Tôi Trở Thành Bà [...] – Chương 7

Lục Kim Phượng thì không sao, vì không mang theo gì.

Tôi liếc cô ta, hất cằm nói:

“Có ghế trống rồi đấy, khỏi phải giành với tôi nữa. Chúc mừng nhé, chỉ tiếc là chồng chị chắc khó mà về nhà ăn Tết với chị rồi.”

Lục Kim Phượng như hóa điên, lao về phía tôi:

“Chắc chắn là cô! Cô gài bẫy hại chồng tôi! Tôi phải bóp chết cô!”

Cô ta lao tới, tôi nhanh chóng nghiêng người né tránh, lùi thấp xuống sàn.

Cô ta mất đà, nhào thẳng vào người gã to con ngồi gần cửa sổ.

Gã vốn đang xem trò vui, giờ bị cô ta đập trúng, mặt lập tức sa sầm.

Không đợi cô ta kịp hoàn hồn, bốp! — gã thẳng tay tát cho Lục Kim Phượng một cái trời giáng.

“Đồ vô dụng, lại đến nữa à? Ai cho mày cái gan đó?”

Lục Kim Phượng bị tát đến chảy máu mép, nhưng vẫn không chịu từ bỏ, ánh mắt nhìn tôi ngày càng độc địa.

Cô ta không dám tiếp tục làm loạn nữa, đành quay lại chỗ ngồi.

Quãng đường còn lại 25 tiếng đúng là dài như cả năm trời.

Tàu chạy lâu khiến chân tay ê ẩm, phù nề, tôi cố chịu đựng suốt 8 tiếng mà người rã rời như muốn gục.

Bác gái ngồi bên cạnh quay sang bảo:

“Qua đây ngồi đi cháu, chỗ bác có thể gục xuống bàn ngủ một chút.”

Ghế của tôi thì không gục được, gã to con chiếm gần hết không gian.

Bên bác gái thì có thể ngả đầu lên bàn.

Tôi cảm kích vô cùng, liền đổi chỗ với bác, gục xuống ngủ được bốn tiếng — bù lại sức lực khá nhiều.

Ngược lại, Lục Kim Phượng gần như không nghỉ ngơi nổi, hết lướt điện thoại, gọi điện, rồi cứ như đang bốc hỏa từng phút.

Lúc xuống tàu, tôi nhường đường để cô ta đi trước.

Ai mà ngờ cô ta lại ngồi luôn vào chỗ tôi, không chịu nhúc nhích.

“Thật nực cười.” Tôi bật cười, nói đúng một câu: “Được thôi.”

Lần này, tôi không bị đẩy, cũng không yếu ớt mệt lả như kiếp trước. Trạng thái tinh thần của tôi rất ổn.

Về nhà chưa đến ba ngày, tôi cuối cùng cũng hiểu câu “chờ đấy” mà Lục Kim Phượng nói trước khi chia tay có ý gì.

Ba ngày nay, khắp nơi đều xì xào bàn tán:

“Lý Kiều Mai không đi học nữa rồi, nghe nói đang làm tiểu tam cho một ông già bảy mươi tuổi.”

“Trời ơi, đậu đại học mà không học, lại đi bám ông già. Nhà họ Lý không có dạy con à?”

Ở mấy vùng quê thế này, tin đồn độc miệng có thể hủy hoại một con người.

Nhờ những lời vu khống đó, tôi bất đắc dĩ trở thành “người nổi tiếng”.

Ba mẹ tôi thì cuống cuồng đối phó, mệt mỏi hết sức.

“Ba mẹ, con không làm mấy chuyện đó. Còn chồng của Lục Kim Phượng thì sao? Anh ta bị bắt rồi, bị tội mang theo vũ khí, Tết này còn không được về nữa kìa.”

Muốn dập tin đồn về mình, thì phải thổi phồng chuyện của người khác lên.

Chỉ hai ngày sau, cả làng đều biết chuyện Cao Bân không về nhà ăn Tết được.

Thế là ánh mắt soi mói của mọi người chuyển hết sang nhà họ.

Còn tôi thì nhanh chóng tìm cách “dập tin đồn”.

Tôi rủ một cậu bạn học ở làng bên tới nhà chơi, hai đứa dắt nhau đi quanh xóm vài vòng — thế là đủ để phá tan lời đồn.

Ai bảo tôi yêu ông già? Tôi đang yêu một trai trẻ đấy chứ!

Tôi là sinh viên, yêu đương với bạn đồng trang lứa là chuyện hết sức bình thường.

Lời đồn nhảm nhí kia tự dưng sụp đổ.

Rất nhanh sau đó là đêm Giao thừa.

Cao Bân vẫn chưa được thả vì vẫn không thể giải thích rõ nguồn gốc con dao găm. Chỉ cần chưa làm rõ, anh ta sẽ tiếp tục bị tạm giữ.

Lục Kim Phượng đến nhà tôi van xin không biết bao nhiêu lần, cầu xin tôi đứng ra giải thích sự việc.

Tôi chỉ lạnh nhạt đáp:

“Chuyện là chồng chị mang theo dao găm, đe dọa an toàn công cộng. Đó là sự thật. Chị nên chấp nhận đi.”

Dù sao, đây cũng là quả báo của họ.

Lạ lùng thay, khi đến nhà tôi, Lục Kim Phượng không dám to tiếng với ba mẹ tôi, nói chuyện với tôi thì giọng điệu khẩn khoản, như sắp quỳ xuống đến nơi.

Nhưng cô ta nghĩ đơn giản quá rồi.

Nếu tôi đứng ra nói đỡ cho chồng cô ta, người rước họa vào thân lại chính là tôi.

Đêm Giao thừa, tôi đứng trong sân nhìn những ánh đèn sáng trưng khắp nơi, tiếng cười rộn ràng khắp xóm.

Chỉ có nhà Lục Kim Phượng là vọng ra tiếng khóc nức nở đầy tuyệt vọng.

Hết

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...