Tranh Diên – Chương 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chàng ta đứng sau quầy rượu, chỉ từ xa chỉ cho ta những vị khách nào là giả dạng, thế rồi lại còn trách móc ta:

 

“Nàng cũng không phân biệt xem sao, cái loại buôn thúng bán mẹt này làm sao mà có thể quen biết thân thiết từ trước với nhà họ Tống chúng ta chứ?

 

Được rồi, biết sai thì sửa, bây giờ nàng hãy tới bên họ đòi tiền về ngay cũng chưa muộn.”

 

Ồ, tiền thì chàng ta muốn có nhưng bảo chàng ta đích thân đi đòi, làm chuyện thấp hèn như thế, công tử nhà họ Tống chúng ta lại không chịu làm đâu.

 

Không sao, ta đi thì được.

 

Ta bước tới, khó xử nói với một nhóm khách có số người đông nhất: “Mấy vị khách quan, xin phiền quý vị thanh toán tiền rượu hộ.”

 

Mấy vị khách đang uống rất hả hê, đột nhiên lại bị ta làm gián đoạn, thế là rất không vui: “Có chuyện gì vậy chủ tiệm, lúc trước không phải đã nói không lấy tiền sao?”

 

Ta nhíu mày buồn phiền, lén chỉ vào sau quầy rượu: “Vâng, nhưng là phu quân ta hôm nay tới đây. Người xưa có câu, chồng là trời, nên ta thực sự là không dám trái ý chàng, còn phiền mấy vị làm ơn đi.”

 

Mấy vị khách kia hầu hết đều đã uống hơi say, nghe ta nói như vậy thì lập tức có thành kiến rất lớn đối với Tống Dục.

 

“Lúc trước khi chủ tiệm đứng ra tiếp đãi, hào phóng hiếu khách biết nhường nào.”

 

“Giờ công tử họ Tống chỉ tới một ngày lại thành ra thế này.”

 

“Thực sự là, còn là danh sĩ tài tử gì nữa, giờ danh sĩ lại đi so đo với chúng ta một chút tiền rượu này cơ à! Đồ vô sĩ!”

 

Bọn nợ tiền rượu không trả này, bản thân bọn họ vốn là những kẻ vô lại ăn nói ngon ngọt, lấy lòng người ta, nên giờ không chỉ chửi Tống Dục mà còn cố ý tới trước mặt chàng ta mà chửi, để chàng ta nghe được rõ ràng.

 

Tống Dục vốn là chưa từng giao tiếp với những kẻ đầu đường xó chợ này, sắc mặt vốn thanh tú giờ trở nên méo mó, môi run rẩy, nhưng cuối cùng không thể nghĩ ra lời gì đáp trả.

 

Ta tới bên cạnh Tống Dục, đưa bạc cho chàng ta và nói: “Phu quân, tiền đã thu về rồi.”

 

Tống Dục đang tức giận lắm, căn bản là không thèm để ý tới ta, xắn tay áo bỏ đi ngay.

 

Chậc chậc.

 

Tống Nhu này, cô xem, là do chính anh trai cô không thèm muốn lấy tiền đấy nhé.

 

Ta nhét tiền vào người mình, rồi cùng Tiểu Thúy tới tửu lâu phía đông ăn giò heo kho tàu đi.

 

6.

 

Phải nói là, danh tiếng là thứ rất lạ.

 

Nếu mọi người cùng nhất loạt nói tốt về mình thì dù cho có những người thấy mình không tốt, họ cũng chỉ biết âm thầm kìm nén trong lòng.

 

Nhưng khi một người đứng ra, bắt đầu nói mình không tốt thì dường như chỉ trong một sớm một chiều, mọi người như thể đều nhất loạt nói mình không ra gì.

 

Danh tiếng của Tống Dục cũng xuống dốc nhanh chóng như vậy đấy.

 

Trước đây mọi người đều nói chàng ta hào phóng nhiệt tình, bản tính cao thượng.

 

Nhưng giờ một lần nữa lại cùng phao tin rằng chàng ta không hiểu nỗi khổ của người đời, giả tạo và ích kỷ.

 

Giờ Tống Dục tới quán rượu một lần nữa, trên đường đi chỉ toàn nghe thấy những lời chửi bới như vậy.

 

Vị công tử như trăng rằm gió mát năm nào, giờ sắc mặt đã đen xì như đáy nồi. chàng ta mặt không biểu cảm tìm tới ta, nhưng lại thấy ta rất nhàn nhã thảnh thơi đang ngồi bên cửa sổ thưởng tuyết.

 

“Ối chao!” Ta say sưa ngâm lên, “Tuyết lớn đầy trời bay, lại giống lông ngỗng, lại như đường. Không biết là lông hay đường, suy đi tính lại mãi phân vân.”

 

Ngâm xong, đến lúc ngoảnh đầu, ta mới trông thấy sắc mặt Tống Dục u ám như muốn nhỏ nước ra được.

 

“Phu quân tới rồi à.” Ta vui vẻ nói, “Phu quân thấy bài thơ thiếp làm thế nào ạ?”

 

Tống Dục im lặng hồi lâu, cuối cùng cũng không trả lời câu hỏi của ta, chỉ lạnh lùng nói: “quán rượu này không có ý nghĩa gì cả, đóng cửa đi.”

 

Ban đầu mở quán rượu này là do một tay ta đứng ra lo liệu, còn Tống Dục thì hầu như không bỏ ra chút sức lực nào.

 

Giờ chàng ta nói một câu, lại còn bắt ta phải đóng cửa.

 

Ta do dự, đáp: “Phu quân, quán rượu này là tâm huyết của thiếp…”

 

Tống Dục quát: “Ta bảo nàng đóng cửa thì nàng phải đóng!”

 

Trong lòng, ta thoải mái đáp: “Vâng ạ.”

 

Ta nhanh chóng đóng cửa quán rượu.

 

Tối hôm đó, tiếng Tống Nhu cãi nhau với Tống Dục thậm chí còn không cần phải đi nghe lén, tiếng đã trực tiếp vọng tới tận trong phòng ta.

 

Giọng Tống Nhu trở nên bén nhọn: “quán rượu vừa mới bắt đầu có lãi, sao ca ca lại bảo đóng là đóng thế!”

 

Vị đại tiểu thư nhà họ Tống này cách đây chỉ một khắc đồng hồ còn đang hậm hực tới chất vấn ta, may quá là ta đã chuẩn bị lời nói từ trước, nói với tiểu thư nhà họ Tống rằng mọi chuyện đều do ca ca nàng làm chủ, ta cũng không muốn đóng tiệm, nhưng ta chỉ có thể nghe theo lệnh của phu quân thôi.

 

Thế nên giờ đây mũi dùi của Tống Nhu chỉ chĩa thẳng vào anh trai mình.

 

Tống Dục cũng rất giận dữ.

 

Chàng ta nói: “Chỉ vì mở cái quán rượu này mà bây giờ danh tiếng của ta ra nông nỗi thế này đây? Ban đầu căn bản không nên qua lại với những kẻ thợ thuyền này, đóng sớm thì sớm được thanh tịnh.”

 

Tống Nhu khóc nức nở nói: “Ca ca chỉ quan tâm đến danh tiếng của mình thôi, sao chưa bao giờ nghĩ đến ta chứ? Không có tiền, hồi môn sau này của ta phải làm sao? Thể diện của nhà họ Tống chúng ta phải dựa vào đâu mà duy trì đây?”

 

 

 

 

 

Support Author

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Đăng nhập





Đang tải...