Trả Giá – Chương 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

13.

Đêm Giáng sinh luôn náo nhiệt và rực rỡ.

Cây thông Noel rất đẹp, màu xanh lá cây, sừng sững giữa trung tâm thương mại, treo rất nhiều đồ trang trí. Những người đi đường đi ngang qua hầu hết đều dừng lại để chụp ảnh, đèn màu mở ra nhấp nháy, chiếu sáng mọi khuôn mặt tươi cười.

Tôi ngồi trong xe, quấn mình trong lớp áo khoác dày, mũ che khuất lông mày, chỉ để lộ đôi mắt, cách cửa sổ xe, nhìn ra đêm Giáng Sinh.

Tuyết rơi rồi.

Tuyết màu trắng, rất tinh khiết, giống như đôi mắt của Tiểu Trì.

Đang mỉm cười, cũng đang buồn bã.

Lần đó cũng ở đây, tôi ôm Tiểu Trì ngồi trong xe, nó chỉ vào cây thông Noel nói đẹp. Tôi cùng nó ngắm nhìn lại thấy Bùi Diên Lễ và Lương Bình Sương đang đứng dưới gốc cây.

Họ chụp ảnh ở đó.

Tim tôi thắt lại, vội che mắt Tiểu Trì.

Trong màn tuyết mù mịt, tôi như nhìn thấy Tiểu Trì đang mặc áo len màu đỏ ngồi dưới gốc cây, nó sờ chiếc chuông nhỏ trên cây thông Noel, "Mẹ ơi, cái này đẹp quá."

Rất đẹp.

Nhưng nụ cười của Tiểu Trì đã biến mất. Thay vào đó là vẻ mặt lo lắng của Bùi Diên Lễ. Cánh tay anh ta vòng qua vai tôi, để tôi dựa vào lòng anh ta.

"Tiểu Chi."

Tôi rất lạnh, anh ta muốn sưởi ấm cho tôi nhưng anh ta quên mất, chính anh ta là một tảng băng, "Có muốn xuống đi dạo không?"

Tôi lắc đầu, chỉ nhìn từ xa, coi như thay Tiểu Trì đón Giáng Sinh này.

Tuyết vẫn rơi.

Sức lực đang giảm dần.

Bùi Diên Lễ như cảm nhận được nhiệt độ cơ thể tôi đang giảm, liền xoa cổ tay tôi nhưng trên đó có nhiều vết thâm tím, toàn là do tiêm, "Tiểu Chi, em có lạnh không? Em nói chuyện với anh được không?"

Má anh ta áp vào trán tôi, lại là mùi hương thanh mát sạch sẽ đó nhưng lại khiến tôi thấy thật xa vời, xa như chuyện của kiếp trước.

Vài năm gần đây, mùi hương anh ta để lại cho tôi hầu hết đều là mùi nước hoa của Lương Bình Sương.

Ngồi trong xe, anh ta cùng tôi ngắm tuyết, cằm cọ vào tóc tôi. Trong xe rất yên tĩnh và ấm áp, gió tuyết bị ngăn cách bên ngoài. Tôi cùng anh ta ngắm tuyết.

Giọng anh ta như bông, rất nhẹ nhàng bay bên tai tôi, "Tiểu Chi, em còn nhớ năm đó tại sao anh không giải thích chuyện của anh và em không?"

"Anh nên nói cho em biết, ngần ấy năm, rõ ràng anh có rất nhiều cơ hội để nói cho em biết."

Tuyết rơi lớn hơn, Tiểu Trì ở đằng kia có lạnh không?

Không sao.

Tôi sắp được gặp Tiểu Trì rồi.

Dù sao thì đây cũng là tâm nguyện cuối cùng của Tiểu Trì: mãi mãi ở cùng mẹ.

Mí mắt như đóng băng lại, tôi nhắm mắt. Hóa ra thứ cuối cùng con người mất đi là thính giác, linh hồn như tách khỏi thể xác nhưng lời nói của Bùi Diên Lễ vẫn tiếp tục, "Tiểu Chi, nếu không phải ba nói với anh rằng ông ấy sẽ cưới mẹ em, nếu không phải ông ấy bảo anh coi em như em gái, chúng ta đã không nên có kết cục như thế này."

"Em nói có đúng không?"

"Tiểu Chi?"

