuộc, vẫn đều đặn gửi trà sữa, mua quà, không hề biết mệt.

Cho đến năm tháng sau, tôi có bạn trai mới.

Cậu ấy là thực tập sinh mới đến đài truyền hình, tên là Cố Tiêu.

Cậu nói đã âm thầm mến mộ tôi từ lâu, xem tôi là thần tượng.

“Tiền bối à, em thi vào đài này là vì chị đó, em còn từ chối luôn offer của CCTV, chị không được từ chối em nha!”

Qua thời gian tiếp xúc, tôi nhận ra giữa chúng tôi rất hợp nhau — từ tam quan đến tính cách.

Hơn nữa, tôi cũng muốn cho Cola một gia đình trọn vẹn, nó cũng cần một người chú thật sự.

Hôm xác định quan hệ, Cố Tiêu chặn tôi ở dưới nhà, hôn tôi thật lâu.

Hôn xong, tôi đứng tiễn cậu ấy về khu căn hộ, quay đầu thì phát hiện một bóng dáng quen thuộc dưới ánh đèn đường — Trần Cảnh Xuyên.

Ánh trăng và đèn vàng rọi xuống khiến gương mặt anh ta tái nhợt.

Râu ria lởm chởm, cả người tiều tụy, thê thảm.

“Tại sao anh lại ở đây?”

Tôi vừa cất tiếng, khóe mắt anh ta lập tức đỏ ửng.

“An Kỳ, chúng ta thật sự… không còn khả năng nào sao?”

Tôi mỉm cười bình thản:

“Anh vừa rồi chắc cũng thấy rồi — tôi vừa mới có người yêu.”

Niềm hạnh phúc ngọt ngào khiến khóe môi tôi cong lên không dừng được.

Ánh sáng trong mắt anh ta chợt tối sầm.

“Không thể… đừng ở bên cậu ta sao?”

Giọng anh ta nghẹn ngào, vẻ mặt khổ sở.

Tôi nhún vai:

“Không được đâu, cậu ấy thích tôi lắm. Theo đuổi tôi gần hai tháng rồi.”

“Nhưng anh cũng thích em.”

“Xin lỗi, chuyện này phải là hai người cùng thích.

Tôi thích cậu ấy, không còn thích anh nữa.”

Nói xong, tôi lên xe.

Trần Cảnh Xuyên như bị điểm huyệt, đứng ngây ra đó.

Qua gương chiếu hậu, tôi thấy anh ta ôm mặt, ngồi xổm xuống, bật khóc thành tiếng.

Lần cuối cùng tôi gặp lại anh ta là trong đám cưới của chính tôi.

Hôn lễ được tổ chức trong nhà thờ.

Khi tôi đang trao nhẫn, ánh mắt tôi vô tình lướt qua khe cửa — là Trần Cảnh Xuyên.

Ánh mắt anh ta chạm vào tôi thì vội tránh đi.

Từ đó, chúng tôi không còn gặp lại nhau nữa.

Về sau, mọi tin tức về họ tôi chỉ nghe được từ bạn bè chung kể lại.

Trần Quân Lượng du học nước ngoài, còn rất nhỏ đã bỏ nhà một mình ra nước ngoài, hầu như không trở về.

Nghe nói, ngoài việc thi thoảng gọi về xin tiền, hai cha con chẳng mấy khi liên lạc.

Thậm chí vì tôi mà Trần Quân Lượng hận luôn Trần Cảnh Xuyên.

Trách anh ta khiến tôi rời đi, để nó mất mẹ từ khi còn quá bé.

Còn Trần Cảnh Xuyên thì… sau khi tôi kết hôn, anh ta hoàn toàn sa sút.

Không đến công ty, suốt ngày rượu chè.

Bạn bè nói, chỉ vài tháng mà trông như già đi mười tuổi, mất hết tinh thần.

Bây giờ công ty cũng phá sản rồi, nghe nói anh ta đang làm thuê cho người ta, lại là một nhân viên kinh doanh cấp thấp.

Nhưng nghe đâu, hằng năm vào ngày 29 tháng 8, anh ta vẫn đến công viên Thế Kỷ để dã ngoại.

Tôi bật cười. 29 tháng 8 là sinh nhật tôi.

Ngày trước tôi từng nói đó là điều ước sinh nhật của mình — đi dã ngoại.

Nhưng giờ thì, tôi chẳng còn thích dã ngoại nữa.

……

Về sau, tôi từng lặng lẽ đến Anh thăm Trần Quân Lượng.

Nó thay đổi rất nhiều, trở nên cô lập, ít nói, chẳng giống ngày xưa.

Đêm đó, tôi mơ thấy bạn thân mình.

Cô ấy nói rất nhiều, bảo rằng rất nhớ con trai.

Cuối cùng, tôi mềm lòng, quyết định hòa giải với Trần Quân Lượng — cũng là hòa giải với chính mình.

Khi biết tôi chịu tha thứ, Trần Quân Lượng mừng không tả xiết.

Nhìn nét mặt nó có chút giống bạn thân tôi, lòng tôi cuối cùng cũng buông xuống được.

Tuy vậy, tôi đã có gia đình riêng, không thể chăm sóc nó như trước.

Nhưng nó cũng không đòi hỏi.

Ngày nghỉ sẽ về ở với tôi, còn kết thân với Cola, hai đứa thành bạn thân.

Còn về Trần Cảnh Xuyên…

Cả đời này, tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho anh ta.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...