Tranh Diên – Chương 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Sao tối có thể ăn mấy thứ này?”

 

Người đầu tiên nổi trận lôi đình không phải Tống Dục, mà là em gái ruột của Tống Dục - Tống Nhu.

 

Vị đại tiểu thư họ Tống này kén ăn bậc nhất, trước đó đồ ăn hơi mỡ một chút cũng không chịu đụng đũa.

 

Hỏi nàng muốn ăn gì, nàng sẽ bảo: “Tùy tiện nấu lẩu hoa cúc đi”.

 

Nồi lẩu hoa cúc này, đã có người ghi chép lại.

 

Dùng cánh hoa cúc tươi nấu nước lẩu, thái mỏng thịt cá sông cho vào nhúng, ăn đúng là thanh tao nhã nhặn.

 

Nhưng Tống Nhu và ca ca nàng, Tống Dục, chỉ thích cái đẹp mà không nhìn thấy rằng đằng sau cái đẹp ấy có tốn kém thế nào.

 

Hoa ai đi hái, cá ai đi cắt? Mỗi bữa ăn chí ít phải có ba bốn người hầu hạ trong bếp.

 

Nếu là gia đình danh gia vọng tộc, như vậy cũng chẳng có gì đáng nói.

 

Nhưng nhà họ Tống chẳng may sa cơ lỡ vận, mà nàng ta vẫn khăng khăng giữ cái sự thanh tao ấy.

 

Hỏi tới, nàng ta lại ngây thơ chớp đôi mắt to: “Ta có ăn là bao mà lại phung phí chứ?”

 

Trước đây, hễ có chút mỡ trên bàn, Tống Nhu lại đưa mắt khinh thường nhìn ta.

 

“Đúng là thứ con vợ lẽ không ra gì, ăn uống toàn mấy thứ mỡ màng, những vị phu nhân chính thống trong nhà quyền quý như ta còn chẳng thèm bỏ vào mồm”.

 

Giờ thì bữa tối này chẳng còn miếng mỡ nào rồi—một chậu cháo trong vô cùng có thể nhìn thấy đáy và vài lá rau thối vàng úa.

 

Kết quả là mặt Tống Nhu tím bầm vì tức giận:

 

“Mặc dù nhà họ Tống chúng ta hiện đã bị cách chức, nhưng xét cho cùng vẫn là gia đình danh môn, trong sạch mấy đời nay. Ngươi tưởng chúng ta là đám ở đợ sao mà bắt chúng ta ăn những thứ thế nầy?” Tống Nhu tức tối ném đũa, chỉ tay quở trách ta.

 

Tống Dục cũng đầy mặt tức giận đặt xuống đũa, trách cứ nhìn về phía ta.

 

Ta thong thả múc một bát cháo, đáp rằng:

 

“Lời muội nói sai rồi, những người ở đợ cả ngày làm việc vất vả, những món họ ăn cũng chỉ ngang thế này thôi.

 

“Nhà chúng ta hiện giờ vào không đủ ra, chỉ biết tiêu chứ không biết kiếm, được ăn thế này là tốt lắm rồi”.

 

Tống Dục tức giận.

 

Hắn nhíu mày, lạnh lùng đáp:

 

“Hôm đó ta đi ngang qua quán rượu, thấy khách khứa đông đúc nườm nượp. “Buôn bán đông đúc là vậy, vậy mà nàng lại nói với ta là nhập không đủ chi, không có lãi sao?”

 

Ta thở dài than:

 

“Đúng là khách khứa đông thật, nhưng họ toàn không trả tiền cả”.

 

Lời này vừa nói ra, Tống Dục mặt lập tức tái nhợt.

 

5

 

“Đây…là sao vậy?”

 

Tống Dục đúng là công tử chẳng biết gì về cuộc sống phàm tục, đến nước này rồi mà còn hỏi tại sao.

 

Ta cũng chẳng vội, thong thả đáp: “Hôm đó, phu quân không phải đã nói Vương công tử là bạn học cũ của chàng, không cho phép thiếp nhắc đến chuyện nợ rượu sao?”

 

Thế là kia Vương công tử về sau lại hô bằng gọi hữu,  mỗi ngày đưa cả chục người đến, nói là ủng hộ Tống Dục.

 

Rượu Bích thông và Thu lộ bạch đắt nhất, họ gọi liền cả chục vò.

 

Đương nhiên là chưa từng trả tiền lấy một đồng nào.

 

Thấy Vương công tử như vậy, những vị khách khác làm sao còn muốn ngoan ngoãn trả tiền.

 

Vậy là tất cả đều làm thân quen họ, người này thì nói trước kia có giao thiệp với nhà họ Tống, còn người kia thì nói đã có ơn với nhà họ Tống.

 

Tất cả đều có ngụ ý là muốn uống rượu không trả tiền.

 

Với kinh nghiệm kiếp trước, ta đều cười đáp ứng, còn không lấy họ một xu nào cả.

 

Sắc mặt Tống Dục rất khó coi.

 

Chàng ta nói rằng:

 

"Vương công tử thì cũng thôi đi, đích thật là đồng môn của ta .

 

Nhưng những người khác thì sao? Họ nói quen biết với nhà họ Tống, vậy mà nàng lại tin à?”

 

Ta nhìn ra là Tống Dục thật sự rất tức giận rồi, nên vội vàng nói: “Thế thì mai phu quân đích thân tới, nói cho thiếp biết những khách nào là giả mạo đi ạ.”

 

Tống Dục vẫn không vui vẻ.

 

Chàng ta không muốn đi.

 

Nhưng mà Tống Nhu cũng bắt đầu ra hiệu cho Tống Dục.

 

Lén lút, ta nghe nàng ta âm thầm khuyên nhủ Tống Dục rằng:

 

"Trong nhà này, ca ca mới là người cầm quyền.

 

Nếu ca ca vẫn một mực nhàn rỗi, thế mà cơ nghiệp này mà rơi vào tay thứ nữ kia thì biết phải làm sao?”

 

Ta không nhịn được mà bật cười.

 

Tống Nhu đã sốt ruột lắm rồi.

 

Cũng chẳng trách được nữa, vị tiểu thư khuê các sa sút này đến tận bây giờ vẫn luôn kiên quyết phải tham gia các hoạt động giao lưu của giới quý tộc kinh thành, những buổi tiệc xã giao, đạp thanh, thi thơ hội, hầu như không bao giờ vắng mặt.

 

Kiếp trước, ta khuyên nàng ta rằng nên ít đi những buổi tiệc như thế, thế nhưng nàng ta lại tỏ vẻ tức giận: “Phải đi chứ, ta phải để cho tất cả các tiểu thư khuê các ở kinh thành thấy rằng dù nhà họ Tống sa sút nhưng Tống Nhu ta vẫn sống hết sức đàng hoàng!”

 

Đàng hoàng ở đây nghĩa là, mỗi khi đi dự tiệc như vậy, nàng ta vẫn cần trang phục gấm vóc, trâm cài bằng ngọc trai, thậm chí mỗi lần như vậy đều khác nhau.

 

Vậy nên giờ đây biết rằng trong nhà chẳng còn mấy tiền, Tống Nhu lại còn sốt ruột hơn cả Tống Dục.

 

Dưới sự thúc giục của Tống Nhu, Tống Dục chỉ còn biết tới quán rượu.

 

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...