Tranh Diên – Chương 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

3.

 

Kiếp trước, khi ta sắp ch

Chuồng nhỏ của Hoài

Creator's Thoughts

Chuồng nhỏ của Hoài · Tác giả

ết vì bệnh, ta mới biết được nhiều sự thật.

 

Hóa ra, người Tống Dục vẫn luôn thích là Đích tỷ của ta, Thẩm Tâm Nguyệt.

 

Người hắn muốn cưới cũng là Thẩm Tâm Nguyệt.

 

Nhưng lúc đó, phụ thân ta đã nghe ngóng được tin tức trên triều, biết rằng Tống phủ nguy hiểm, chỉ sợ sắp gặp nạn.

 

Vì vậy phụ thân ta đã đắn đo.

 

Nếu đồng ý, đích nữ nhất định sẽ phải gả đến chịu khổ, ông và phu nhân đều không nỡ.

 

Nếu không đồng ý, lỡ may sau này Tống phủ phục hồi, rốt cuộc trèo cao không lên.

 

Cuối cùng, cha ta quyết định, giảm bớt sự hy sinh, để có thể nhận được nhiều lợi nhuận hơn.

 

Vì vậy, hắn đã lôi ta, một thứ nữ do thông phòng sinh ra, từ góc hẻo lánh ở sân sau ra, ghi vào dưới danh nghĩa của phu nhân, gả đến Tống phủ.

 

Sau khi biết người sắp cưới là ta, Tống Dục không hề từ chối.

 

Hắn uống rượu say sưa suốt một đêm, trong cơn say lẩm bẩm: "Cũng tốt, ta biết rằng không thể cưới nàng ấy, dùng cách này để có thể ở gần nàng ấy một chút cũng tốt lắm."

 

Trong vài năm sau đó, trên thực tế, Tống Dục vẫn không từ bỏ việc thể hiện tình yêu của mình với Thẩm Tâm Nguyệt.

 

Khi ta bận rộn đến đêm khuya, hắn sẽ tâm sự với Thẩm Tâm Nguyệt dưới ánh trăng.

 

Thẩm Tâm Nguyệt nói: "Bây giờ, mọi người đều khen Thứ muội của ta rất giỏi."

 

Tống Dục nhẹ nhàng nói: "Thật sao? Ta chỉ thấy nàng ấy đầy mình mùi đồng tiền, không muốn ngủ cùng nàng ấy."

 

Đích tỷ nói: "Nhưng ta nghe nói, nàng ta đã mang thai rồi..."

 

Tống Dục vội nói: "Đó là nàng ta đã hạ thuốc ta đêm hôm đó."

 

Tâm nguyệt, lòng ta chỉ mãi hướng về nàng, nếu nàng không tin ta thì ta thề sẽ dùng một kiếm tự vẫn…

 

Đích tỷ bịt miệng Tống Dục: “Nói năng linh tinh gì vậy! Ta sao lại có thể không tin chàng chứ”.

 

Sau đó, đến khi mang thai đứa con đầu lòng, ta tình cờ phát hiện ra những lá thư qua lại giữa Tống Dục và Tâm Nguyệt.

 

Hắn gửi thư cho Tâm Nguyệt, viết là:

 

[Người bên gối không phải là người trong lòng, nàng mới là người vợ cả đời của ta]

 

[Thế gian ô trọc, chỉ có nàng là gió trong trăng sáng]

 

Ta tức đến thổ huyết, từ đó một bệnh không ra khỏi giường.

 

Trong lúc ta nằm bệnh, Tống Dục không một lần đến thăm.

 

Hắn dùng số tiền ta kiếm được để chạy chọt khắp nơi, sau cùng phục chức như cũ.

 

Lúc ta đang hấp hối trên giường bệnh, hắn mới tới nói: "Kiếp này may lắm một đứa con gái chợ búa như ngươi mới có thể lấy chồng cao cửa như ta, lây dính không ít cao nhã chi khí, cũng coi như vận mệnh của ngươi."

