Tôi làm tổng quản gia cho nhà họ Cố suốt ba mươi năm, tận mắt nhìn tiểu thư Vãn Tình do chính tay mình nuôi lớn sắp bị một kẻ giả mạo thay thế.
Trong phòng khách, cô con gái giả khóc lóc thảm thiết, ông bà chủ lại tin là thật, chuẩn bị diễn một màn cha con tình thâm đầy cảm động.
Trong lòng tôi cười lớn, nhưng ngoài mặt vẫn bình tĩnh đặt tách trà xuống, tiếng va chạm giòn tan cắt ngang vở kịch nhảm nhí.
Tôi đẩy gọng kính vàng lên, nở một nụ cười chuyên nghiệp: “Thưa ông bà, đừng vội cảm động như vậy, làm xét nghiệm quan hệ cha con trước đã, được chứ?”
Bạn có thể để lại đánh giá chi tiết bên dưới. Phần này dành cho bình luận của độc giả và không liên quan đến đánh giá 5 sao ở đầu trang.
Chưa có đánh giá nào.
Bình luận