"Tiểu Chi, em rất lạnh sao?"

"Tiểu Chi, em đợi anh."

Tôi không đợi anh ta, tôi muốn tránh xa anh ta. Kiếp sau, kiếp sau nữa, đều không muốn gặp lại người này.

Âm thanh trở nên rất xa rất xa.

Hình như có tiếng khóc, có người đang gọi tôi.

Chuyển ngử bởi team Tuế Tuế

Ánh sáng trở nên rất yếu ớt.

Trong tầm mắt của tôi, nó lúc thì to ra lúc thì nhỏ lại.

Tôi rất mệt.

Mí mắt rất nặng, không thể giơ tay lên. Muốn ôm Tiểu Trì nhưng chỉ bắt được một cái bóng. Tôi cứ đuổi theo, đuổi theo, vừa khóc vừa chạy, mãi cho đến cuối con đường.

Mồ hôi đầm đìa, thở hổn hển, cuối cùng cũng nhìn thấy Tiểu Trì.

Thằng bé ôm Viên Viên trong lòng trắng như tuyết, "Mẹ, mẹ đến rồi sao?"

Lần này, cuối cùng tôi cũng nắm được tay Tiểu Trì.

Support Author

What to read next?

Popular picks trending right now.

Hiện đại · Trending right now

Cuộc Nổi Loạn Của Con Dâu Siêu Hiếu Thảo

Chồng tôi là đàn ông tái hôn, dân kỹ thuật lương cao. Ngay đêm tân hôn, anh ấy nói với tôi rằng anh và vợ cũ ly hôn là vì cô ta không hòa hợp với bố mẹ anh. Anh chỉ có một yêu cầu duy nhất với tôi: phải hiếu thuận với bố mẹ […]
0.0 9 Chương
Hiện đại · Trending right now

Cưng Chiều Đến Bất Lực

Trong năm thứ hai ở bên Chu Ngôn với thân phận chim hoàng yến, tôi hoàn toàn buông bỏ, để mặc số phận. Cơm đưa đến tận miệng. Tôi trợn mắt: “Thứ gì thế, chó còn chẳng thèm ăn!” Thẻ đưa đến tận tay. Tôi bẻ gãy ngay: “Có mấy đồng tiền thối thì làm […]
0.0 4 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Chị Không Tên Của Nhà Họ Cố

Chị tôi năm mười bốn tuổi thì được nhà họ Cố – gia tộc giàu nhất Giang Thành – nhận nuôi, từ một cô gái quê trở thành thiên kim tiểu thư trong một đêm. Năm đầu tiên sau khi rời đi, chị lén gửi cho tôi một bức thư cùng rất nhiều sách vở. […]
4.7 17 Chương
Ngược · Trending right now

Mối Quan Hệ Mập Mờ

Sau cuộc ân ái nồng nhiệt kết thúc, Hạ Đình Châu lấy ra một chiếc nhẫn kim cương, giơ lên trước mặt tôi: “Này , em nói xem, liệu cô ấy có thích chiếc nhẫn này không?” Nụ cười ngọt ngào trên môi tôi bỗng khựng lại: “… Cô ấy?” “Ừ.” Hạ Đình Châu khẽ […]
0.0 7 Chương
Hiện đại · Trending right now

Màn Kịch Đến Lúc Tàn

Lúc đến đón anh trai đang say rượu, Tôi vô tình nghe thấy anh hỏi bạn thân – Thời Dực Niên: “Bạn gái nhỏ cậu giấu kĩ kia sao mãi chưa dẫn ra mắt vậy?” Tim tôi thắt lại. Chúng tôi đã yêu nhau lén lút suốt hai năm, vẫn chưa nói cho anh tôi […]
0.0 18 Chương
Hiện đại · Trending right now

Người Mặc Váy Cưới Lại Không Phải Tôi

Tôi và chồng mỗi dịp kỷ niệm ngày cưới đều chụp một bộ ảnh. Năm thứ mười này cũng không ngoại lệ. Nhân viên studio đang giúp tôi xem lại những tấm hình thì bỗng nhiên nói: “Còn vài tấm của chồng chị đây ạ.” Tôi nhìn vào những tấm hình. Chồng tôi vẫn là […]
0.0 5 Chương

Powered by your reading activity and community trends

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...