 

Sau khi ta mất, hắn cưới Tâm Nguyệt, ai ai cũng khen tình chàng ý thiếp đáng ngưỡng mộ, chỉ không còn ai nhớ tới ta.

 

Nhưng may thay trời xanh có mắt, cho ta sống lại một lần nữa.

 

Lúc này đây, thấy Tống Dục đang vui vẻ nâng ly cùng Vương công tử và đám tùy tùng, ta không nói lời nào rồi quay người đi vào bếp.

 

Tì nữ Tiểu Thúy đuổi theo ta, gấp gáp nói: “Tiểu thư, cứ để như vậy chẳng mấy chốc mà quán rượu sẽ đóng cửa mất thôi”.

 

Ta lạnh lùng đáp: “Đóng cửa thì đóng cửa, đưa sổ sách cho ta, gom hết mấy thứ còn sót lại trong nhà, mang đến nhà chị họ mà ngươi tin tưởng cất đi”.

 

Tiểu Thúy giật mình hỏi: “Tiểu thư, sao lại thế?”

 

“Nếu sau này Tống Dục hỏi đến, chúng ta phải nói lời thống nhất, cứ nói là tiền của hồi môn đã tiêu hết, không còn một xu nào, nhớ chưa?”

 

4

 

Kiếp trước, toàn bộ của hồi môn ta mang theo đã dồn vào quán rượu này.

 

Năm đầu quán rượu không có lợi nhuận, đến những năm sau mới dần hoàn vốn. 

 

Trong khoảng thời gian đó, mọi chi tiêu ăn mặc của nhà họ Tống đều đắp từ tiền của hồi môn của ta cùng chống đỡ.

 

Ta chỉ là một đứa con gái thứ không được cưng chiều, thế nhưng cha ta đã đem ta ra để đầu tư vào cuộc hôn nhân với nhà họ Tống, do đó đã không bạc đãi ta về khoản của hồi môn.

 

Ngay cả lúc sa cơ lỡ vận, Tống Dục vẫn phải ra dáng giữ thể diện, đọc sách phải có thư đồng, đánh đàn phải có Cầm Đồng.

 

Đằng sau tất cả những thú vui thanh nhã đó là vô số chi phí khổng lồ.

 

Do đó của hồi môn của ta trở nên cạn kiệt, nhất định phải tìm cách kiếm tiền.

 

Nay đã quyết định mặc kệ hắn, số tiền này đủ để ta và Tiểu Thúy tiêu xài thoải mái nhiều năm.

 

Ta vừa dọn hết tiền bạc xong thì Tống Dục đã về tới nhà.

 

Có lẽ ta cảm giác không đúng, hắn lại có chút kinh ngạc.

 

Hắn nói: “Hôm nay nàng khiến ta phải nhìn với con mắt khác rồi”. “Ta tưởng nàng sẽ bám riết không tha, tiếp tục đòi tiền rượu của Vương công tử”. 

 

Trong lòng ta thầm chế giễu.

 

Kiếp trước, ta đã từng làm thế.

 

Ta dứt khoát đòi Vương công tử trả tiền, cuối cùng cũng đòi được.

 

Nhưng kể từ đó mang tiếng là người keo kiệt, tính toán, ai nấy cũng bảo Tống công tử hào sảng, chỉ tiếc lấy nhầm phải một bà vợ thực dụng.

 

Kiếp này, ta chẳng thèm làm kẻ xấu xa.

 

Miệng thì nói ngọt ngào còn trong lòng lại chế nhạo: “Thiếp đã là vợ người rồi, thì việc gì cũng phải nghe lời phu quân cả. Phu quân coi thường tiền tài, lẽ nào thiếp lại còn so đo những chuyện ấy”.

 

Tống Dục có hơi ngẩn ngơ, nhưng cuối cùng không nói nên lời, chỉ gật đầu rồi bỏ đi.

 

Nhưng chỉ ít ngày sau, Tống Dục đã chịu không nổi.

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...